Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-04-17 20:51:50
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Dư làm một khay Tiramisu lớn, chia thành nhiều phần nhỏ theo trong biệt thự. Chỉ riêng phần của Thương Viễn Chu là tỉ mỉ trang trí thêm một chiếc đầu mèo xinh xắn.
Cậu chia những phần còn cho quản gia và các cô giúp việc, bưng phần của , kịp ăn thì thấy vẻ mặt chú quản gia chút kỳ lạ.
Quý Dư lo lắng: “Sao chú Vu, ăn ạ?”
Miếng đầu tiên, chú quản gia nếm vị gì cả. Chủ yếu là vì Tổng giám đốc Thương nhà cứ chằm chằm mấy phần Tiramisu chia đều cho , vẻ mặt thì đổi, nhưng ánh mắt càng lúc càng tối sầm .
Chú đoán, lẽ, khả năng, Tổng giám đốc Thương nhà đang ghen.
Ghen vì một phần Tiramisu chia sẻ.
Ý nghĩ lóe lên, chú Vu cảm thấy trời đất như sụp đổ, đầu óc cuồng một cách khó tin.
Cũng may, Tổng giám đốc Thương dường như phát hiện trong tất cả các phần Tiramisu, chỉ phần tay mới chiếc đầu mèo đáng yêu, ánh mắt mới dịu đôi chút.
Vẫn thể tin , ghen tuông cái gì chứ, chắc chắn là ảo giác …
Nghe Quý Dư hỏi, chú quản gia nếm thêm một miếng nữa. Lần tâm trạng còn căng thẳng, cũng thể nếm vị cụ thể, vẻ mặt trở nên chút vi diệu: “Rất cho sức khỏe.”
Khi Thương Viễn Chu còn là đứa con rơi công nhận, lăn lộn ở tầng lớp cùng, chú Vu cũng từng ăn một bữa cơm do Thương Viễn Chu nấu, muối vị. Không ngờ món tráng miệng Quý Dư làm cũng hề kém cạnh.
Chẳng trách vợ chồng là trời sinh một cặp, cả hai đều là "khắc tinh" của nhà bếp.
Quý Dư ngơ ngác cầm thìa, nếm thử một miếng thì thấy tiếng Thương Viễn Chu lưng: “Ngon ?”
Biết đây.
là vị của đồ ngọt, nhưng chẳng ngọt chút nào.
Quý Dư tin, múc thêm một thìa mousse, tai đỏ bừng: “Em nghĩ ăn nhiều đường …”
Thương Viễn Chu gật đầu nhẹ: “Thế nên chú Vu mới cho sức khỏe đó, khen em đấy, Tiểu Ngư.”
Chú quản gia thẳng tắp, cung kính mở miệng, nhưng nội dung là: “Tổng giám đốc Thương, tài nấu ăn của ngài cũng khá hơn mà chê Quý.”
Quý Dư lập tức về phía chú quản gia, hai vẻ nghiêm nghị "xét xử" Thương Viễn Chu: “Báo cáo, em thể làm chứng, cơm A Chu nấu thật sự mùi vị gì cả.”
Chú Vu liếc Thương Viễn Chu, thấy mỉm , ánh mắt dõi theo từng cử động của Quý Dư, bèn diễn theo: “Báo cáo thông qua, lời khai của nhân chứng chấp nhận.”
Quý Dư ngoan ngoãn giơ một tay lên: “Bây giờ là phần phát biểu của nguyên đơn – đầu bếp làm bánh ngọt, xin tòa án yêu cầu cáo Thương Viễn Chu trả một phần Tiramisu đáng thương ghét bỏ.”
Những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng vươn tới, nhẹ nhàng búng trán Quý Dư.
Thương Viễn Chu như : “Xin bác bỏ.”
“Lời khai của cáo: Không hề ghét bỏ, đầu mèo nhỏ ngọt.”
Đèn chùm pha lê lớn trong phòng khách biệt thự chiếu ánh sáng ấm áp. Ánh trăng yên tĩnh trôi, những chùm bồ công ánh trăng sáng trong như những quả cầu ánh sáng đang nở tung, đung đưa. Khoảnh khắc , dường như cả thế giới đều đang tỏa thứ ánh sáng ấm áp, dễ chịu.
Như một gia đình thực sự.
..…
Sinh nhật Quý Dư đến nhanh. Trước đó, Thương Viễn Chu hề tiết lộ sẽ .
Cậu đoán rằng, để cho đa hai cùng ngoài, còn nhân dịp sinh nhật, thì dù tổ chức yến tiệc rình rang, cũng tất yếu sẽ xuất hiện mặt nhiều .
Đã ký hợp đồng thì phối hợp diễn xuất, Quý Dư hiểu rõ điều .
Việc Thương Viễn Chu thể để ý đến tâm trạng của , ép buộc tổ chức yến tiệc, khiến Quý Dư cảm thấy bất ngờ .
Sáng sớm ngày sinh nhật, khi thức dậy, Quý Dư vẫn hỏi: “Chúng sẽ xuất phát từ ?”
“Buổi tối cần đến nhà hàng mà giới của lui tới ăn cơm ?” Cậu cầm một bộ vest ướm thử . “Nếu cần thì em mặc bộ nhé?”
Dù cũng sẽ nhiều trong giới kinh doanh hoặc con cái các gia tộc giàu thấy, Quý Dư cũng đại diện cho Thương Viễn Chu. Ở một nhà hàng Tây sang trọng, bài trí tinh tế mà ăn mặc quá tùy tiện thì .
Thương Viễn Chu: “Em cứ thoải mái là , hôm nay cần xuất hiện mặt nhiều .”
Cũng là mới ngủ dậy, giọng của Quý Dư còn mang chút ngái ngủ, lí nhí, mềm mại, như chiếc bánh gạo nếp dẻo quánh. Trong khi đó, giọng Thương Viễn Chu trầm ấm, rành rọt, như thể tỉnh ngủ từ lâu.
Thương Viễn Chu quả thực tỉnh táo, cả giọng lẫn đầu óc.
Một câu của Quý Dư khiến đoán ——
Vợ yêu vẫn tin, rằng thật sự thích em .
Hoặc là, tin nhưng trong lòng coi trọng, tin nhưng càng tin rằng tình cảm chẳng gì quan trọng.
Thương Viễn Chu đoán, trong lòng Quý Dư, tình cảm nhẹ đến mức khiến em theo bản năng cảm thấy cảm xúc của và một lộ diện thể mang lợi ích khi đặt lên bàn cân,
Không đợi, cũng cần Thương Viễn Chu đưa kết quả, chính em tự quyết đoán chút do dự.
Kết quả của sự quyết đoán đó sẽ là một lộ diện quan trọng hơn.
Sau đó, trong thâm tâm tự tuyên án rằng tình cảm khả năng, cũng kết cục.
Vợ yêu một chút cũng ngoan.
Thương Viễn Chu ánh mắt nặng trĩu bóng đang quần áo lờ mờ lớp kính mờ, trong mắt ánh lên sự quyết tâm chiếm đoạt.
Khi Quý Dư quần áo xong và cùng Thương Viễn Chu cửa, chú Vu hiếm khi giữ vẻ mặt nghiêm nghị, mà tươi rạng rỡ chúc hai hôm nay chơi vui vẻ.
“Vâng.” Quý Dư cũng , thò tay khỏi xe vẫy vẫy.
Cậu coi hôm nay là sinh nhật của , sinh nhật, đây chỉ là một ngày bình thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-43.html.]
Sau khi lên xe, Thương Viễn Chu hỏi: “Em sợ độ cao ?”
Quý Dư lắc đầu: “Không ạ, thể chất em khá , sợ độ cao, cũng say độ cao gì cả.”
Thương Viễn Chu hài hước: “Khá , khỏe mạnh.”
Quý Dư lườm một cái đầy ẩn ý, bĩu môi gì nữa.
Chiếc xe cứ thế chạy khỏi nội thành, cho đến khi đến một khu đất rộng lớn, trống trải, Quý Dư vẫn còn ngơ ngác: “Đây là ?”
Cậu rằng khi xe hai lựa chọn điểm đến khác . Vì câu " sợ độ cao" mà một lựa chọn loại bỏ, và họ đến đây.
Thương Viễn Chu đưa tay về phía , ý bảo vịn tay xuống xe, thản nhiên : “Sân bay tư nhân của .”
Quý Dư , kinh ngạc mở to mắt.
Xa xa đậu một chiếc trực thăng. Một đàn ông vạm vỡ khom lưng nhảy xuống từ bên trong, tiến về phía Quý Dư và Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu giới thiệu: “Đây là phi công của chúng hôm nay.”
“Anh từng là phi công chiến đấu, giải ngũ, nhiều năm kinh nghiệm lái máy bay.”
Người phi công với làn da ngăm đen nở một nụ . Quý Dư bắt tay , cảm thấy đối phương lợi hại nên dám tùy tiện bắt chuyện.
Ánh mắt ánh lên sự kinh ngạc, thán phục và kính nể che giấu, nhưng chút rụt rè bên cạnh Thương Viễn Chu, như một cái đuôi nhỏ.
Quý Dư theo Thương Viễn Chu lên trực thăng. Lúc khom bước lên, Thương Viễn Chu kéo một cái.
Khi hai tay nắm lấy , Quý Dư chỉ lo mượn lực để , để ý rằng lòng bàn tay mới bắt tay với phi công nắm chặt vuốt nhẹ một cái.
“Dây an .”
Thương Viễn Chu , Quý Dư rõ, ghé sát tai , ngơ ngác hỏi: “Hả?!”
Alpha tuấn tú bên cạnh bất đắc dĩ lắc đầu, nhoài qua cài dây an cho Quý Dư. Khi khóa cài "cạch" một tiếng, trái tim Quý Dư dường như cũng khẽ "cạch" một tiếng.
Cánh quạt trực thăng như đang gầm rú, âm thanh đinh tai nhức óc, tiếng động nhỏ bé cũng dễ dàng át .
Quý Dư nhận lấy tai Thương Viễn Chu đưa, đeo lên theo sự hiệu của .
Sau khi đeo , tiếng ồn ào của cánh quạt bên tai lập tức nhỏ nhiều, cũng thể thấy chuyện.
Trải nghiệm từng khiến Quý Dư chút căng thẳng. Khi trực thăng từ từ rời mặt đất và bay lên cao, cả chiếc trực thăng khẽ rung lắc, tim lúc cũng tự chủ mà đập nhanh.
Cậu như một con thú nhỏ tìm chỗ dựa, khẽ nhích , cố gắng đến gần Thương Viễn Chu hơn một chút.
Vừa mới cử động, Thương Viễn Chu đầu hỏi , kịp thời đến mức như thể vẫn luôn để ý đến : “Sợ ?”
Quý Dư quá căng thẳng, khi Thương Viễn Chu hỏi thì lắc đầu: “Không ạ.”
“Hơi căng thẳng một chút,” mím môi, đôi mắt lấp lánh: “Rất mới lạ.”
Mới lạ và kích thích. Cả như bay lên vạn mét trời cao theo chiếc trực thăng, đây là một trải nghiệm khác với việc máy bay dân dụng.
Một bàn tay xòe mặt Quý Dư. Thương Viễn Chu , giọng qua chiếc tai chống ồn chút biến đổi: “Nếu căng thẳng quá, tay thể cho em mượn nắm một chút.”
Quý Dư chằm chằm bàn tay to rộng, khớp xương rõ ràng đó vài giây, do dự nắm lấy.
Mười ngón tay đan , khăng khít rời.
Trái tim đang rung lên khi máy bay cất cánh dường như cũng một bàn tay vô hình níu , đau, mà như một điểm tựa.
Cậu thuận thế nép sát hơn một chút, tò mò hỏi: “Chiếc trực thăng cũng là của ?”
Thương Viễn Chu gật đầu, đôi mắt sáng long lanh của Quý Dư, nhướng mày : “Em ?”
“Không .” Quý Dư vội vàng xua tay, quên mất vẫn đang nắm tay Thương Viễn Chu, khiến tay cũng lắc lư theo.
Phi công phía lớn sảng khoái: “Tổng giám đốc Thương và đây tình cảm thật .”
Dưới ánh mắt buồn bất đắc dĩ của Thương Viễn Chu và lời trêu chọc của phi công, Quý Dư tai đỏ bừng, buông tay xuống.
Cậu theo bản năng rút tay về, một bàn tay khác nắm chặt lấy.
Yên tĩnh một lát, Quý Dư mở miệng hỏi: “Vậy trực thăng riêng thì bay lúc nào, bay cũng ?”
Cậu hỏi nhiều, rõ ràng chuyến mang đến sự ngạc nhiên và phấn khích khiến Quý Dư còn vẻ trầm tĩnh thường ngày nữa.
Quý Dư cũng nhận điều đó, hổ: “Em hỏi nhiều quá ?”
Thương Viễn Chu sẽ cảm thấy câu hỏi quá nhiều mất kiên nhẫn, chỉ thấy vợ yêu như một đứa trẻ tò mò.
Một hỏi, một đáp. Những kiến thức chuyên môn mà Thương Viễn Chu thể giải thích cặn kẽ thì phi công bổ sung. Rất nhanh, họ bay lên cao.
Cửa sổ trực thăng lớn và trong suốt, thể thấy bộ phong cảnh bên ngoài. Thành phố đang thu nhỏ , các tòa nhà cũng trở nên giống như những món đồ chơi lắp ghép, một bàn tay cũng thể nắm gọn.
Như đang chơi một trò chơi thể phóng to thu nhỏ bản đồ. Mảnh đất chân, nơi từng sống, trốn chạy mà thể rời , cũng biến thành một bản đồ trong trò chơi.
“Vậy chúng đang thế ?” Quý Dư thành phố đang dần xa mắt, đầu hỏi.
Thương Viễn Chu : “Không em khắp thế giới, chụp ảnh phong cảnh thiên nhiên và động vật hoang dã ?”
“Trước đó, hãy cùng ngắm những khung cảnh mà mặt đất thể thấy .”
Cùng .
“Thành phố A biển và rừng. Qua khỏi vùng biển là một khu rừng nhỏ, sâu bên trong còn hẻm núi, núi cao, thác nước. Ngắm những cảnh từ trời sẽ là một cảm giác khác.”
Alpha tuấn mỹ bầu trời xanh như ngọc ở độ cao vạn mét, đôi mắt đỏ nhạt chuyên chú : “Anh nghĩ em sẽ thích.”