Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 51

Cập nhật lúc: 2026-04-17 21:33:07
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước khi Thương Viễn Chu , Quý Dư thu dọn xong đồ đạc của . Có một ít đồ lấy hết , đành đợi ngày mai qua dọn thêm một chuyến, hoặc tìm công ty chuyển nhà hỗ trợ.

Cả ngày hôm nay, từ lúc nhấp mở email đó, tâm trạng Quý Dư tệ. Vô cảm xúc nặng trĩu như những tảng đá đè nặng lên ngực, gần như khiến thở nổi.

quen với việc một đối mặt chuyện. Dù tâm trạng rối bời đến , vẫn còn một phần lý trí tồn tại, giúp đưa phán đoán, lượt làm những việc cần làm.

Quý Dư kéo vali định rời , Thương Viễn Chu cuối cùng cũng yên nữa, mặc kệ sự kháng cự của Quý Dư, đè tay lên vali.

Đuôi mày trĩu nặng sự lạnh lẽo tan, chằm chằm Quý Dư. “Em ?”

“Phòng trọ của em trả , ở đây ? Có vấn đề gì chúng đều thể giải quyết mà.”

“Giải quyết thế nào?” Quý Dư khẽ : “Anh thể thề sẽ bao giờ lừa dối em nữa ?”

Thương Viễn Chu chút do dự: “Anh thề.”

Khóe miệng Quý Dư nở một nụ chua xót, giọng nhẹ và cũng vô lực: “Anh thấy , đang lừa dối em.”

Thương Viễn Chu gần như phát điên, bàn tay đang giữ chặt quai vali siết , những khớp xương nổi lên căng da mu bàn tay. “Tiểu Ngư, em còn cho thời gian chứng minh, phán án t.ử hình cho như , điều đó công bằng.”

Quý Dư lắc đầu: “Em đối với ...”

Cậu dừng một chút, chút tự giễu khẽ: “Hiểu nhiều lắm.”

ở đây, mỗi một câu , đều là lừa dối ?”

Quý Dư Thương Viễn Chu, đôi mắt màu đỏ nhạt của xinh mà sâu thẳm, quá sâu, như thể vĩnh viễn cũng thấu. “Tất cả những gì thể hiện đều bản tính của , đúng ?”

Một thực sự dịu dàng, trầm , ngoài lạnh trong nóng, cách tiếp cận một sẽ từ đầu đến cuối đều dựa dối trá, sẽ tràn ngập tính toán.

Liếc mắt một cái An Niên , thể ngược lợi dụng đối phương để đạt mục đích của .

Chưa kể đến chuyện phát hiện theo dõi, và khả năng giám sát.

Thương Viễn Chu im lặng. Vóc cao lớn, mỗi khi cụp mắt xuống đều mang cho một cảm giác áp bức vô cớ, nhưng loại cảm giác áp bức bao giờ thể hiện mặt Quý Dư.

thực tế, Quý Dư mới là thể khiến cảm xúc của Thương Viễn Chu mãnh liệt nhất, là nơi khơi nguồn cho những ham chiếm hữu của .

Những lời khiến Thương Viễn Chu nghẹn , như cát mịn trộn với nước, quánh thành một cục khô khốc, chặn cứng cổ họng, khó mà nên lời.

Anh một ham chiếm hữu và theo dõi cực kỳ mãnh liệt đối với Quý Dư, một ham kiểm soát đến nghẹt thở.

Quý Dư làm gì, gặp ai, chuyện gì với ai, vui vẻ, vui, thậm chí là những nỗi đau nhắc đến, Thương Viễn Chu đều .

Anh cách nào dùng bản tính của để tiếp cận.

Rất nhiều ý nghĩ xa kìm nén tột độ đáy lòng, giống như một con hải thú hung tợn nhốt trong vực thẳm đáy.

Bản tính?

Thương Viễn Chu nhạo một tiếng.

Nếu theo bản tính của , ngay khi Quý Dư hai từ “ly hôn”, lột sạch quần áo và trói chặt giường .

Anh thực sự thích Quý Dư ngoài. Một Beta, ngửi mùi hương khác, còn nhiễm đủ thứ mùi hương hỗn tạp về mà hề .

Nếu thể hiện bản tính, Quý Dư phát hiện, đưa ly hôn, ngược còn cho lý do để giam cầm .

Thương Viễn Chu thể thể hiện bản tính.

Lý trí mong manh đang nhắc nhở , nếu phơi bày tất cả, những hành vi biến thái của sẽ khiến Quý Dư chán ghét.

Cuối cùng, chỉ thể dùng giọng khô khốc thốt một câu: “Bản tính của thế nào quan trọng, em thích dáng vẻ thể hiện bên ngoài, đó chính là .”

Quý Dư , dùng giọng điệu kiên định : “Em sẽ thích một kẻ lừa đảo.”

Nói , kéo vali định , nhưng tay Thương Viễn Chu vẫn giữ chặt chiếc vali, dù Quý Dư dùng sức thế nào cũng thể kéo chiếc vali nửa bước.

Thể chất và thể lực vượt trội của Alpha lúc thể hiện sót một chút nào. Quý Dư bình thường cũng rèn luyện, nhưng mặt Thương Viễn Chu trông thật yếu ớt.

Quý Dư nghiến chặt răng, dứt khoát buông tay, bước nhanh về phía cửa thư phòng.

Cổ tay đột nhiên siết chặt, tiếp theo lưng truyền đến một lực mạnh, Quý Dư mất kiểm soát ngã sang một bên, chiếc sofa mềm mại đỡ lấy .

Nhìn đang đè lên , Quý Dư khó thở. “Sao thế? Hôm qua ngủ đủ, hôm nay còn cưỡng ép em nữa ?”

Cơn tức giận mang đến sự bốc đồng, những lời cay nghiệt buột miệng thốt đồng thời làm tổn thương cả hai .

Thương Viễn Chu tức quá hóa : “Nếu chỉ ngủ với em, thì ngay cái đêm gặp ở tiệc rượu, em làm cho nát bét , hiểu ?”

“Hai thằng trai của em sẽ sốt sắng bán em cho . Kể cả em báo cảnh sát,” Thương Viễn Chu lạnh một tiếng, tiếp, nhưng sự thật cần cũng .

Quý Dư ngơ ngác , như thể đầu tiên quen Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu nhạy bén nhận ánh mắt của Quý Dư, ngón tay khẽ siết một cách khó nhận , yết hầu liên tục lên xuống, nhưng vẫn thể đè nén sự bực bội nồng đậm dâng lên trong lòng.

Quý Dư ngừng ly hôn, kéo vali đòi , Thương Viễn Chu khó thể duy trì sự bình tĩnh, tự chủ thường ngày, cuối cùng vẫn để lộ một chút phần tối tăm bên trong.

Anh cau mày, một tay khống chế sự phản kháng của Quý Dư. “Anh , ở đây.”

“Chúng đây ở chung đều ? Anh sẽ lừa dối em nữa, chúng thể sống hạnh phúc ? Em cũng thích ?”

Quý Dư mím môi, dùng sức lắc đầu. “Không đúng, như .”

Cậu thẳng mắt Thương Viễn Chu. “Con thể cả đời đeo mặt nạ để sống. Nếu em thực sự cứ thích mãi một con ngụy trang, chẳng nghĩa là con thật của từng tình cảm ?”

“Nếu như , chúng chia tay, cũng thể tìm chấp nhận tính cách thật của .”

Mặc dù con thật của Thương Viễn Chu là như thế nào, nhưng cũng thể dựa những điều mà đoán phần nào.

Quý Dư thể chấp nhận một kiểm soát cuộc sống của , thể chấp nhận tình cảm của tính toán, càng thể chấp nhận sự riêng tư của trộm, bên cạnh lúc nào cũng chằm chằm .

Thương Viễn Chu thể tìm đến đồng nghiệp An Niên của khi , thì cũng thể tìm đến những khác từng tiếp xúc với .

Có thể lắp thiết theo dõi trong phòng khách, thì cũng thể lắp ở những góc mà Quý Dư .

Giữa và Thương Viễn Chu, chỉ đơn giản là lừa dối, mà là những mâu thuẫn thể hòa giải.

Quý Dư phân tích một cách lý trí, nhận rõ ràng, cho nên chia tay là cho cả hai.

Thương Viễn Chu nhịn nhịn mới buột miệng c.h.ử.i thề, đè nén cơn tức giận. “Em còn chúc phúc cho nữa ?”

“Quý Dư, quan tâm em yêu , chuyện đó quan trọng.”

“Dù em thích , cũng chỉ thể ở bên cạnh .”

Giọng kiên định, nhưng đôi mắt đang run rẩy. Anh thấy trong mắt tràn ngập sự cam lòng mãnh liệt, đối diện với Quý Dư, chằm chằm đôi mắt đen láy, trong veo đó, rõ ràng là tìm kiếm điều gì đó.

“Tại em là một Omega, tại cố tình là một Beta.”

Cơ thể Quý Dư cứng đờ trong giây lát, giọng chút lạnh lùng. “Thương Viễn Chu, em sẽ chỉ là Beta.”

Đôi mắt đen nhánh, ươn ướt như gột rửa của bình tĩnh thẳng Thương Viễn Chu. Quý Dư quyết định, sẽ còn bất kỳ do dự nào nữa. “Anh giữ em bằng cách nào?”

“Giam cầm em?”

“Để em giống như mười tám năm , ép làm một câm?”

Thương Viễn Chu trầm giọng : “Em thể chuyện với .”

em chuyện với .” Nói câu , tim Quý Dư từng cơn nhói đau. Cậu cụp mắt xuống, Thương Viễn Chu nữa.

Người đang đè lên lâu gì, trong phòng một mảnh tĩnh mịch.

Thời gian dường như trôi qua lâu, lâu đến mức kim đồng hồ như ngừng . Bàn tay đang đè lên Quý Dư từ từ buông .

Không buông hẳn, mà là nắm hờ lấy tay Quý Dư, lòng bàn tay chai sạn khẽ vuốt ve phần xương cổ tay nhô lên của , động tác chút gấp gáp, ẩn chứa sự nôn nóng. Quý Dư rút tay về, đổi là một cái nắm chặt hơn.

Thương Viễn Chu khàn giọng mở miệng: “Anh thể cho em thời gian bình tĩnh, để em một suy nghĩ.”

ly hôn, em đừng mơ.”

“Đừng cố gắng rời khỏi thành phố A trực tiếp nước ngoài,” Thương Viễn Chu ngước mắt, quả quyết với Quý Dư: “Quý Dư, em .”

Quý Dư mang theo vali rời . Thương Viễn Chu tầng hai của biệt thự, lặng lẽ bóng lưng xa dần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-51.html.]

Dáng Thương Viễn Chu thẳng tắp, nhưng pheromone tỏa mang theo sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc. Bàn tay nắm chặt thành quyền bên từng giọt từng giọt m.á.u đặc quánh nhỏ xuống.

Anh nên làm thế nào với Quý Dư mới .

Những trải nghiệm trưởng thành trong quá khứ của Quý Dư khiến thể nhẫn tâm thực sự giam cầm .

thả rời ?

Anh càng làm .

Giờ phút , Thương Viễn Chu thực sự chút oán hận, hận Quý Dư là một Beta, một Beta sinh tự do.

Anh rót cơ thể Quý Dư nhiều pheromone như , gáy trơn bóng của để từng vết c.ắ.n rướm máu. Nếu Quý Dư là một Omega, thì ngay đêm ở khách sạn đó đ.á.n.h dấu .

Quý Dư đ.á.n.h dấu sẽ theo bản năng dựa dẫm , rời xa , từ tận đáy lòng bên cạnh . Đến kỳ động dục, sẽ mắt đỏ hoe lóc cầu xin .

Quý Dư là Omega thể đ.á.n.h dấu.

Như Quý Dư , sẽ chỉ là Beta.

Quý Dư bước khỏi biệt thự. Cậu chú ý đến ánh mắt tò mò của các cô giúp việc đang trốn trong bóng tối, cũng chú ý đến vẻ mặt lo lắng, bất an của cô giúp việc mà hỏi chuyện.

sức lực để giải thích, cũng tâm trạng để trấn an.

Ngày mai tính, nghĩ.

Hôm nay thực sự mệt mỏi, mệt, mệt.

Khi bước khỏi cánh cổng sắt của biệt thự, Quý Dư đầu thoáng qua. Biệt thự như một con quái vật khổng lồ, ẩn trong sương núi đang dần lên, chỉ một chút ánh sáng le lói hắt .

Quý Dư đó là ánh sáng từ tầng hai .

Cậu thu ánh mắt, lặng lẽ bước về phía . Trời muộn, Quý Dư kéo vali một đoạn khá xa mới bắt xe.

Khi tài xế xe hỏi , Quý Dư ngẩn một chút.

Phòng trọ của sớm trả, cả thành phố A một bạn nào. Bị hỏi đột ngột, nhất thời nên lời.

Không đợi câu trả lời, tài xế nghi hoặc đầu thoáng qua, giọng điệu chút thúc giục: “Rốt cuộc ?”

Quý Dư hồn, địa chỉ văn phòng nơi làm việc, nhớ gần đó một khách sạn.

Xe taxi lao nhanh đường, những ngọn đèn đêm của thành phố lấp lánh lướt qua, tạo thành những vệt sáng dài mờ ảo.

Quý Dư đưa tay che mắt, khi bỏ tay , lòng bàn tay ươn ướt, nhưng những vệt sáng mắt rõ ràng hơn.

Sau khi xe taxi dừng , Quý Dư trả tiền, kéo vali xuống xe.

Vào khách sạn, đặt một phòng đơn. Nhân viên lễ tân làm thủ tục nhận phòng cho , nhiệt tình bắt chuyện: “Tôi thấy mang theo vali, là đến thành phố A du lịch ạ?”

Quý Dư nhiều, chỉ "ừm" một tiếng ngắn gọn.

“Nếu hứng thú, thể đến khách sạn núi Xa Hàn ở một đêm. Trên núi Xa Hàn suối nước nóng, phong cảnh cũng . Khách sạn ở đó là chi nhánh của chúng , qua đó còn hưởng ưu đãi nữa.”

Nhân viên lễ tân , giật "a" một tiếng. “À, chứng minh thư của ghi là địa phương ở thành phố A. Anh là hồi nhỏ lớn lên ở A, bây giờ về thăm ạ?”

Sự bực bội vô cớ trong lòng Quý Dư càng lúc càng dâng cao những câu của cô . Lần đầu tiên chút bất lịch sự ngắt lời một xa lạ: “Có thể nhanh lên ? Tôi mệt, nghỉ ngơi.”

Nhân viên lễ tân vội vàng xin , nhanh chóng làm xong thủ tục đưa thẻ phòng và chứng minh thư cho Quý Dư.

Quý Dư cầm thẻ phòng lên thang máy, tìm phòng quẹt thẻ bước .

Trong phòng vệ sinh của khách sạn sẵn bàn chải và kem đ.á.n.h răng dùng một . Mùi bạc hà rẻ tiền cùng với chiếc bàn chải lông cứng ráp đến mức làm Quý Dư chảy cả m.á.u chân răng.

Cậu mở vòi nước xả trôi vết máu, lê tấm mỏi mệt lên giường, lúc là rạng sáng.

Quý Dư đắp chăn thật chặt, co . Rõ ràng trời mưa, nhưng giống như một con thú non run rẩy giữa cơn mưa lớn, cố gắng tìm chút ấm từ chiếc chăn trong tiết trời giá rét.

Cậu nhíu mày, đôi mắt bất an khẽ động hàng mi mỏng, ngủ yên.

“Cậu Quý nhận phòng ở khách sạn gần văn phòng.”

“Địa chỉ, định vị.”

Thương Viễn Chu liếc qua tin nhắn, úp điện thoại xuống bàn trong sân, những cây bồ công trong sân đang theo gió ánh trăng mà gieo rắc hạt giống.

Chú Vu mang rượu đến tìm , còn là một quản gia, mà như một bề , hoặc một bạn, xuống bên cạnh .

Thấy bồ công , chú Vu rót rượu : “Lúc mới đến biệt thự, cái sân của trụi lủi, trồng ít rau.”

“Cậu còn quê mùa, ở biệt thự mà cũng chỉ nghĩ đến trồng rau. Tôi hỏi định trồng cái gì, vốn tùy tiện hoa lá cỏ cây gì cũng , kết quả thấy đám cỏ dại bồ công , bảo trồng bồ công .”

Chú Vu đưa chén rượu cho . “Cậu quê, còn bệnh đấy. Tôi bảo trồng thứ đó làm gì, gió thổi qua là bay hết, chẳng giữ .”

“Cậu một câu gì đó…”

Thương Viễn Chu hớp một ngụm rượu, khẽ một tiếng: “Chính vì giữ nên mới trồng nó.”

Rượu đắng họng, nụ cũng mang theo ba phần chua xót.

Chú Vu vẫn phản ứng như đầu câu đó, liếc xéo Thương Viễn Chu một cái, mắng một câu: “ bệnh.”

“Tôi vẫn luôn hỏi , tại cố chấp với Quý Dư như ?”

Thương Viễn Chu cụp mắt. “Tôi cũng .”

Anh đối với Quý Dư còn là cố chấp nữa, mà là si mê, điên cuồng .

Chỉ khi ở bên Quý Dư, Thương Viễn Chu mới cảm thấy vẫn là một bình thường, một tình yêu, ham chiếm hữu, những cảm xúc bình thường giải tỏa, chứ một cỗ máy vô tri.

Thương Viễn Chu đầu, hỏi chú Vu: “Chú thấy thế nào?”

Chú Vu: “Đẹp trai, tiền, còn địa vị.”

Chú Vu tấm tắc khen: “ cho khác đường sống. May mà già , chứ cạnh chắc tức c.h.ế.t.”

Thương Viễn Chu tự giễu : “Chú thấy , dù như vẫn tránh kịp.”

“Vậy từ bỏ ?” Chú Vu cụng ly với , Thương Viễn Chu mặt biểu cảm uống cạn một ly.

“Từ bỏ?” Thương Viễn Chu nhướng mày, đáy mắt lộ rõ vẻ âm hiểm, chút che giấu. “Trừ phi c.h.ế.t.”

Chú Vu cảm xúc trong mắt làm cho kinh ngạc, uống một ngụm rượu để trấn tĩnh, một lúc mới : “Hôm nay là chuyện gì ?”

Chú thực cụ thể xảy chuyện gì, chỉ là hôm nay Quý Dư mang theo vali rời , là chuyện mà trong biệt thự đều thấy.

Chú Vu ngay đó : “Có nóng vội quá ? Hôm qua Quý đường chân còn run run mà. Đừng vội như , chậm một chút. Tôi Quý dễ dàng hạ phòng .”

Chú Thương Viễn Chu, chút thổn thức.

Chú Vu tinh ranh như cáo, qua thời gian , đương nhiên nhận Quý Dư bạn bè gì, với bất kỳ ai cũng giữ một cách.

Mà Thương Viễn Chu thực cũng . Chú Vu Thương Viễn Chu từ một đứa con riêng lên, hiểu rõ Thương Viễn Chu, thực tin tưởng bất kỳ ai.

Theo một nghĩa nào đó, nếu hai thực sự thể đến với , ngược sẽ trở thành chỗ dựa duy nhất, là bạn đồng hành duy nhất của thế giới .

Cũng coi như là xứng đôi.

“Tôi quá nóng vội?”

Thương Viễn Chu lặp một . Anh uống cạn ly rượu, pheromone bắt đầu xao động, bùng nổ, trút giận: “Tôi còn đủ chậm ?”

“Ngay đêm đầu tiên nhận giấy đăng ký kết hôn với Quý Dư, đè giường làm cho thỏa thích , vẫn luôn nhịn đến khi gật đầu, còn đủ chậm ?”

Chú Vu á khẩu . “Không , chứ chẳng giống tổng tài bá đạo trong phim truyền hình chút nào.”

“Không tổng tài nào chuyện thô tục, hạ lưu như cả.”

Thương Viễn Chu lạnh: “Tôi vốn dĩ tổng tài gì cả.”

“Tôi là một thằng con hoang bò lên từ tầng lớp đáy của khu ổ chuột.”

Tổng tài lịch lãm, phong độ, nho nhã .

Sống ở một nơi hỗn loạn, chỉ thể dựa vũ lực để giải quyết vấn đề, nếu thì chỉ thể bắt nạt suốt 18 năm, m.á.u lạnh, âm hiểm, hoang dã mới là con thật của .

Loading...