Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 49
Cập nhật lúc: 2026-04-17 20:51:59
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Người đang say ngủ giữa lớp chăn mềm mại nhắm chặt mắt, gương mặt vẫn còn vương nước mắt. Khóe mắt ươn ướt, đôi môi sưng đỏ trầy xước khiến trông đáng thương đáng yêu. Hàng mi mỏng khẽ động, đôi mắt bên dường như bất an, như thể thể tỉnh bất cứ lúc nào.
Quý Dư cảm thấy cử động , cơ thể dường như còn theo sự điều khiển của bản , hệt như bóng đè.
Cậu cố gắng cử động ngón tay, nhưng ngay cả động tác đơn giản cũng khó mà làm , gần như đóng đinh giường.
Quý Dư cố gắng giãy giụa, hít một thật sâu định rút tay về, giây tiếp theo liền mở mắt.
Thì là mơ, bây giờ mới thật sự tỉnh .
Quý Dư khẽ thở phào, đầu óc vẫn tỉnh táo thì cảm nhận cơn đau nhức khắp .
Cậu đại khái vì lúc sắp tỉnh cảm giác như bóng đè.
Người ê ẩm, chỗ nào cũng nhức mỏi, đặc biệt là phần eo. Chân cũng từng đợt bủn rủn, run rẩy.
Trong đầu hiện lên những hình ảnh tối qua: chân bắt dạng , tư thế khóa , vác lên vai…
Quý Dư đờ mặt , vẻ mặt vô cảm, nhưng gương mặt giấu sắc hồng thể nào tỏ nghiêm túc, giống như một quả bóng bay mỏng manh, chỉ cần chọc nhẹ là vỡ.
Cậu hiểu chuyện đột nhiên thành thế , đang chuyện... lăn lên giường cơ chứ.
Không đúng, đúng lắm.
Quý Dư cúi đầu , nhớ rõ lên giường bằng cách nào. Hôm qua lúc và Thương Viễn Chu chuyện, rõ ràng là đang ở trong thư phòng.
Lúc đó đang chiếc sofa rộng lớn trong thư phòng…
Vẻ mặt Quý Dư càng thêm đờ đẫn, thầm nghĩ –
Có tiền đến mức lắp cả sofa lớn trong thư phòng cũng chẳng chuyện gì ho.
Cậu chậm rãi dậy, cử động eo liền nhức mỏi kinh khủng. Ngồi dậy mới muộn màng nhận gáy cũng đau. Quý Dư đưa tay sờ thử. “Hít...”
Ngón tay chạm vết c.ắ.n sâu hoắm gáy mang đến cảm giác đau nhói. Quý Dư nhịn hít một lạnh, rụt tay .
Hôm qua, vì quá sốc sự đặc biệt trong pheromone của Thương Viễn Chu, mơ hồ cảm thấy dường như còn lý do gì để từ chối nữa. Cậu định thử xem , trong suy nghĩ của Quý Dư, là hai tiên sẽ hẹn hò như những cặp đôi bình thường.
Nắm tay, ôm ấp, từng bước một từ từ tiến tới, cũng thể dần dần phân định rõ tình cảm của .
Kết quả là c.ắ.n gáy, làm đến cùng, cơ thể đến giờ vẫn còn bủn rủn thôi.
Quý Dư bây giờ cảm giác như ép làm chuyện , chính là con vịt lùa lên giàn.
Ngồi yên giường hai phút để lấy bình tĩnh, Quý Dư mới đột nhiên nhớ hôm nay còn làm.
Rõ ràng là cơ thể quá mệt mỏi, đầu óc cũng như mất . Gương mặt thanh tú của nhăn , vén chăn định xuống giường.
Thương Viễn Chu bước phòng ngủ liền thấy đang vén chăn. “Sao ngủ thêm chút nữa?”
Người đàn ông luôn lạnh lùng giờ đây gương mặt mang theo ý , trong mắt ẩn hiện sự thỏa mãn, cả quả thực khoan khoái, tinh thần sảng khoái.
Anh tự nhiên bước tới, hôn lên trán Quý Dư một cái. “Anh xin nghỉ cho em , hôm nay thể nghỉ ngơi cho khỏe. nếu tỉnh, thì ăn sáng ngủ tiếp nhé?”
So với Thương Viễn Chu, Quý Dư hôn chút tự nhiên. “Anh...”
Cậu cũng quen kiểu mật khi lên giường thế –
Thôi , ngay cả chuyện lên giường cũng quen.
Vẻ tự nhiên và bực bội mặt Quý Dư quá rõ ràng. Thương Viễn Chu nhướng mày, bằng giọng trêu chọc: “Sao thế, ngủ với định chịu trách nhiệm ?”
Nếu Quý Dư lúc mắt , sẽ phát hiện ánh mắt nguy hiểm lạnh như băng giá nơi đáy mắt .
Quý Dư tức giận nghiến răng, cơn đau nhức khắp khiến phản bác rốt cuộc là ai ngủ với ai.
da mặt vốn mỏng, dám . “Anh bậy gì đó.”
“Nếu đồng ý, em sẽ nghiêm túc.”
Mặc dù đến giờ, Quý Dư vẫn ảo giác ép duyên, nhưng như , nếu tự đồng ý, sẽ đổi ý, sẽ nghiêm túc với mối quan hệ .
Mặc dù…
Đến bây giờ vẫn phân định rõ rốt cuộc thích Thương Viễn Chu .
Dù Thương Viễn Chu để tâm, Quý Dư nghĩ đến đây vẫn chút chột .
Tối qua Thương Viễn Chu dỗ dành , vì Quý Dư công tác chụp ảnh ở nơi xa, nên bây giờ ở bên bù đắp cho . Quý Dư cũng vì chột mà cả đêm làm bao nhiêu cũng nhớ rõ.
Chỉ nhớ đó cứ lóc đáng thương cầu xin Thương Viễn Chu tha cho.
Cho nên bây giờ dù chột , Quý Dư cũng dám thể hiện ngoài, cố gắng tỏ mạnh mẽ với gương mặt đáng thương, đuôi mắt ửng hồng vì bắt nạt, khóe môi trầy xước: “Em làm.”
Vốn dĩ vì hợp đồng với Thương Viễn Chu, Quý Dư thường xuyên xin nghỉ ở chỗ làm.
Mặc dù chị Kỷ gì, nhưng Quý Dư, thợ mỏ luôn quen với việc chăm chỉ làm đúng giờ, trễ về sớm, vẫn cảm thấy lắm.
Quý Dư yêu thích công việc đến mức đó, chỉ là luôn cảm thấy nhận lương thì làm tròn trách nhiệm của .
Nếu thường xuyên xin nghỉ, công việc vốn thuộc về sẽ đổ lên đầu đồng nghiệp khác, chẳng ai thích làm thêm việc cả.
Những lúc bất đắc dĩ xin nghỉ thì thôi, bây giờ vì... vì... vì sa đà d.ụ.c vọng mà xin nghỉ.
Chỉ nghĩ thôi Quý Dư thấy hổ đến mức ngất .
Thương Viễn Chu giữ ở nghỉ ngơi, nhưng thái độ của Quý Dư cứng rắn, quần áo đòi làm. Sắc mặt vẫn như thường, dỗ ăn chút bữa sáng đưa đến lầu công ty.
Lúc Quý Dư định xuống xe, Thương Viễn Chu kéo . Quý Dư ngơ ngác, đang định thì bên gáy truyền đến một cơn đau nhói nhẹ.
Thương Viễn Chu hôn lên đó một cái, lực mạnh.
Anh hài lòng vết hôn đỏ thắm vùng da trắng nõn bên gáy mà khẩu trang che hết, ngón cái khẽ vuốt ve một chút mới : “Đi .”
Người , là của .
Ánh mắt trũng xuống khi thấy Quý Dư mặc chiếc áo sơ mi cổ che vết c.ắ.n gáy, đeo khẩu trang che đôi môi sưng đỏ trầy xước, che đậy sạch sẽ những dấu vết để , lúc mới khá hơn một chút.
Ngồi ở hàng ghế , tài xế cảm nhận mùi rượu đắng đầy áp bức trong xe thu , vội vàng lấy khăn tay lau mồ hôi trán, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-49.html.]
Khi Quý Dư đến văn phòng, chị Kỷ trêu chọc một cách lạ lẫm: “Sao còn đeo cả khẩu trang đến thế.”
“Khụ khụ...” Quý Dư giả vờ ho khan hai tiếng, lắc đầu: “Hơi cảm một chút ạ.”
Giọng khàn đặc, đủ để giả bệnh, nhưng cũng dám nhiều, sợ giọng đến lạc sẽ lộ.
Đối phó xong sự quan tâm của chị Kỷ, Quý Dư mới bắt đầu xử lý những bức ảnh còn sửa xong trong máy tính.
Có một ảnh gửi qua email cho . Xử lý xong việc của ngày hôm qua, Quý Dư theo thói quen hòm thư công việc xem còn sót việc gì .
Một email gửi đến đúng lúc tan làm ngày hôm qua, lọt tầm mắt .
Quý Dư nhấp mở, đập mắt đầu tiên là một bức ảnh chỉ chữ.
“Cảm giác đùa giỡn như một thằng ngốc vui ?”
Quý Dư tưởng là trò đùa dai, càng kéo xuống, sắc mặt càng khó coi.
“Cậu cho rằng Thương Viễn Chu chỉ nắm giữ 35% cổ phần, còn xa mới đến một nửa, nghĩa là kiểm soát nhà họ Thương? Ngu xuẩn, hiểu một tập đoàn niêm yết vận hành như thế nào ?”
“Có cái gì là cổ phần nắm giữ, cái gì là quyền biểu quyết ? Lại Thương Viễn Chu thể huy động bao nhiêu cổ phiếu lẻ trong thời gian ngắn ?”
“Anh với là cần giúp đỡ để lừa gạt những khác trong nhà họ Thương, những kẻ dám tranh giành vị trí với hiện đang làm thợ mỏ khổ sai ở khu mỏ nào, sống lay lắt qua ngày ?”
Bên những dòng chữ đó, mỗi một bức ảnh đều chứng minh Thương Viễn Chu sớm kiểm soát nhà họ Thương, trần trụi và rõ ràng, nhưng đ.â.m mắt Quý Dư đau nhói.
“Lúc chụp ảnh cưới ngã ngựa, Thương Viễn Chu cứu , cảm động ? Vậy nếu cho , chính sắp đặt để ngã, chỉ vì , một kẻ ngốc nghếch, cảm động đến c.h.ế.t thì ?”
“Cậu cho rằng Thương Viễn Chu cho tiền để hai trai của còn quấy rầy nữa? Để cho , bọn họ đưa bệnh viện tâm thần. Cậu làm thất vọng ? Bà con trai rơi kết cục là vì , sẽ nghĩ thế nào?”
“An Niên những lời đó tình cờ thấy, ngày hôm nghỉ việc một cách dứt khoát như , tại ?”
“Ở đây một đoạn ghi âm, nghĩ chắc vẫn quên giọng là của ai nhỉ.”
“Cậu đang giám sát, ? Bên cạnh , chừng tai mắt của đấy.”
“Thật đáng thương, từ đầu đến cuối, đều Thương Viễn Chu lừa dối xoay như chong chóng, còn tưởng Thương Viễn Chu là hùng cứu khỏi nước sôi lửa bỏng. Cậu thật sự hiểu rõ con đang ngọt ngào với ? Anh còn âm u hơn tưởng tượng nhiều.”
Những bức ảnh Quý Bác Hãn, Quý Hòa Hiên nhốt trong bệnh viện tâm thần, cùng với đoạn ghi âm bên , đều bày mặt Quý Dư.
Bàn tay Quý Dư cầm chuột run lên bần bật. Lúc tìm tai , mấy cắm trúng máy tính. Trước khi nhấp mở đoạn ghi âm, hít một thật sâu.
Bên trong là giọng của An Niên.
“Ban đầu để pheromone Quý Dư là dụ Thương Viễn Chu. Anh sớm , chỉ là thèm để mắt đến .”
“Hôm đó tìm đến , mới lười xử lý , mà là sớm tính toán xong nên lợi dụng như thế nào.”
Những lời khiến Quý Dư bực bội thôi, cảm thấy áy náy với Thương Viễn Chu và từ đó quyết định ở tiếp tục hợp đồng, đều là do Thương Viễn Chu ngầm hiệu, An Niên mới từng bước dẫn dắt, khích tướng để Quý Dư .
Rồi "tình cờ" bắt gặp cảnh đó, một câu "đừng vứt bỏ tình cảm của như rác rưởi, nóng lòng ném cho khác" đẩy sự áy náy của Quý Dư lên đến đỉnh điểm.
“Chuyện thành, Thương Viễn Chu đương nhiên thể giữ bên cạnh Quý Dư. Nói thật xin Quý Dư, là một thuần khiết.”
Quý Dư cảm thấy tình cảm thể tính toán, từng bước tính toán tình cảm, thậm chí cả sự áy náy cũng tính toán.
“Thôi, cũng chẳng gì nên giả nhân giả nghĩa ở đây nữa. Có Thương Viễn Chu ở đó, những lời vốn tuyệt đối dám . Hiện tại đều cho , chuyện đáp ứng ...”
Đoạn ghi âm đột ngột dừng . Quý Dư ngơ ngẩn chằm chằm email đó, hốc mắt đỏ hoe, nhưng .
Email đáng lẽ mở ngày hôm qua.
Tình cảm và lý trí của Quý Dư đang giằng co, như thể chia lìa ngay lúc .
Cậu bình tĩnh phân tích ai là gửi email, nội dung bên trong, thời điểm gửi là ngày hôm qua, tại cố tình là ngày hôm qua.
Lý trí bình tĩnh, nhưng hốc mắt càng lúc càng đỏ.
Cát bụi vô hình làm cay mắt, khiến mắt đau nhói khôn tả.
Cậu quên nhắn tin cho Thương Viễn Chu tối cần đến đón, tan làm sớm, tối chuyện, như thế nào.
Đã quên kiểm tra tính xác thực của những thứ .
Cũng quên chuyển những thứ trong email sang điện thoại, mang về biệt thự bằng cách nào.
Ngày hôm qua hai còn quấn quýt rời trong căn phòng , hôm nay Quý Dư lạnh lùng giữ một cách kháng cự, đưa đồ cho Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu chỉ liếc qua ném sang một bên. “Tiểu Ngư, em ,”
“Anh định bịa đặt lời dối trá nào để lừa em nữa đây?” Quý Dư ngắt lời , lời thốt bắt đầu nghẹn ngào.
Trước khi về biệt thự, Quý Dư định bụng sẽ cho Thương Viễn Chu đang bất mãn với lưng, đại khái là ai.
Nói xong chuyện chính mới xử lý chuyện của hai .
lời khỏi miệng, là những cảm xúc tuôn trào.
Quý Dư phát hiện căn bản thể lý trí đến .
“Nhìn em diễn trò như một tên hề trong bữa tiệc, vui lắm ?”
Một câu , cố gắng kìm nén tiếng nấc nghẹn ngào nơi cổ họng mới thể hết.
Ánh mắt Thương Viễn Chu bình tĩnh, nhưng quai hàm nghiến chặt, bàn tay giấu lưng run lên thành hình.
Cậu chất vấn, nhưng giọng vô cùng suy sụp, vỡ vụn: “Nhìn em sợ hãi theo dõi, lo lắng cho tình cảnh của , em áy náy, em tự trách, thú vị lắm ?”
Câu cuối cùng lặp , như dùng hết tất cả sức lực, giọng khản đặc gần như gằn từ cổ họng: “Thú vị lắm , Thương Viễn Chu?”
Thương Viễn Chu bao giờ hoảng sợ đến thế . Anh lau nước mắt cho Quý Dư, né tránh như né tránh thú dữ, hồng thủy.
Rõ ràng chỉ mới một ngày , cũng chính tại căn phòng , chiếc sofa phía , còn tùy ý ôm hôn , hôn những giọt nước mắt khi đối phương động tình.
Thời điểm cũng thật đúng lúc, vẫn thoáng cảm thấy buồn .
Cảm thấy chính thật buồn .
Ngày hôm qua còn đang nghĩ ước nguyện bao năm cuối cùng cũng thành hiện thực, giống như một giấc mơ bọt biển hư ảo.
Hôm nay, giấc mơ bọt biển khiến mê đắm vỡ tan ngay mắt . Thân thể sững tại chỗ, nhưng tim đột ngột rơi xuống, m.á.u trong như đông cứng trong nháy mắt, như rơi động băng.