Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 42
Cập nhật lúc: 2026-04-17 20:51:48
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Để các cô giúp việc và dì trong biệt thự nhận điều gì bất thường, Quý Dư đành ngủ phòng ngủ phụ.
Trong mắt những khác, đây hệt như cảnh vợ chồng son giận dỗi, một đuổi theo sang phòng ngủ phụ.
Biệt thự của Thương Viễn Chu nay từng khách nào ở , phòng ngủ phụ cũng giống phòng ngủ chính trải t.h.ả.m dày và êm ái, cũng chẳng thêm chăn nệm để ngủ đất.
Quý Dư ngủ giường. Cậu nghiêng chiếc giường êm ái, sang bên .
Trên chiếc sofa cách cửa sổ xa, một đang ngủ. Vóc dáng cao lớn của rõ ràng với chiếc sofa, đó đến tay chân cũng duỗi thẳng , trông thật chật chội, thể tưởng tượng ngủ một đêm đó sẽ khó chịu đến mức nào.
Quý Dư do dự, mấy sofa định mở miệng gì đó, thôi.
Trong lúc còn đang băn khoăn nên bảo Thương Viễn Chu lên giường ngủ , để cả hai thể nước sông phạm nước giếng mà yên qua đêm, thì ngờ nhiễm đầy pheromone của đối phương.
Như một bàn tay to lớn dịu dàng vuốt ve gáy chú mèo con, từng chút một cọ nhẹ lên gáy Quý Dư.
Một giữ cách, một xâm chiếm đến cùng.
Thương Viễn Chu dường như cảm nhận điều gì, ngước mắt lên bắt gặp ánh mắt kịp né tránh của Quý Dư.
Ánh trăng sáng, trăng rằm vằng vặc. Rèm cửa trong phòng quên kéo, ánh trăng chiếu , phủ lên khắp căn phòng một lớp bột bạc lấp lánh. Hai đối diện ánh trăng bạc.
Thương Viễn Chu chuyên chú em, đột nhiên mở miệng :
“Quý Dư.”
“Vâng?”
Trái tim Beta của bỗng dưng đập lệch một nhịp, khẽ "ừm" một tiếng đáp , chút nặng nề.
“Sinh nhật em sắp đến ?” Thương Viễn Chu xong, đợi đối phương trả lời, liền giải thích: “Đừng hiểu lầm, cố tình nhớ .”
“Lúc đăng ký kết hôn, thấy giấy tờ.”
“Vốn dĩ sắp quên , đột nhiên nhớ .”
Quý Dư: “Em nhớ hồi lớp mười hai, bàn em tự dưng xuất hiện một cái bánh kem, ai tặng, nhưng hôm đó đúng sinh nhật em.”
Trong mắt ánh lên vẻ trêu chọc: “Vốn dĩ sắp quên , đột nhiên nhớ .”
là mới nhớ thật, nhưng như lúc rõ ràng là cố ý.
Thương Viễn Chu khẽ hai tiếng, là nhắc đến sinh nhật làm Quý Dư vui, nên cố ý trêu chọc . “Vậy ?”
“Không ai tặng, còn em ném thùng rác, thật đáng tiếc.”
Quý Dư mím môi: “Anh đang bênh đó ?”
“Không .” Thương Viễn Chu mỉm : “Là cảm thấy Tiểu Ngư đón sinh nhật mà nếm chiếc bánh kem dâu tây ngon lành thì thật đáng tiếc.”
Quý Dư im lặng một lát mới chậm rãi : “Em thích tổ chức sinh nhật, cũng từng tổ chức bao giờ.”
Chiếc bánh kem dạo đó, lúc là ai tặng, Quý Dư tiện tay ném luôn thùng rác.
Giờ nhớ , đoán đó thể là Thương Viễn Chu.
Thế nên khi Thương Viễn Chu cố tình nhớ, mới vui mà chọc ngoáy một chút.
Thương Viễn Chu cũng thu nụ , thản nhiên : “Trong giới của chúng , sinh nhật em là chuyện lớn, nếu tổ chức tiệc sẽ dễ khiến đồn đoán nọ.”
“Anh đoán em thích tổ chức sinh nhật, càng làm tiệc tùng gì, em ngoài dạo một chút ?”
Anh Quý Dư, ánh mắt chút bất đắc dĩ: “Xin , nếu đúng ngày sinh nhật em mà động thái gì thì sẽ kỳ lạ.”
“Nếu em tổ chức thì cứ coi như ngoài giải khuây. Ngày hôm sẽ hé lộ với bên ngoài là chuẩn đầu tư một khoản cho em làm ăn.”
Quý Dư suy nghĩ gật đầu: “Đi ạ?”
“Bí mật.” Dưới ánh trăng, Alpha với khuôn mặt lạnh lùng, đôi mắt đỏ nhạt như mang theo ý mê hoặc, ngón tay thon dài đặt lên môi, khẽ .
Quý Dư , dường như mơ một giấc mơ. Tỉnh dậy thì nhớ mơ thấy gì, nhưng cảm thấy cả khoan khoái, dễ chịu.
Mãi đến khi rửa mặt, đ.á.n.h răng, ăn sáng xong và xe, mới lơ mơ nhớ chuyện tối qua Thương Viễn Chu đưa chơi.
Cậu nghiêng đầu Thương Viễn Chu đang bên cạnh, chăm chú xem tập tài liệu chi chít chữ tay, mím môi thôi, hỏi.
Thương Viễn Chu chu đáo đến mức tổ chức tiệc tùng rình rang mừng sinh nhật , thì việc ngoài dạo một chút đối với Quý Dư cũng cả, cứ coi như một ngày bình thường.
Khi Quý Dư văn phòng, thấy An Niên như khi sớm chào đón. Hỏi thăm chị Kỷ mới , An Niên nghỉ việc.
Cậu sững sờ, hỏi: “Em gì ạ?”
Chị Kỷ nhếch mép, nhướng mày lắc đầu, vẻ hiểu: “Chẳng gì cả, sáng sớm đến là nộp đơn xin nghỉ luôn.”
“Nếu hôm nay đến sớm, khi còn gặp .”
Quý Dư chỗ, ngẩn chằm chằm giao diện trò chuyện với An Niên điện thoại một lúc. Ngón tay vô tình trượt, chạm khung chat với Thương Viễn Chu.
Điện thoại "leng keng" một tiếng, làm Quý Dư giật .
An Niên: “Anh, em xin .”
Quý Dư ngẩn , nên gì. Hành vi của An Niên vốn , điều đó ngay từ đầu.
Cũng mục đích của An Niên là gì.
Khi nhắc đến Thương Viễn Chu, những gì em quan tâm là con phẩm hạnh của , mà luôn là xe cộ và phận.
khi An Niên nhắc đến chuyện độ tương thích pheromone cao chắc chắn sẽ hạnh phúc, Quý Dư vẫn ma xui quỷ khiến thế nào mà thuyết phục bởi đề nghị đó trong thoáng chốc.
Đây mới là lý do lớn nhất khiến Quý Dư cảm thấy áy náy với Thương Viễn Chu.
Khi Thương Viễn Chu và đừng vứt bỏ tình cảm của như rác rưởi.
Sự áy náy trong lòng Quý Dư gần như nhấn chìm .
Dù chỉ là kích động một câu khi đề nghị, cũng thể tự trách.
Vì trong chuyện , tự nhận cũng .
Cuối cùng, do dự gửi một sticker mèo con lắc đầu trông ngốc nghếch, chút vụng về.
Dấu chấm than màu đỏ tươi xuất hiện bên cạnh sticker mèo con. Quý Dư một lúc xóa khung chat đó .
Cậu bắt đầu ngẩn khung chat với Thương Viễn Chu. Cũng may lúc còn sớm, đa trong văn phòng đều đang làm việc riêng, thì ăn sáng, thì lướt điện thoại, nên Quý Dư đó cũng chú ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-42.html.]
Cậu chút một chuyện…
Đang họp sáng, điện thoại của Thương Viễn Chu "leng keng" một tiếng. Anh cầm lên xem.
Tiểu Ngư: “Anh... An Niên nghỉ việc ạ.”
Thương Viễn Chu: “Ừm.”
Đầu dây bên dường như bối rối, dòng chữ “Đối phương đang nhập...” giao diện chat cứ hiện lên biến mất. Thương Viễn Chu xem mà thấy buồn , đợi một lúc lâu mới nhận sáu dấu chấm.
Tiểu Ngư: “......”
Thương Viễn Chu: “?”
Tiểu Ngư ngập ngừng, thăm dò một chút: “Em nghỉ việc liên quan đến ...”
Thương Viễn Chu: “Tối qua ở cùng em, sáng nay cũng cùng em ngoài.”
“Anh tạm thời kế hoạch chuyển sang làm đầu bếp , Tiểu Ngư .”
Tiểu Ngư: “?”
Thương Viễn Chu: “Đừng đổ oan cho .”
Ngồi ở chỗ , gương mặt trắng nõn của Quý Dư tức khắc ửng đỏ. Cậu ngượng ngùng bối rối gửi một sticker.
Tiểu Ngư: “[Mèo con quỳ lạy.jpg]”
Tiểu Ngư: “Em xin ...”
Thương Viễn Chu đáy mắt ánh lên ý , gõ chữ: “Xin thì thành ý chứ.”
Anh đột nhiên chút tiếc nuối, nếu thật sự ở bên Quý Dư ——
Lúc đó thể nhân cơ hội , trêu vợ mặc đồ mèo con đuôi, chọc cho đến khi kêu meo meo.
hiện tại, chỉ thể trêu đùa cho đỡ ghiền: “Hay là học mèo con kêu một tiếng ?”
Trong lúc họp sáng, sếp lớn lơ đãng. Người đang phát biểu dám hó hé gì, cố gắng cho xong phần của .
Tưởng như , nhưng khi đó xong, Thương Viễn Chu chỉ chính xác vấn đề.
Ở đầu dây bên , Quý Dư chằm chằm câu cuối cùng trong khung chat, tai đỏ bừng, lặng lẽ tắt màn hình điện thoại.
Không thèm nữa.
Văn phòng vắng An Niên, nhưng khí chung cũng gì đổi, vẫn làm việc của .
Hôm nay Quý Dư theo ngoài làm việc, nào là xổm bào ván gỗ, bê vác đạo cụ, lúc còn làm mẫu bất đắc dĩ.
Khi chụp bên ngoài, giờ tan làm cố định là 6 giờ. Hôm nay công việc kết thúc sớm, nên Quý Dư cũng về sớm.
Cậu nhắn tin cho Thương Viễn Chu, bảo cần đến đón , tự bắt xe buýt, ngắm cảnh ven đường.
Gần khu biệt thự trạm xe buýt, Quý Dư xuống xe ở một siêu thị lớn.
Dạo một vòng trong siêu thị, xách túi lớn túi nhỏ gọi xe công nghệ.
Các cô giúp việc thấy bếp đều ngạc nhiên. Quý Dư mím môi, vẻ ngượng ngùng: “A Chu chút giận, cháu làm chút đồ ngọt dỗ .”
Các cô giúp việc trong bếp trêu chọc một cách thiện ý, kéo dài giọng "ồ" lên một tiếng.
Rõ ràng đều nghĩ đó là chuyện vợ chồng son giận dỗi từ tối qua.
“Vợ chồng mới cưới nào mà giận dỗi, Quý đừng sốt ruột, nửa của mà, dỗ một chút là mà.”
Các cô giúp việc xúm giúp Quý Dư lấy đồ mua . Nhìn thấy nhãn mác đó, họ , đều chút ngần ngại.
Một cô : “Cậu Quý ... Nguyên liệu nấu ăn mỗi ngày ở biệt thự đều là loại nhất, cao cấp nhất.”
Quý Dư: “Cháu đều mua loại nhất trong siêu thị , vấn đề gì ạ.”
Cô giúp việc : “Cậu Quý siêu thị bình thường ạ? Biệt thự mua đồ đều ở siêu thị dành cho khách VIP, chất lượng đồ bên trong sẽ cao hơn một chút.”
Quý Dư , vẻ mặt thản nhiên: “Không ạ, nếu lúc đó A Chu ăn thì cháu cũng thể ăn mà.”
Cậu thoải mái thừa nhận sự khác biệt về tầng lớp sống giữa và Thương Viễn Chu. Nếu bản hợp đồng , hai họ vốn dĩ thuộc về hai thế giới khác .
Quý Dư cảm thấy kém cỏi hơn, cũng thấy hổ vì từng đến loại siêu thị dành cho khách VIP .
Cậu bắt đầu bận rộn làm món tráng miệng của trong bếp, quên dựng giá đỡ điện thoại bên cạnh để xem hướng dẫn làm.
Khi Thương Viễn Chu về đến nhà, liền thấy chú Vu vẻ mặt lén lút đón, giọng đầy vui vẻ: “Cậu Quý đang ở trong bếp làm đồ ngọt cho chủ đấy, Tổng giám đốc Thương mau xem ?”
Chú ho một tiếng: “Biết chủ sắp về, cho mấy cô giúp việc trong bếp ngoài hết .”
“Trong ngăn tủ thứ hai ở bếp, nhân lúc Quý để ý, để... cái đó đó.”
Thương Viễn Chu khẽ, Quý Dư về nhà với đầy dấu vết khiến chú Vu hiểu lầm. “Lần chú cần làm nữa.”
“Anh và Quý Dư vẫn đến bước đó .”
Anh dừng một chút. “Với , chú lớn tuổi , đừng bận tâm mấy chuyện nữa.”
Chú Vu bóng lưng đang về phía bếp, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng trong lòng thì bắt đầu ca thán.
Gạo nấu thành cơm mà vẫn nắm Quý, chủ nhà đúng là kém hiệu suất.
Thương Viễn Chu bước bếp, liền thấy Quý Dư mặt mũi dính đầy bột ca cao đang bưng một phần đồ ngọt định . Thấy , mắt sáng lên.
Quý Dư vẫn nhận mặt dính đầy bột ca cao, chỗ thì một vệt đen, chỗ thì một đốm. Cậu chằm chằm Thương Viễn Chu, nghiêm túc : “Bắt em kêu meo meo thì khả năng .”
“ em làm cho một món tráng miệng hình đầu mèo nhỏ .”
“Đây, thành ý của em.” Quý Dư đưa món đồ trong tay cho , đó là một phần Tiramisu hình đầu mèo nhỏ phía . “Anh nếm thử xem?”
Chiếc đầu mèo làm tâm, đầu tròn xoe, trông vẻ kỹ thuật thuần thục lắm nhưng nét ngây ngô đáng yêu. Bên rắc đầy bột ca cao, dùng hạt sô cô la làm mắt.
Dường như lo lắng về tay nghề của , lúc bưng khay, Quý Dư cứ Thương Viễn Chu chớp mắt.
Trong mắt Thương Viễn Chu lúc , là một chú mèo hoa nhỏ đang nâng niu chiếc đầu mèo tự tay làm, đôi mắt lấp lánh tràn đầy mong đợi .
Cổ họng nghẹn , khẽ "Được".
Anh cầm chiếc thìa đặt bên cạnh khay, xúc một miếng đưa miệng.
Vợ yêu vẫn đáng yêu như thế, món tráng miệng do tay vợ yêu làm, cũng vẫn nhạt nhẽo như thường.