Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-04-17 20:51:53
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Viễn Chu, bao giờ động tĩnh gì vòng bạn bè, đầu tiên đăng một trạng thái.

Đó là một bức ảnh.

Hoàng hôn màu cam hồng buông giữa trung, trời và biển xa xăm hòa làm một, mặt biển lấp lánh cũng nhuộm một màu hồng tựa vụn vàng. Một thanh niên mặc áo sơ mi trắng đang xổm mặt đất, nghiêng đầu một con cua sóng đ.á.n.h dạt bờ.

Kèm theo đó là một dòng trạng thái đơn giản: “5 năm , ống kính của cuối cùng cũng thể cần che giấu mà hướng về phía em.”

Lời lẽ đơn giản, nhưng lượng thông tin vô cùng lớn và gây chấn động.

Đa đều Thương Viễn Chu và Quý Dư là bạn học cấp ba. Cộng thêm những lời , đủ để chứng minh đây là một mối tình thầm lặng kéo dài hơn 5 năm.

Những trong giới thượng lưu gả cho Thương Viễn Chu nhiều như cá diếc qua sông, nhiều đếm xuể. Nhìn thấy những lời , họ tức khắc hận đến nghiến răng.

Một mặt, họ cảm thấy một Beta bình thường như Quý Dư rốt cuộc dựa cái gì mà sự ưu ái của Thương Viễn Chu. Mặt khác, họ âm thầm bực bội vì học cùng lớp với Thương Viễn Chu thời cấp ba, khi còn phân hóa, .

Cũng một bộ phận thuộc các gia tộc lâu đời ngấm ngầm khinh miệt, cho rằng Thương Viễn Chu dù cũng chỉ là một đứa con rơi từ quê lên, lấy vợ mà chọn thể liên hôn với gia tộc, giúp ích cho sự nghiệp.

đến ngày hôm khi bức ảnh xuất hiện, và thư ký của Thương Viễn Chu tiết lộ rằng sẽ chi một trăm triệu cho Quý Dư đầu tư chơi bời, thì suy nghĩ của những đó cũng đổi.

Cái gì cũng thể so sánh với tiền thật.

Thân phận quá khứ của Quý Dư sớm lật tẩy từ khi kết hôn với Thương Viễn Chu. Cậu chỉ là một Beta bình thường, học một chuyên ngành chẳng liên quan gì đến tài chính.

Vậy mà, Thương Viễn Chu vẫn thể nhẹ nhàng chi một trăm triệu. Trong mắt khác, rõ ràng là đưa cho Quý Dư chơi, thua lỗ hết cũng chẳng .

Cái tên Quý Dư, đại diện cho một sức nặng nhất định, cũng lặng lẽ ghi dấu trong lòng những ngoài cuộc.

Chú út của Thương Viễn Chu thậm chí còn tìm thẳng đến công ty: “Viễn Chu, chú tìm mày mượn một khoản tiền, mày như .”

“Quý Dư nó cái gì, nó từng tiếp xúc với bất kỳ việc kinh doanh nào ? Cái gì cũng hiểu mà mày dám đưa cho nó nhiều tiền như .”

Thương Viễn Chu mất kiên nhẫn, khẽ ngước mắt ông : “Vợ chơi một chút, dù thua hết thì .”

Chú út: “Mày,”

“À, xin , hình như đến đúng lúc lắm.” Quý Dư từ cửa bước , miệng đúng lúc nhưng chẳng ý định ngoài.

Cậu tới, bên cạnh Thương Viễn Chu, mắt cong cong rộ lên: “A Chu mỗi ngày công việc bận rộn mệt mỏi như , gần như thời gian riêng tư. Kiếm nhiều tiền như cũng thời gian tiêu, chỉ giúp tiêu một chút thôi.”

Thương Viễn Chu khẽ, phối hợp đưa tay qua nắm lấy tay Quý Dư, đưa lên môi hôn nhẹ: “Cảm ơn vợ yêu.”

Mặt chú út tái , gương mặt trung niên đầy nếp nhăn nghẹn đến mức lúc đỏ lúc xanh.

Quý Dư cứ cảm giác giây tiếp theo ông sẽ mắng những lời như "yêu tinh", chuẩn sẵn tinh thần c.h.ế.t lặng đón nhận . Cũng may chú út của Thương Viễn Chu cuối cùng vẫn nhịn .

Thương Viễn Trần một bên nãy giờ lên tiếng, vẻ mặt phức tạp: “Quý Dư, làm ăn đầu tư chuyện đơn giản như , làm thế chẳng khác nào ném tiền qua cửa sổ.”

Quý Dư còn đang băn khoăn nên dùng giọng điệu " xanh" "tiểu bạch hoa" để đáp , thì Thương Viễn Chu lên tiếng đuổi :

“Chú út, nếu việc kinh doanh của chú đến mức vay tiền để duy trì hoạt động, thì nhất đừng ở đây khoa tay múa chân với lớp trẻ nữa.”

“Bây giờ là thời của trẻ tuổi, chú cứ về dưỡng hoa câu cá .”

Người chú út đang ở độ tuổi trung niên một phen thẳng mặt, gần như là xéo rằng ông già, nên về hưu. Ông trừng mắt Thương Viễn Chu một lúc lâu mới tức giận bỏ .

Thương Viễn Chu là con rơi, lúc chính thức đón về gia tộc đổi tên thì trưởng thành, chiêu bài tình gần như vô dụng. Nếu phục việc Thương Viễn Chu thể dễ dàng đưa tiền cho một ngoài mà cho , ông cũng sẽ đến đây.

Thương Viễn Trần bóng lưng cha tức giận bỏ , đuổi theo hai bước lùi về, nhún vai: “Anh đừng để ý, ba em tính tình vốn .”

Thương Viễn Chu như cong môi, tỏ ý kiến gì.

Anh đương nhiên chú út đó tính tình thế nào, nên mới để Quý Dư ở công ty khi thư ký tiết lộ thông tin.

Còn gì thể khiến Quý Dư tin tưởng hơn việc tận mắt thấy những khác trong gia tộc họ Thương tìm đến cửa, để em thấy rằng những đều đang như hổ rình mồi nhắm vị trí cầm quyền là đứa con rơi như .

Ánh mắt Thương Viễn Trần đảo qua giữa Thương Viễn Chu và Quý Dư, nhướng mày: “Vợ chồng mới cưới đúng là khác hẳn, lúc nào cũng dính lấy . Hôm qua còn cùng biển chơi ?”

Quý Dư theo bản năng về phía Thương Viễn Chu, ánh mắt như bỏng mà vội vàng dời .

Phản ứng của cũng lọt mắt Thương Viễn Trần: “Anh , thật , khi nào em mới thấy cháu trai nhỏ đây?”

Thương Viễn Chu lườm một cái, lập tức hề hề làm động tác kéo khóa miệng: “Không hỏi nữa, hỏi nữa, tình cảm như hỏi một chút cũng .”

“Em đây.”

Cậu đẩy cửa văn phòng , cà lơ phất phơ ngoài. Sau khi rời , khí trong văn phòng dần trở nên yên tĩnh.

Quý Dư lặng lẽ thu tay về, tự nhiên dùng ngón cái chạm chỗ Thương Viễn Chu hôn, cách cũng lùi xa hơn một chút, còn sát Thương Viễn Chu nữa.

“Vậy em cũng đây.”

Nói xong, bước nhanh về phía cửa văn phòng, chút ý vị chạy trối c.h.ế.t trong đó.

“Tiểu Ngư.”

Thương Viễn Chu gọi . Khi Quý Dư dừng bước, xoay , mở miệng : “Nếu xin nghỉ , là hôm nay ở với làm việc?”

“Thôi... vẫn là thôi .” Quý Dư né tránh ánh mắt, ấp úng từ chối: “Em ở đây sẽ làm phiền công việc của .”

Thương Viễn Chu quả quyết: “Sẽ .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-45.html.]

Quý Dư hoảng hốt, thêm: “Với em ở đây lâu cũng tự nhiên.”

Người vốn kiên trì dường như do dự. Thương Viễn Chu khẽ thở dài, thỏa hiệp: “Trên đường cẩn thận.”

“Vâng.”

Quý Dư chỉ một chữ, nhưng trong lòng chút hoảng hốt. Cậu bước nhanh khỏi văn phòng Thương Viễn Chu.

Nếu Thương Viễn Chu hôm nay phối hợp với , làm vẻ giao tiền cho đầu tư, Quý Dư sẽ đến công ty của Thương Viễn Chu.

Càng ở riêng với .

Vào lúc 12 giờ đêm qua, bước sang rạng sáng hôm nay, Quý Dư ăn chiếc bánh sinh nhật đầu tiên trong đời.

Bánh kem ngọt.

lòng Quý Dư hoảng loạn từng .

Sự hoảng loạn vượt ngoài dự kiến khiến Quý Dư theo bản năng trốn chạy.

Quý Dư lắc đầu, chút trẻ con xua những cảm giác kỳ quái . Hôm nay xin nghỉ, cũng nên , cuối cùng do dự vẫn quyết định về biệt thự .

Cậu xem cây trầu bà lá xẻ của .

Chậu hoa xám xịt vẫn lặng lẽ bên cạnh sofa. Quý Dư tìm bình tưới nước cho nó. Vòi phun nhấn, nước tản trong khí như một làn sương.

Những giọt nước li ti từng lớp từng lớp phun lên những chiếc lá dài của cây trầu bà, tô điểm cho màu xanh của lá một vẻ long lanh, trong suốt.

Quý Dư lùi một chút, hài lòng ngắm . Tầm vì lùi mà trở nên rộng hơn, khung cảnh xa hoa lộng lẫy của biệt thự phía chậu hoa màu xám cũng lọt mắt.

chăm sóc chậu trầu bà thế nào, cái cây xanh trồng trong chậu hoa xám xịt vẫn hề hợp với căn biệt thự .

Nó nên ở trong một căn phòng trọ đơn giản, nhỏ hẹp. Quý Dư thể trực tiếp tấm t.h.ả.m lông xù, dựa nó.

Sẽ ai cảm thấy kỳ quái khi một dựa một chậu trầu bà mấy mắt để thổ lộ tâm tình.

Bởi vì ai thể thấy.

ở đây, tùy tiện một cái là thấy các cô giúp việc bận rộn, chú Vu đang chỉ huy họ làm công việc dọn dẹp định kỳ.

Quý Dư giữa đó, đột nhiên cảm thấy lạc lõng.

Chiếc bình tưới trong suốt đặt chỗ cũ. Quý Dư lặng lẽ rời khỏi phòng khách, lên phòng tập thể d.ụ.c lầu.

Điều hòa ngừng hoạt động mà vẫn cảm thấy nóng.

Mỗi nâng tạ, các đường cơ căng lên một .

Quý Dư để trần nửa , mồ hôi chảy dài theo lồng ngực. Sáu múi cơ bụng hiện rõ eo, vòng eo thon chắc dường như một bàn tay cũng thể nắm trọn.

Đối với những tập gym, Quý Dư chút mảnh khảnh. Xương bướm lưng khi căng lên nhô như sắp giương cánh bay .

Làn da trắng nõn mịn màng như ngọc. Những dấu vết theo thời gian từ từ biến mất, chỉ vết c.ắ.n còn đang đóng vảy gáy mới thể chứng minh điều gì đó xảy .

Cùng với đó là một dấu tay mờ ảo eo mà chủ nhân của cơ thể cũng hề .

Có thể tưởng tượng nắm chặt đến mức nào mới thể nhiều ngày như , khi những dấu vết khác tan biến, vẫn còn thể lờ mờ thấy.

Khi Thương Viễn Chu về nhà buổi tối, liền quản gia Quý Dư ăn cơm .

Anh nhướng mày, đồng hồ treo tường. Kim đồng hồ chỉ đúng thời điểm vẫn thường về.

Thương Viễn Chu ăn cơm một . Lúc về phòng mới phát hiện Quý Dư cũng trong phòng.

Anh thích thú, là em đang trốn .

Trốn chút quá rõ ràng.

Khi Thương Viễn Chu tìm đến phòng tập thể dục, liền thấy Quý Dư đang máy chạy bộ, ngẩn cảnh đêm ngoài cửa sổ.

Quần áo cũng mặc, phòng lưng về phía cửa. Thương Viễn Chu vẫn còn nhớ rõ cặp xương bướm của Beta mảnh khảnh khi lóc cầu xin đến mức như giương cánh bay .

Cảnh tượng như một sự cám dỗ.

Anh tiếng động dùng khẩu hình môi gọi một tiếng "vợ yêu", ánh mắt tối sầm, sâu thẳm.

“Đang tập luyện ?”

Quý Dư giật vì giọng đột ngột lưng, bật dậy, lí nhí ừ một tiếng.

Thương Viễn Chu hỏi: “Em ngủ ?”

“Đợi một lát nữa ...” Quý Dư né tránh ánh mắt. “Em tập thêm một lát nữa, ngủ .”

Ý đồ kéo dài thời gian đợi Thương Viễn Chu ngủ mới nhà của quá rõ ràng. Ánh mắt Thương Viễn Chu chút nguy hiểm: “Vậy , thế thì với em.”

Bàn tay với những khớp xương rõ ràng kéo lỏng cà vạt. Quý Dư thấy cảnh đó thì kinh ngạc mở to mắt: “Anh cởi quần áo làm gì?”

Giờ khắc , nhớ đến cái đêm hôm đó.

Thương Viễn Chu cũng kéo cà vạt như thế , cởi bỏ quần áo, thở nóng rực, từng tiếng gọi là vợ yêu.

Chuyện vốn dĩ xảy lúc đó vì nguyên nhân, cả hai đều đặc biệt để trong lòng, khi Quý Dư hoảng loạn trốn tránh trở nên nóng bỏng và nặng trĩu một cách khó hiểu trong lòng .

Loading...