Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-04-17 20:51:46
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa phòng họp khóa. Tiếng gõ cửa vang lên, trầm đục và nặng nề.
Thương Viễn Chu ngoài, gương mặt tuấn tú một nét biểu cảm, cũng chẳng hề ý xin , rõ ràng thấy bộ cuộc đối thoại trong phòng.
Bởi vì trong văn phòng nếu chuyện cần bàn bạc, thường tụ tập ngay tại khu làm việc chung, nên phòng họp ít khi sử dụng. Quý Dư cũng vì thế mới trốn đây ăn cơm.
Cậu ngờ Thương Viễn Chu thể im lặng tiếng, kinh động bất kỳ ai mà đột ngột xuất hiện ở cửa.
Càng ngờ đúng lúc éo le thế .
Không khí chút ngưng đọng. Thương Viễn Chu bước , đặt hộp cơm của Tương Lê Viên đang xách tay xuống bàn họp.
Cộp.
Một tiếng động trầm đục khi vật nặng chạm mặt bàn.
Nặng nề, như gõ thẳng tim Quý Dư.
Thương Viễn Chu nhiều, cũng chẳng thèm liếc An Niên lấy một cái. “Sao nữa? Là làm phiền hai ?”
Môi mỏng khẽ nhếch, đáy mắt lạnh băng: “Hai cứ chuyện tiếp , .”
An Niên vì choáng váng mà cứ sững tại chỗ, lời nào, cũng chẳng dám nhúc nhích.
Quý Dư cứng họng, cảm giác bối rối xen lẫn sự khó xử như bắt quả tang khiến lúc trông thật lúng túng. “Anh, để em tiễn .”
Thương Viễn Chu khựng một chút, cuối cùng gì mà xoay rời khỏi phòng họp. Bước chân chậm một cách khó nhận , dường như cố tình cho Quý Dư cơ hội đuổi theo.
Quý Dư vội đuổi theo đến tận cửa lớn văn phòng, gọi giật Thương Viễn Chu khi sắp lên xe: “Thương Viễn Chu!”
Hai đối mặt. Thương Viễn Chu trong bộ vest thẳng thớm hòa bóng tối cùng chiếc Maybach màu đen phía . Họ gần, nhưng cơn gió thổi qua vẫn dễ dàng lùa giữa hai .
Thương Viễn Chu ngược sáng, vẻ mặt khuất trong bóng tối khó mà đoán định, dường như khẩy:
“Quý Dư.”
“Tình cảm của là đồ vật , để em dễ dàng đẩy cho khác như ?”
Thương Viễn Chu lên xe rời . Quý Dư sững tại chỗ một lúc lâu. Ánh nắng vàng tựa vụn vàng xuyên qua mây, rọi xuống , chiếu lên chiếc áo trắng những vệt sáng ấm áp, loang lổ.
Khi Quý Dư trở phòng họp, An Niên lo lắng hỏi : “Tổng giám đốc Thương... thấy ?”
“Anh vì chuyện mà ghét em ? Anh Quý Dư, thể cho em lời khuyên ? Tổng giám đốc Thương thích kiểu như thế nào, em thể trở thành kiểu như thế.”
“Độ tương thích pheromone của em và cao, em trực tiếp tỏa pheromone tác dụng ? Em thật sự thích .”
Quý Dư biến sắc, cau mày An Niên: “Anh thật sự hiểu nổi, em là Omega, chứ thú hoang.”
“Tại chỉ dựa độ tương thích pheromone mà em thể ở bên một khi chẳng hiểu gì về đối phương?”
“Em là em, chỉ là một con rối pheromone điều khiển?”
Cậu mím chặt môi. “Tình cảm mà cũng thể tính toán như ?”
Tình cảm nhờ tính toán như , liệu thật sự cho cả hai? Rốt cuộc là yêu con thật của đối phương, chỉ là một ảo ảnh dối trá?
Hoặc khi ngụy trang để đối diện với khác, lúc nhận tình cảm của họ, liệu bao giờ tự hỏi, rốt cuộc họ yêu con thật của , chỉ là vai diễn mà tạo ?
Quý Dư: “Em Tổng giám đốc Thương thích kiểu thế nào thì em thể trở thành kiểu thế .”
Cậu thẳng mắt An Niên, nghiêm túc nhưng cũng đầy khó hiểu hỏi: “Nếu Tổng giám đốc Thương thật sự yêu tính cách mà em diễn .”
“Vậy con thật của em, chẳng từng tình cảm ?”
Vẻ mặt An Niên trở nên chút kỳ quái, há miệng như gì đó thôi.
Quý Dư mím môi, khẽ thở dài: “An Niên, em ngoài ?”
Nói với An Niên một cách nghiêm túc như , nhưng thực trong lòng Quý Dư cũng chút áy náy.
Khi An Niên đưa ý tưởng đó, thực sự do dự, và cũng rung động trong thoáng chốc.
Câu "độ tương thích pheromone cao chắc chắn sẽ hạnh phúc" khiến Quý Dư cảm thấy thể giúp An Niên mà chút gánh nặng, còn thể khiến Thương Viễn Chu thuận lợi đồng ý chuyện hủy hợp đồng.
Quý Dư thậm chí buột miệng rằng Thương Viễn Chu thích lương thiện.
Cậu thực sự lương thiện, nhưng khiến Thương Viễn Chu hiểu lầm và cảm động. An Niên tiếp cận, dựa điểm chắc cũng .
lời thốt , Quý Dư thầm thấy , một ý nghĩ cũng theo đó nảy .
Tình cảm thể tính toán ?
Nếu chỉ vì độ tương thích pheromone cao mà chút áy náy tâm lý cho rằng hai hợp , thì và những Alpha, Omega mà ghét gì khác ?
Câu của Thương Viễn Chu xe lúc nãy cũng làm Quý Dư sững sờ tại chỗ, lời nào, chỉ chiếc xe xa.
Buổi chiều làm việc dài tựa thế kỷ. Cũng may Quý Dư chỉ làm những việc lặt vặt, công việc cũng ít, cần động não nhiều, nên làm chậm trễ tiến độ của khác.
Sáu giờ tan tầm, tài xế lái chiếc Cayenne ít khi dùng đến đón . Thương Viễn Chu trong xe.
Bữa tối, Thương Viễn Chu cũng về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-41.html.]
Trên bàn bày biện những món ăn ngon lành, nhưng Quý Dư chẳng tâm trạng. Cậu hỏi quản gia: “A Chu tối nay về ăn cơm ạ?”
Chú Vu ưu sầu thở dài: “Tổng giám đốc Thương bận rộn công việc, thường xuyên thời gian ăn cơm.”
“Cũng từ khi Quý đến, Tổng giám đốc Thương mới về đúng giờ.”
Tâm trạng Quý Dư chút phức tạp, thì thấy chú Vu đột nhiên ngừng , hạ thấp giọng: “Cậu Quý, với Tổng giám đốc Thương... chắc cãi đấy chứ?”
Quý Dư hổ lắc đầu.
Chú Vu : “Tôi xin một câu phép. Tổng giám đốc Thương cũng coi như do một tay chăm sóc từ nhỏ đến lớn. Cậu từng trải qua cuộc sống gia đình bình thường, nếu làm điều gì khiến vui, với nhất định chuyện thẳng thắn với .”
Quý Dư thầm nghĩ, cũng thật trùng hợp, cũng trải qua gia đình bình thường gì .
tò mò hỏi: “Trong tình huống , chú Vu, chẳng chú nên cháu nên nhường nhịn một chút ?”
Chú Vu từ tốn đáp: “Tôi chỉ là quản gia, thể bảo Quý nhường nhịn . Chỉ là xem mấy bộ phim truyền hình, tổng tài ưu tú đều là sợ vợ.”
“Tổng giám đốc Thương nếu chuyện với , thể ‘thuyết phục’ chủ động nhận sai.”
Ông nhấn mạnh từ "thuyết phục", nháy mắt với Quý Dư. Một đàn ông trung niên sắp bước tuổi già làm động tác trông chút hài hước và đáng yêu như một ông lão nhỏ.
Quý Dư nhịn , đột nhiên nhớ một chuyện khác: “Phim truyền hình?”
Chú Vu liếc xung quanh, thấy các cô giúp việc khác. “Tổng giám đốc Thương thích như , chắc chắn điều tra kỹ về . Tôi nhiều thấy vẻ gì đó với thôi.”
“Chỉ là sợ nếu vạch trần thì Quý sẽ ngại, nên .”
Quý Dư chột mím môi: “Chú Vu... ha ha... thật tinh ý.”
Chú Vu gật gật đầu, tỏ vẻ đồng tình, nghiêm mặt : “Nếu là cãi ,”
“Nếu là của Tổng giám đốc Thương, thích , chỉ cần lơ một chút, chắc chắn sẽ chủ động nhận sai.”
Ông cũng thấy quả thực tinh ý. Không chỉ chuyện , ông còn tăng lương cho cô giúp việc lúc hiểu lầm là nội tình, coi như một khoản phí diễn viên cho "vở kịch tình nhân" tạm thời của hai .
Dù tuổi nhưng chú Vu cũng hiểu rõ "vở kịch" đó rốt cuộc là gì, nhưng đoán mò thì cũng thấy na ná.
Trò chuyện với chú Vu xong, lòng Quý Dư bất giác thả lỏng nhiều. khi về phòng ngủ một , nụ từ từ thu .
Ở trong phòng đợi mãi thấy Thương Viễn Chu về, Quý Dư đành trải sẵn nệm ngủ đất cho .
Một tiếng , tiếng gõ cửa len lén.
Quý Dư nghi hoặc, hé cửa một chút thì thấy chú Vu đang ngoài với vẻ mặt căng thẳng.
Chú Vu thì thầm như làm chuyện mờ ám: “Cậu Quý, Tổng giám đốc Thương hôm nay ngủ ở phòng ngủ phụ bên cạnh. Cậu dặn ngày mai nếu hỏi thì cứ là về.”
Ông vội vàng đến, xong đợi Quý Dư phản ứng vội vàng . Càng , lưng ông càng thẳng, còn tự lừa dối mà ho nhẹ một tiếng.
Quý Dư ở cửa suy nghĩ một lúc, vẫn quyết định sang phòng ngủ phụ.
Cậu gõ cửa, quả nhiên thấy giọng Thương Viễn Chu từ bên trong. Chắc tưởng là quản gia hoặc cô giúp việc nên chỉ : “Vào .”
Quý Dư bước . Thương Viễn Chu hẳn là tắm xong, để trần nửa , lộ cơ bắp săn chắc, rắn rỏi mà quá phô trương, cơ bụng sáu múi rõ rệt, đường cong nuột nà, mắt.
Tóc vẫn còn ướt, nước tí tách rơi xuống. Mái tóc đen ướt rũ xuống che một phần gương mặt, khiến vẻ mặt trông chút nguy hiểm.
“Có việc gì?” Thái độ lạnh nhạt, thèm Quý Dư lấy một cái.
Quý Dư nên gì, chút bối rối, lúng túng đáp: “Anh... đang giận em ?”
Thương Viễn Chu: “Quý Dư, nên tức giận là em mới đúng.”
Quý Dư ngẩn câu đó, thì thấy Thương Viễn Chu bước tới. “Anh trúng thuốc, vô tội nhất là em, tại em tức giận?”
“Anh cho rằng câu trả lời là em cũng thể thích , nên mới phơi bày bí mật của . , em chỉ cảm thấy lúc đó còn lý trí, trách nhiệm thuộc về .”
Ngốc c.h.ế.t , chẳng học cách tính với khác một chút nào.
Anh tự giễu: “Em đúng, chúng vi phạm nghiêm trọng các điều khoản giới hạn trong hợp đồng.”
“Số tiền bồi thường theo hợp đồng sẽ chuyển đủ cho em. Đây là lời xin cho chuyện pheromone của mất kiểm soát. Bản em cũng làm việc nửa năm, nên nhận một đồng nào. Phần còn , em thể sống hơn một chút khi nước ngoài.”
Chuyện Quý Dư rối rắm cuối cùng cũng kết quả, thể rõ tâm trạng lúc là gì. “Vậy chuyện làm giảm sự cảnh giác của những đó...”
“Chuyện sẽ nghĩ cách khác,” Thương Viễn Chu cong khóe môi, dường như đang mà ánh mắt chút sâu xa. “Anh nên dùng chuyện của làm phiền em, cũng nên ép buộc em chấp nhận.”
“Là sai trong chuyện , liệu thể...”
Mái tóc ướt, nước từ đuôi tóc rũ trán nhỏ giọt, Alpha tuấn mỹ gượng , đôi mắt màu đỏ nhạt chuyên chú Quý Dư:
“Em thể thương hại một chút ? Đừng vứt bỏ tình cảm của như rác rưởi, nóng lòng ném cho khác như ?”
Quý Dư mắt , đầu tiên hiểu ý nghĩa của câu "đôi mắt ai đó đổ mưa".
Cảm giác tội và áy náy lập tức ập đến với Quý Dư. Cậu biện minh cho , quả thực rung động trong khoảnh khắc đề nghị của An Niên.
Vẻ mặt dần trở nên kiên định: “Trước khi hợp đồng kết thúc, em sẽ nhắc đến chuyện từ chức nữa. Đây là công việc của em, đương nhiên thể hết hạn hợp đồng nhận tiền bỏ .”
Thương Viễn Chu khẽ một cách khó nhận . Tiểu Ngư của thật ngốc, thật ngây thơ, cũng thật mềm lòng.
Một như , Thương Viễn Chu thể yên tâm để nước ngoài, một đối mặt với một đất nước xa lạ, thích.