Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:20
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Quý Dư vốn tưởng buổi họp lớp chỉ là một nhóm nhỏ những vị thế tương đương tụ tập, ai ngờ đến nơi mới phát hiện tham gia đông đủ, đúng nghĩa là một buổi họp lớp chính thức.
Cậu thoáng nghĩ về mối quan hệ bạn bè mấy của , cũng để tâm đến chuyện nữa.
Năm năm kể từ khi nghiệp cấp ba, thì vẻ lâu, nhưng tính cũng mới chính thức bước chân xã hội một năm mà thôi. Ngoại hình đổi, nhưng vẫn nhận dáng vẻ .
Phòng karaoke ồn ào náo nhiệt, đa vẫn đang ở giai đoạn cố gắng nhớ mặt gọi tên.
Nói là họp lớp, nhưng khi bước xã hội, sự phân chia giai cấp vốn rõ ràng thời còn học giờ đây hiện lên vô cùng rõ rệt. Những thành đạt, gia thế luôn ít vây quanh, , tâng bốc.
Alpha và Omega trong đó cũng là những đối tượng chào đón.
Sự phân hóa mang cho họ những ảnh hưởng lớn hơn, ngoại hình cũng đổi nhiều hơn, trở nên nổi bật hơn giữa đám đông.
Quý Dư đến muộn. Tôn Tài Thừa, đang vây quanh ở giữa, mắt tinh ý nhận Quý Dư ở cửa, liền vẫy tay với : “Quý Dư, đây, đây.”
Anh vốn quen mặc vest áo sơ mi ở công ty, chợt thấy Quý Dư mặc đồ thường ngày bước , cũng thấy chút mới mẻ. “Được đấy Quý Dư, mặc thế trông cũng chút ngây ngô của học sinh cấp ba đấy.”
Gương mặt Quý Dư chỉ thể coi là thanh tú, nhưng cũng chính vì thanh tú, nên khi mặc đồ thoải mái một chút liền trông non nớt, tươi tắn như học sinh cấp ba.
Cậu mặc như cũng ý gì khác. Nghỉ ngơi mà, bó trong bộ vest cứng nhắc đến ngột ngạt. Buổi họp lớp tuy thể đến, nhưng Quý Dư mấy để tâm, càng sẽ cố tình chưng diện.
Mọi xung quanh rộ lên. Quý Dư tới, chào một tiếng: “Tổng giám đốc Tôn.”
Tôn Tài Thừa xua xua tay: “Đây công ty , cần gọi thế, đều là bạn học cả mà.”
Anh , nhưng ánh mắt tươi, rõ ràng hài lòng với sự thức thời của Quý Dư.
Những khác lập tức chút kinh ngạc, nhao nhao bàn tán.
“Quý Dư làm việc trướng tổng giám đốc Tôn ?”
“Tổng giám đốc Tôn, xem vẫn quan tâm bạn cũ thế.”
“Cũng thể chỉ chiếu cố Quý Dư , tổng giám đốc Tôn cũng để mắt đến bọn em, những bạn cũ nữa chứ.”
Chức vụ của Tôn Tài Thừa ở công ty vốn thấp, là phó tổng giám đốc, kể đó còn là công ty của nhà . Người nịnh bợ ít, hợp tác cũng chẳng thiếu.
Tôn Tài Thừa tâng bốc, miệng thì : “Đã là họp lớp, đều là bạn học, cần gọi tổng giám đốc Tôn , gọi tên là .” nụ mặt càng ngày càng thoải mái.
Nói chuyện một hồi, nhắc đến một chuyện khác. “Tôi hôm qua ở một bữa tiệc, vị bắt tay với ?”
Bữa tiệc tối qua ai cũng . Quý Bác Hãn thể dẫn là nhờ giúp gia chủ tổ chức bữa tiệc một việc nhỏ.
Bản cũng là mặt nóng áp m.ô.n.g lạnh, mấy chuyện với Quý Dư cũng đều qua loa cho xong. khi Thương Viễn Chu vài câu với Quý Dư, cả nhóm họ liền trở thành tâm điểm của đám đông.
Bây giờ cũng vì thế mà Quý Dư trở thành tâm điểm của buổi họp lớp.
Thương Viễn Chu chuyển trường năm cuối cấp ba, quan hệ với các bạn trong lớp đều xa lạ. Khi đó còn vì chuyện là con riêng mà cả lớp cố ý hoặc vô tình xa lánh. Bây giờ phận càng khác biệt, buổi họp lớp ai dám mời .
Chuyện ở bữa tiệc lan truyền nhanh, thỏa mãn trí tò mò cũng chỉ thể hỏi Quý Dư.
Nếu Thương Viễn Chu thật sự nhận bạn học cấp ba… Mọi trong phòng karaoke đều đổ dồn ánh mắt về phía Quý Dư, trong lòng ít nhiều đều ẩn giấu sự tham lam.
Quý Dư chằm chằm đến khó xử, đành kể tình hình lúc đó.
“Chỉ thế thôi ?”
“Không gì khác nữa ?”
“Kể thêm , đều là bạn học cả mà, còn giấu diếm làm gì.”
Quý Dư bất đắc dĩ: “Thật sự gì nữa , và Tổng giám đốc Thương cũng .”
Cậu dứt lời, cửa phòng karaoke tiếng động. Người bước vóc dáng cao ráo, thẳng tắp. Đôi mắt hẹp dài, sâu thẳm lướt qua căn phòng, khiến bất giác rùng .
Phòng karaoke lập tức im phăng phắc. Tất cả đều ngơ ngác bước , yên lặng đến mức chỉ thể thấy tiếng giày da của bước sàn nhà.
“Tôi đến muộn ?” Thương Viễn Chu lên tiếng, phá vỡ bầu khí tĩnh lặng như tờ.
“Không muộn, muộn !”
“Sao thể muộn , là chúng đến sớm thôi.”
“Tổng giám đốc Thương, mời , mời đây, đây.”
Không ai nghĩ Thương Viễn Chu sẽ đến, nhưng xuất hiện, tự nhiên vây quanh , nhường vị trí trung tâm, như vây quanh trăng mời xuống.
Quý Dư đẩy một góc. Cậu cũng chen lên, còn lùi phía . Bây giờ thấy gương mặt của Thương Viễn Chu, trong lòng chút hổ và chột .
Tôn Tài Thừa làm lành: “Tổng giám đốc Thương, là của tập đoàn Tranh Hoành…”
Lời còn hết ánh mắt của Thương Viễn Chu quét qua chặn .
Tôn Tài Thừa cũng là Alpha, nhưng giữa các Alpha cũng sự phân cấp vô hình. Thương Viễn Chu nghi ngờ gì là loại Alpha cao cấp nhất, ở đỉnh kim tự tháp xuống . Một cái liếc mắt chút biểu cảm của cũng đủ khiến Tôn Tài Thừa lưng gần như ướt đẫm mồ hôi trong nháy mắt.
Anh khom , cứng đờ tại chỗ. Thương Viễn Chu còn nữa, nhàn nhạt : “Không là họp lớp ?”
“ đúng đúng, họp lớp!”
“Chính là cùng hàn huyên tình cảm, quá .”
“Mọi lâu như gặp, thật sự nhớ thời cấp ba, lúc đó thật là…”
Không ai dám nhắc đến chuyện kinh doanh sự nghiệp nữa, như thể chuyện gì xảy , lướt qua khoảnh khắc ngắn ngủi đó, vô cùng náo nhiệt bắt đầu kể những chuyện thú vị thời cấp ba.
Ai cũng vắt óc suy nghĩ, cố tìm những chuyện liên quan đến Thương Viễn Chu để kể.
Khổ nỗi, Thương Viễn Chu mới chuyển đến năm lớp mười hai, bản chẳng mấy tình cảm gắn bó với ai, kể khi đó đa còn ngấm ngầm xa lánh vì là con riêng.
Đừng là chuyện thú vị, nhắc đến mà chọc giận Thương Viễn Chu là may mắn lắm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-4.html.]
Sau khi còn gì để kể, chuyện tình cảm của những bạn cũ lâu ngày gặp là một chủ đề bao giờ sai. Không dám bàn tán về Thương Viễn Chu, họ bắt đầu hỏi han , làm nóng bầu khí trong phòng karaoke cũng tồi.
Mấy bạn học Omega là những đầu tiên hỏi về chuyện tình cảm. Có thoải mái khoe tình yêu, thẳng thắn thừa nhận vẫn còn độc , ánh mắt ít nhiều đều hướng về phía Thương Viễn Chu đang ở vị trí trung tâm.
Quý Dư co ở một góc ăn vặt. Sau một vòng hỏi han, cuối cùng cũng đến lượt .
Ánh mắt của Thương Viễn Chu cũng dừng , như thể thuận theo chủ đề mà tự nhiên về phía .
Quý Dư lắc đầu: “Độc , gì để kể , các hỏi tiếp theo .”
Cậu vốn là nhân vật nổi bật trong lớp. Tuy nhà cũng công ty, nhưng là Beta, coi trọng, ngay từ thời cấp ba bỏ rơi một cách rõ ràng.
Nghe , cảm thấy thú vị, than thở vài tiếng định hỏi tiếp theo.
“Hiện tại độc , nhưng chuyện tình cảm cũng thể kể mà?”
Thương Viễn Chu, từ đầu đến cuối mấy khi lên tiếng, đột nhiên . Giọng trầm thấp, lớn, nhưng một ai dám làm lơ.
Mọi chỉ sững sờ vài giây nhao nhao lên.
“Nói độc thì gì thú vị , kể chuyện tình cảm , cùng còn giúp phân tích nữa chứ?”
“Kể , kể , tớ còn tưởng tượng Quý Dư thích kiểu như thế nào nữa.”
“ đó, đúng đó, đều kể , thể qua loa .”
Quý Dư chút bất đắc dĩ. Có lẽ vì hôm qua gặp ở bữa tiệc, vị Tổng giám đốc Thương mới nổi hứng trêu chọc . Cậu đành : “Chưa từng yêu ai, thật sự gì để kể cả.”
Không đợi những khác lên tiếng, uống cạn một ly như xin tha.
Thấy Thương Viễn Chu nhíu mày, Quý Dư trong lòng chút lo lắng sẽ gây khó dễ, nhưng may mà cũng làm khó , chuyển sang hỏi tiếp theo.
Rượu ba tuần, ai cũng ít nhiều chút men say. Quý Dư thích những dịp như thế . Thấy mấy ai để ý đến , lén chuồn sân thượng bên ngoài.
Cậu mặc áo phông tay ngắn, gió đêm từng cơn mang theo sự mát mẻ của mùa hè. Đầu óc Quý Dư từ từ trống rỗng, tay chống lên lan can, ngẩn cảnh đêm bên ngoài.
“Quý Dư.”
Có gọi , giọng nhẹ.
Thương Viễn Chu mặc đồ thường ngày, ánh mắt bình thản , biểu cảm chút ngẩn ngơ trong thoáng chốc.
“Tổng giám đốc Thương.”
Cách xưng hô của Quý Dư phá tan cái cảm giác thời cấp ba đó. Thương Viễn Chu thu vẻ mặt, tới bên cạnh . “Sao chạy đây?”
“Hít thở khí.” Thái độ của Quý Dư tâng bốc, cũng lạnh nhạt.
Đó là một sự xa cách, sự khách sáo xa cách thường thấy với .
Cậu bên cạnh là Thương Viễn Chu nữa, tầm mắt hướng xa, thành phố lộng lẫy màn đêm. Vì , cũng phát hiện bên cạnh đang .
Thương Viễn Chu vóc cao lớn, khi cúi mắt Quý Dư, ánh mắt trong đôi mắt hẹp dài, sâu thẳm sâu hun hút, như một đầm lầy dễ dàng nhấn chìm khác.
Anh đột nhiên lên tiếng: “Có sắp uống rượu mừng của ?”
Quý Dư ngạc nhiên ngẩng đầu . “Sao đột nhiên ?”
Thương Viễn Chu bình tĩnh : “Cậu tham gia công việc kinh doanh của gia đình đúng ? Đến bữa tiệc, là để tìm mối quan hệ ?”
Quý Dư chút hổ sự thẳng thắn của . Kể từ khi gặp Thương Viễn Chu, cảm thấy hổ trong hai ngày còn nhiều hơn cả một tuần cộng . “Tổng giám đốc Thương đùa , ở bữa tiệc hôm qua làm thể để ý đến , đều chỉ là khách sáo thôi.”
Thương Viễn Chu: “Nếu để ý thì ?”
Quý Dư sờ sờ chóp mũi, bắt đầu hối hận sâu sắc tại lẻn đây, nhưng vẫn trả lời: “Tôi sẽ kết hôn.”
Thương Viễn Chu: “Tại ?”
Chuyện thì tại gì chứ…
Quý Dư Thương Viễn Chu thể làm nên cơ nghiệp lớn như khi còn trẻ là nhờ tinh thần tra hỏi cặn kẽ, bám riết tha . Bị hỏi đến đau đầu, : “Không gì cả.”
Cậu trả lời ngắn gọn, ý tiếp tục chủ đề rõ ràng.
Ấy thế mà Thương Viễn Chu như hiểu ý , vẫn tiếp tục: “Không ?”
“Tôi nhớ hồi cấp ba từng thích tự do, nhưng gia đình chắc sẽ từ bỏ lợi ích mà hôn nhân của thể mang .”
Tuy Quý Dư là Beta, lợi ích thể mang cũng hạn, nhưng những làm kinh doanh đều hiểu đạo lý tận dụng thứ.
Quý Dư nhắc đến thời cấp ba, thoáng sững sờ, lục tìm trong ký ức những lời từng với Thương Viễn Chu lúc đó. Không, khi đó vẫn là Thương Phạn.
Có lẽ là vì Thương Viễn Chu nhắc đến những lời Quý Dư từng , lẽ là vì phận hiện tại của Thương Viễn Chu tuyệt đối thể nào đem những suy nghĩ của cho nhà họ Quý , hoặc lẽ chỉ đơn giản là vì gió đêm thổi dễ chịu.
Quý Dư trải lòng với Thương Viễn Chu, mà hề thiết: “Tôi trả hết tiền nhà họ Quý bỏ cho bao năm nay rời . Bố tuy cho một mạng sống, nhưng họ coi là . Tôi tự coi là .”
“Tôi định nước ngoài.”
“Tôi đang chuẩn hồ sơ du học. Nếu gia đình thái độ cứng rắn kết hôn, thì đợi tích cóp đủ tiền gửi từ nước ngoài về cũng như thôi.”
“Tôi đến bữa tiệc là vì những suy nghĩ thể khác , cũng thể . Nói thì sẽ .”
Quý Dư với Thương Viễn Chu, thái độ nhẹ nhõm. “Tuy Tổng giám đốc Thương sẽ làm , cũng thể nào làm , nhưng vẫn một chút, làm phiền đừng để nhà họ Quý những chuyện .”
Đây là thứ hai thẳng thắn bày tỏ lòng với ngoài. Một là thời cấp ba, một là bây giờ. Cả hai đều là với Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu bình tĩnh , im lặng một lát đột nhiên . “Cậu đổi, Quý Dư.”
Vẫn giống như hồi cấp ba.
Và cũng vẫn ngây thơ…
… hiểu cái đạo lý rằng những việc thực sự làm thì đừng với bất kỳ ai.