Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 46
Cập nhật lúc: 2026-04-17 20:51:54
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mười một giờ đêm, điều hòa trong phòng gym của biệt thự vẫn hoạt động ngừng nghỉ.
Các thiết tập luyện ở đây đầy đủ tiện nghi, so với hai quả tạ tay gia dụng và chiếc máy chạy bộ cũ của Quý Dư , nơi chẳng khác nào một phòng gym thương mại thu nhỏ.
Quý Dư dân tập chuyên nghiệp, cũng chẳng ý định luyện thành một gã đô con cơ bắp cuồn cuộn, càng hứng thú gì khi gần mười hai giờ đêm mà vẫn tiếp tục tập luyện ở đây.
lời , Thương Viễn Chu chịu , Quý Dư chỉ đành căng da đầu bước lên máy chạy bộ.
Ở chung một phòng với Thương Viễn Chu khiến Quý Dư cảm thấy đặc biệt khó xử, một cảm giác khó xử mà ngay cả khi tỉnh dậy đêm ở khách sạn cũng bằng.
Trước khi Thương Viễn Chu , Quý Dư tập luyện khá lâu, lúc chỉ chạy bộ thôi cũng khiến kiểm soát mà thở dốc.
Ha… Ha… Ha a…
Thái dương Thương Viễn Chu nổi gân xanh, mu bàn tay đang đẩy tạ cũng nổi rõ những đường gân. Cơ bắp cánh tay vì dùng lực mà căng cứng, săn chắc và tinh luyện, đường nét uyển chuyển.
Khi Quý Dư liếc trộm sang, lập tức sắc mặt của Thương Viễn Chu dọa cho hết hồn.
Cậu do dự : “Nếu đẩy thấy quá sức thì thể đổi tạ nhẹ hơn một chút.”
Thương Viễn Chu tức đến bật , mày kiếm sắc bén nhíu , như : “Em thấy đẩy nổi ?”
“Loại tạ nặng thế .” Anh khẩy một tiếng, tiện tay đặt tạ sang một bên.
Rồi nghiêm mặt chỉ trích: “Là em làm ảnh hưởng đến .”
Quý Dư: ……
Cậu chút tủi , chút cạn lời.
Cậu biện minh cho một cách ý tứ: “Nếu mệt thì nghỉ A Chu.”
Thương Viễn Chu đến gần, chỉ ở chỗ đẩy tạ Quý Dư.
Khoảng cách giữa hai đủ để khiến an tâm, nhưng lời thẳng thừng phá vỡ lớp cách đó.
“Em đang trốn .”
Quý Dư luống cuống thấy rõ, giọng điệu ngập ngừng né tránh: “Không , chỉ là hiếm khi nghỉ một ngày, tập luyện thêm một chút.”
“Sao nghĩ .”
Thương Viễn Chu khẽ một tiếng: “Tiểu Ngư, lúc em dối, tai đỏ.”
“Bao nhiêu năm vẫn đổi.”
Khi diễn kịch, diễn xuất của Quý Dư thật sự tệ, nhưng tai đỏ ửng, trông như thể tình cảm của và Thương Viễn Chu .
Tim Quý Dư đập nhanh hơn một nhịp, theo bản năng đưa tay sờ tai, vành tai mềm mại kẹp giữa lòng bàn tay, nóng lên.
“Anh…”
Cậu nên gì, vẻ mặt phức tạp Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu bước về phía , : “Ở cùng khiến em cảm thấy căng thẳng ?”
Quý Dư mím môi, do dự vẫn gật đầu, đôi mắt đen láy trong veo ánh lên vẻ mờ mịt: “Em … nên đối xử với như thế nào.”
“Anh , nhưng Beta và Alpha… như là đúng.”
Trong lúc chuyện, Thương Viễn Chu từng bước thu hẹp cách giữa hai . “Tại đúng?”
“Không luật nào, cũng lệnh cấm nào quy định Alpha và Beta ở bên là tội.”
Anh đưa tay về phía Quý Dư: “Có theo trái tim , thử một với ?”
Quý Dư cụp mắt, bàn tay to rộng, khớp xương rõ ràng đang chìa mặt .
Bàn tay buông thõng bên hông, ngón tay khẽ duỗi từ từ nắm chặt.
Nội tâm là một kẻ nhát gan theo chủ nghĩa hiện thực lý trí.
Quý Dư chậm rãi lắc đầu, giọng nhẹ bẫng, như thể thể tan theo gió: “Không .”
“Anh là Alpha, sẽ pheromone ảnh hưởng.”
“Nếu một ngày nào đó khác hấp dẫn bởi độ tương thích pheromone,” Quý Dư nhạt, giọng bình tĩnh: “Vậy thì em làm ?”
Thương Viễn Chu trầm giọng : “Sẽ ngày đó .”
Sự xao động và khó xử trong mắt Quý Dư biến mất, bình tĩnh như một mặt hồ gợn sóng. “Lời hứa miệng ý nghĩa gì cả, khi pheromone ảnh hưởng, lời hứa sẽ dễ dàng chà đạp.”
Cha yêu , quyết định phớt lờ độ tương thích pheromone quá thấp để kết hôn, e rằng cũng từng hứa hẹn những điều tương tự.
Sự thật chứng minh, lời thề nhẹ bẫng còn bằng một tờ giấy trắng.
Khi Alpha độ tương thích pheromone chi phối, thì khác gì thú hoang hành động theo bản năng.
Thương Viễn Chu điềm tĩnh : “Bên cạnh thiếu Omega tiếp cận, từng ai hấp dẫn.”
“An Niên với em, độ tương thích pheromone của và cao, cũng ảnh hưởng.”
“Đêm đó ở khách sạn trúng thuốc, Omega đến gần đều pheromone của đẩy lùi, đến mức tổn thương tuyến thể mà ngất xỉu sàn.”
“Anh sẽ ngày đó, đây là lời hứa, đây là sự thật.”
Anh đưa từng bằng chứng lợi cho , như đàm phán thương trường đây, logic rõ ràng, trình bày mạch lạc, mở miệng khiến cảm thấy thắng lợi chắc trong tay.
ai lúc tim Thương Viễn Chu đập nhanh đến mức nào, nhịp tim cao đến , ngay cả khi giao dịch hàng chục tỷ thành công cũng kích động bằng lúc .
Đây là “thương vụ” lớn nhất mà từng , đơn hàng liên quan đến cội nguồn khát khao của .
Sự bình tĩnh của Thương Viễn Chu ẩn chứa một tia điên cuồng: “Nếu em cứ khăng khăng Alpha thể ở bên Beta, thể cắt bỏ tuyến thể của .”
Quý Dư những lời làm cho đồng t.ử co rút đột ngột, mắt ngập tràn hoảng sợ, thất thanh : “Anh đang nghĩ bậy bạ gì ?”
“Nếu cắt bỏ tuyến thể, thì cả đời em sẽ bao giờ gặp nữa, bao giờ.”
Thương Viễn Chu nhẹ một tiếng: “Đùa thôi, sẽ làm .”
Quý Dư thở gấp hơn, lồng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, nhịn c.h.ử.i một câu: “Đồ điên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-46.html.]
Sự điên cuồng toát từ câu đó hợp với vẻ bình tĩnh, tự chủ thường ngày của Thương Viễn Chu. Quý Dư để bụng, chỉ nghiêm túc nhấn mạnh: “Không buồn chút nào, đừng đùa quá trớn như nữa.”
Khóe môi Thương Viễn Chu nhếch lên: “Được.”
Quý Dư nụ nơi khóe miệng , trong lòng ngứa ngáy đ.ấ.m cho Thương Viễn Chu một phát.
Cố nhịn nhịn, đầu, tức giận lớn: “Không tập nữa, ngủ!”
Phòng gym của biệt thự một phòng tắm vòi sen nhỏ, nhưng Quý Dư mang quần áo, đành về phòng ngủ tắm rửa.
Cậu , mở tủ quần áo tìm đồ chui thẳng phòng tắm.
Không bao lâu , tiếng nước xối xả vang lên từ bên trong.
Kính mờ của phòng tắm nhanh chóng phủ một lớp nước, sương mù ngày càng dày đặc, che mờ cảnh tượng bên trong.
“Cốc – cốc – cốc ——”
Thương Viễn Chu gõ cửa kính phòng tắm, dựa lưng cửa chuyện với Quý Dư: “Tiểu Ngư, câu trả lời của em ?”
Bên trong im lặng một lúc lâu, mới tiếng vọng , cách một lớp cửa và lớp nước dày đặc nên chút mơ hồ.
Quý Dư: “Em rốt cuộc thích em ở điểm nào, cũng .”
“ em em đang do dự điều gì.”
Cậu khẽ thở dài: “Anh đối xử với em , từng ai đối xử với em như .”
Khoảnh khắc sinh t.ử khi nhảy khỏi máy bay, lúc Thương Viễn Chu dịu dàng câu đó ——
Quý Dư phân biệt , nhịp tim đập quá nhanh là vì căng thẳng, kích thích, hưng phấn khi thoát c.h.ế.t, là vì rung động đến rơi lệ.
Cậu cố nén cảm giác nghẹn ngào nơi sống mũi, .
Quý Dư thu những suy nghĩ lan man trôi về ký ức ngày hôm qua từ lúc nào, dùng giọng nghiêm túc với Thương Viễn Chu: “Em phân biệt đó là cảm động .”
“Nếu vì cảm động mà ở bên , thì công bằng với .”
Ngoài cửa, Thương Viễn Chu nhắm mắt , khóe môi khẽ cong lên. “Anh cần sự công bằng.”
Anh thậm chí còn , lúc thể đè vợ làm một cách tàn nhẫn, c.ắ.n gáy điên cuồng truyền pheromone, thì ai thèm quan tâm đến công bằng , chỉ quan tâm vợ làm cho sướng thôi.
Thương Viễn Chu một cách tà khí, nhưng cố nhịn .
Trong và ngoài phòng tắm, cách một lớp cửa kính mờ, cả hai đều im lặng trong giây lát, chỉ còn thấy tiếng nước chảy ngừng đập gạch men.
Anh cần sự công bằng.
Quý Dư sững câu đó. Cậu cảm thấy khó thở, một cảm giác nặng nề khó hiểu đè nặng lên .
Những lời quá hèn mọn.
Với phận, địa vị, ngoại hình và vóc dáng vượt trội của Thương Viễn Chu, nghi ngờ gì là đỉnh kim tự tháp, còn là đầu trong những Alpha săn đón.
Dù là cảm động rung động, đều coi Thương Viễn Chu là bạn bè tiên.
Là bạn bè, từ đáy lòng Quý Dư cảm thấy dù thế nào nữa, Thương Viễn Chu cũng nên hèn mọn như .
Lồng n.g.ự.c nặng trĩu, đau, chỉ là chút khó chịu.
“Cốc – cốc – cốc ——”
Cửa kính mờ của phòng tắm gõ vang, giọng Thương Viễn Chu bất đắc dĩ mang theo chút ý hài hước: “Không gì là coi như em ngất xỉu cần bế đấy nhé?”
Anh giả vờ định đẩy cửa, thì bên trong “phanh” một tiếng chặn cửa nhanh chóng khóa trái.
Quý Dư nhanh hoảng: “Em tỉnh !”
“Anh đừng ở cửa phòng tắm chuyện với em , bất lịch sự.”
Thương Viễn Chu nhướng mày: “Vậy ?”
“Không là ai, hồi ở căn hộ hai phòng ngủ , chuyên lựa lúc tắm mà ở cửa phòng tắm chuyện phiếm với nhỉ.”
Bên trong phòng tắm im lặng. Thương Viễn Chu “chậc” một tiếng, truy hỏi: “Là ai thế?”
Quý Dư gậy ông đập lưng ông, lí nhí : “Là em.”
Cậu dừng một chút, chậm rãi : “Anh thể cho em suy nghĩ một chút ?”
“Anh sẽ pheromone ảnh hưởng, nhưng những Omega từng gặp cũng chỉ là một phần nhỏ thế giới , còn em thì phân biệt rõ, điều đó công bằng với .”
“Anh cảm thấy quan trọng, nhưng em sẽ áy náy.”
Thương Viễn Chu im lặng một lát. “Được, cho em thời gian.”
Là quá vội vàng.
Thương Viễn Chu tự giễu, đối mặt với Quý Dư, luôn khó giữ lý trí.
Một khi phát hiện Quý Dư chút thả lỏng, kiểm soát mà đến gần, nóng lòng một kết quả, luôn quên rằng thể ép quá chặt.
Bây giờ cũng lúc, cơ quan liên hệ chắc cũng cần một thời gian nữa mới kết quả, nhưng mà…
Thương Viễn Chu bình tĩnh và trầm : “Em vĩnh viễn cần áy náy, tất cả đều là cam tâm tình nguyện.”
Anh và Quý Dư từ đầu đến cuối đều là hai loại khác .
Quý Dư thói quen dựng lên một lớp chắn vô hình trong suốt, ngăn cách bên ngoài, nhưng đó chỉ là một cách bảo vệ chính .
Quý Dư thật sự cảm thấy tình cảm thể tính toán, sẽ chân thành đối xử với .
Thương Viễn Chu thì ngược . Anh quan tâm tình cảm do tính toán mà , ở bên cạnh , quan trọng hơn bất cứ sự thật nào.
Giống như hiện tại, câu sẽ làm Quý Dư hết áy náy, ngược sẽ khiến Quý Dư mềm lòng, nhưng vẫn sẽ .
Anh luôn ngừng tăng thêm khả năng thành công cho mối tình .
Mà Quý Dư mới là thuần túy nhất.
Thương Viễn Chu luôn rõ điều đó.