Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-04-17 20:51:56
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Dư dậy sớm khi trời còn sáng hẳn. Cậu nhẹ nhàng gấp chiếc chăn mềm mại đang đắp đất, gây tiếng động nào. Sắp xếp xong xuôi, cầm bộ quần áo chuẩn từ tối qua, rón rén rời khỏi phòng ngủ.

Trước khi suy nghĩ thông suốt, nên đối mặt với Thương Viễn Chu như thế nào.

, cách nhất là tạm thời tránh mặt.

Cửa phòng ngủ khẽ đóng . Người đàn ông giường lặng lẽ mở mắt, ánh mắt tỉnh táo.

Quý Dư rẽ phòng ngủ phụ bên cạnh, rửa mặt xong xuôi xuống lầu.

Trời vẫn sáng hẳn, biệt thự im phăng phắc một tiếng động. Quý Dư lặng lẽ ngoài.

Cậu liếc điện thoại, màn hình sáng lên hiển thị thời gian hiện tại.

5 giờ 47 phút.

Ngón tay thon dài trắng nõn dừng bàn phím, đầu ngón tay do dự một lát mới gõ xuống một dòng chữ.

Quý Dư giờ nghỉ ngơi, điện thoại của Thương Viễn Chu sẽ ở chế độ làm phiền. Nếu công ty việc gì thực sự quan trọng, cũng một chiếc điện thoại khác hoạt động 24/24 để liên lạc với .

Cho nên, dù gửi tin nhắn lúc cũng cần lo sẽ đ.á.n.h thức .

Sau khi soạn xong nội dung, đầu ngón tay một nữa chần chừ nút gửi. Mấy tắt màn hình điện thoại mấy mở lên, dòng tin nhắn gửi .

5 giờ 57 phút, trong phòng ngủ bật đèn, một vệt sáng lóe lên.

Tiểu Ngư: “Văn phòng việc ngoại cảnh, xa, em đến sớm, em nhé .”

Bàn tay với những khớp xương rõ ràng cầm lấy chiếc điện thoại đang phát sáng trong bóng tối. Thương Viễn Chu liếc , trong căn phòng yên tĩnh vang lên một tiếng khẽ: “Đồ dối.”

Trên đường, “kẻ dối” bầu trời tờ mờ sáng ở phía xa. Đường phố một bóng , gió thổi lay cành lá, phát tiếng xào xạc, bóng cây chao đảo trong cơn gió nhẹ.

Mới 6 giờ, còn đến ba tiếng nữa mới đến giờ làm.

Quý Dư mở ứng dụng gọi xe điện thoại, dòng chữ “Đang tìm kiếm tài xế cho bạn” cùng biểu tượng đồng hồ cứ xoay tròn màn hình.

Cậu dừng bước, tiếp tục thêm mười mấy phút nữa, điện thoại rung lên một tiếng, báo tài xế nhận cuốc.

Tài xế là một cô trung niên nhiệt tình. Sau khi Quý Dư lên xe, cô ngừng ngắm bắt chuyện: “Ăn sáng cháu?”

Quý Dư lắc đầu, gì.

Nghĩ rằng tài xế phía thể thấy, mới mở miệng: “Chưa ạ.”

Cô tài xế dường như giật , liếc Quý Dư qua kính chiếu hậu vài , vẻ mặt ngày càng… thương hại: “Cháu trai đừng buồn quá, thực mới vực đạo, ăn uống chứ.”

Quý Dư ngơ ngác ngẩng đầu: “Dạ?”

Cô tài xế gì đó trong tiếng “, ngập ngừng thăm dò: “Sáng sớm tinh mơ, cơm sáng cũng ăn, vội vàng chạy đến nghĩa trang làm gì thế?”

Quý Dư: “Cháu thăm bà nội, cháu nhớ bà.”

Cô tài xế: “Bà nội cháu mất bao lâu ?”

Quý Dư mím môi lắc đầu, diễn một cách hảo đến từng chi tiết: “Lâu lắm ạ.”

Cô tài xế khẽ thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu luyên thuyên: “Cô thấy cháu cúi đầu bên đường, điểm đến là nghĩa trang, cô cứ tưởng… xin cháu nhé, xin .”

“Cháu trai vẻ ít nhỉ. Cháu xem, nếu lúc lên xe cháu vẫn im lặng như thế, cô cũng hiểu lầm, nào.”

“Như , cởi mở lên một chút, bà nội cháu chắc chắn cũng thấy cháu ngày nào cũng vui vẻ, tươi .”

Thấy gì, cô tài xế tiếp từ phía : “Cháu hướng nội quá, như sẽ nhiều bạn bè, dễ cô đơn lắm.”

Quý Dư ở hàng ghế xe taxi chút yên. Đối mặt với sự quan tâm đột ngột và phần thái quá của cô tài xế, chỉ thể hổ lắc đầu: “Cũng ạ.”

Thoát khỏi những cảnh đặc thù, còn diễn kịch với khác, Quý Dư vẫn là một “nhân viên công sở” bình thường, giỏi giao tiếp.

Đến khi xe taxi tới nơi, Quý Dư xuống xe những lời dặn dò của cô tài xế trung niên rằng thăm bà xong nhớ ăn sáng, đừng để bụng đói mà ảnh hưởng đến dày.

Nhìn chiếc xe rời , cảm giác như trút gánh nặng.

Ở công ty cũ, đối phó với sự làm khó của đồng nghiệp. Ở công ty mới, tuy An Niên đeo bám, nhưng dù Quý Dư trả lời thì vẫn thể tự chuyện một . Ngoài An Niên , những khác trong văn phòng đều thuộc kiểu quá chú ý đến Quý Dư.

Phần lớn thời gian đều là công việc giải quyết theo quy trình, xong là xong.

Còn ngoài giờ làm việc… dường như hầu hết thời gian đều Thương Viễn Chu ở bên cạnh. Những lúc ứng phó thế nào, Thương Viễn Chu đều sẽ lên tiếng giúp.

Đã lâu một giao tiếp với ai như .

Quý Dư sững , đột nhiên cảm thấy cuộc sống của và Thương Viễn Chu gắn kết với ở mức độ cao.

Cậu cổng nghĩa trang mắt, nghĩ bước .

Trên tấm ảnh, cụ bà mỉm hiền từ. Dù Quý Dư đến lúc nào, bà vẫn luôn dịu dàng .

Cậu mỉm , khẽ : “Bà ơi, bà mong cháu cởi mở hơn một chút ?”

Nghĩa trang im phăng phắc, một lời đáp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-47.html.]

“Cháu nhớ bà lắm.”

Quý Dư lặng lẽ bên bà một lúc, cũng lặng lẽ rời , tiến về phía .

Bước chân ngày càng nặng nề, thở cũng bất giác trở nên dồn dập. Khu mộ phía vị trí hơn, hướng cũng hơn, bia mộ cũng làm tinh xảo hơn, giá cả đắt hơn vị trí của bà Lê ít.

Quý Dư chỉ mới bước đây một , dù bên trong… một ngôi mộ của .

Trước Quý Dư đủ can đảm để ở đây. Chính Thương Viễn Chu nhiều với rằng cái c.h.ế.t của liên quan gì đến .

Đứng ngôi mộ , thở Quý Dư khỏi dồn dập. Cậu bỏ , nhưng cố gắng kìm bước chân .

Trên tấm ảnh, phụ nữ mỉm rạng rỡ, phóng khoáng, trông còn trẻ, chỉ độ hai mươi mấy tuổi. Đó là tấm ảnh chọn từ hồi Quý Dư còn trẻ, chứ dáng vẻ lúc bà qua đời.

Trong ký ức của Quý Dư, từng thấy như . Phần lớn thời gian, bà với ánh mắt hung dữ, lúc thì nóng giận, lúc thì u uất.

Cậu đưa tay định chạm , rụt về.

Gió thổi qua nghĩa trang, mặt Quý Dư lành lạnh. Giọt nước mắt trong veo nơi khóe mắt biến mất khi đưa tay lên. Quý Dư lặng lẽ rời khỏi mộ .

Cậu từng một ngày chung sống bình thường với . Đứng bia mộ, thậm chí nên lời.

Nghĩa trang cách thành phố một quãng. Quý Dư nghĩa trang nghỉ ngơi bao lâu. Lúc chạy về văn phòng cũng kịp giờ làm một cách hú vía.

Chị Kỷ tới, ném cho một túi bánh mì: “Nè, sáng nay mua nhiều, thấy đến sát giờ thế , đoán chắc ăn sáng, cho đó.”

Nói , chị lắc lắc chiếc cốc trong tay: “Uống sữa đậu nành ? Pha sẵn đó, còn mấy gói, tự pha lấy.”

Chị Quý Dư định gì, liền giơ một ngón tay lên lắc qua lắc : “Tiền thì cần chuyển cho , là sếp mà, nắm lấy cơ hội hiếm để ‘moi’ sếp chứ.”

“Hiểu hả, cá con ngốc.”

Quý Dư nhịn , vì cách xưng hô mà chút bối rối, cảm ơn chị Kỷ.

Cậu lấy nước ấm pha sữa đậu nành, ăn hết túi bánh mì mới lò ở tiệm lầu.

Dậy từ hơn 5 giờ, đến giờ thật sự đói, túi bánh mì của chị Kỷ đến đúng lúc.

Tâm trạng vốn chùng xuống khi đưa quyết định giờ khá hơn. Quý Dư uống một ngụm sữa đậu nành ngọt ngào, cảm thấy đây cũng coi như một chút may mắn nhỏ.

Khi quyết định xong trong lòng, Quý Dư sẽ suy nghĩ nhiều nữa. Ăn xong bánh mì, bắt đầu công việc của ngày hôm nay.

Buổi tối tan làm, lúc Thương Viễn Chu đến đón, Quý Dư lên xe, tài xế phía , cố nén mở miệng.

Mãi cho đến khi ăn tối xong, đối diện Thương Viễn Chu.

Ngồi ngay ngắn, vẻ mặt chút nghiêm túc: “A Chu.”

Thương Viễn Chu ngắt lời , đưa một tập tài liệu bằng giấy đến mặt Quý Dư, nhướng mày : “Nhìn vẻ mặt em, em như từ chối .”

nghĩ em thể xem xong cái hãy , ?”

Quý Dư cụp mắt tập tài liệu, do dự một chút vẫn cầm lên.

Nội dung tài liệu nhiều, mười mấy trang giấy chi chít chữ. Bên trong nhiều thuật ngữ chuyên ngành Quý Dư hiểu, còn biểu đồ và liệu nghiên cứu, nhưng cũng phần tóm tắt giúp hiểu ngay bộ nội dung tài liệu.

Cậu kinh ngạc mở to mắt, hết tài liệu Thương Viễn Chu đang đối diện. “Đây là?”

Quyết định đưa ở nghĩa trang lúc lung lay sắp đổ. Quý Dư chút tin , hết đến khác thứ trong tay , cố gắng hiểu ý nghĩa của những thuật ngữ chuyên ngành xa lạ đó.

Thương Viễn Chu: “Từ phát tình, nhờ bên đó lấy pheromone của để nghiên cứu đối chiếu. Tối qua hối thúc, đây là kết quả họ đưa cho chiều nay.”

“Báo cáo nghiên cứu của cơ quan nghiên cứu pheromone hàng đầu thế giới, bên trong kết quả đối chiếu pheromone của với dữ liệu pheromone Omega hiện trong kho.”

Kỳ phát tình của từng xuất hiện kể từ khi phân hóa thành Alpha. Quý Dư xuất hiện bên cạnh nửa tháng, liền kỳ phát tình đầu tiên.

Khi liên hệ đến lấy pheromone để nghiên cứu, thực Thương Viễn Chu suy nghĩ gì nhiều.

Hiện thực là truyện cổ tích, làm gì chuyện hảo tì vết như .

Chỉ là thói quen suy nghĩ nhiều, làm nhiều khi đối mặt với những chuyện liên quan đến Quý Dư, dù chỉ là một khả năng nhỏ nhoi, cũng ngại tốn công.

Không ngờ hành động mang đến cho thu hoạch lớn nhất.

Thương Viễn Chu Quý Dư, ánh mắt chuyên chú, như chim ưng chằm chằm con mồi định mệnh của . “Kết luận là pheromone của tương thích với 99% thế giới .”

“Anh sẽ pheromone của Omega khác hấp dẫn. Nếu em vì cái tỷ lệ một phần triệu mà từ chối , cam lòng.”

Anh một tiếng, ánh mắt sâu thẳm, khó dò: “Anh nghĩ, là vì em mà phân hóa thành Alpha.”

Anh vốn từng phân hóa thất bại một , chuyện phân hóa thứ hai cực kỳ hiếm hoi, nhưng phân hóa thành công.

Khi Quý Dư bộc lộ khao khát tự do, nghĩ đến việc giam cầm, liệu con chim mất tự do cất lên tiếng rên rỉ tuyệt vọng não nề .

Bản năng của Alpha là chiếm hữu, và một ham chiếm hữu đến nghẹt thở đối với Quý Dư.

Cho nên nhất định sẽ phân hóa thành Alpha.

Thương Viễn Chu cố gắng kiềm chế ham mãnh liệt trong lòng, để đến lúc sắp thành công dọa chạy con mồi của . Anh ngụy trang thành vẻ ôn hòa, vô hại, lịch lãm mở miệng: “Bây giờ, câu trả lời của em là?”

Loading...