Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-04-15 19:02:30
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Rượu rót chiếc ly chân dài, vài giọt b.ắ.n ngoài. Quý Dư cầm ly rượu uống một ngụm.
Một hương vị kỳ lạ.
Không khó uống, nhưng cũng giống những loại rượu khác, vị ngọt dịu đọng khi uống.
Mùi rượu nồng đậm khi miệng thể cảm nhận một chút vị chua chát. Quý Dư từng uống loại rượu nào kỳ lạ như , như thể lên men thành vị chua, nhưng vẫn giữ nguyên hương vị rượu đắng.
Đôi mày thanh tú của nhíu , tin cảm giác của , uống thêm một ngụm nữa. Mắt tức thì híp , mặt nhăn nhó, giống như một cục tuyết vo tròn.
“Không thích ?” Thương Viễn Chu hỏi .
Quý Dư lắc đầu, là thích. “Hơi lạ, hợp với em.”
Không hợp.
Thương Viễn Chu lấy chai rượu từ tay . “Phải .”
Pheromone vị rượu đắng hung hăng lướt qua gáy của Beta hợp.
Một phần pheromone thoát ngoài, “liếm” qua môi Beta, thậm chí còn len lỏi khoang miệng ẩm nóng.
Xâm chiếm từ trong ngoài, để Beta đích cảm nhận một chút cái gì gọi là hợp.
Alpha cao lớn tuấn mỹ “xé” một phần pheromone của xuống, đặt chai rượu lên bàn. “Xuống lầu ăn cơm.”
Pheromone là phản ứng chân thật của cảm xúc chủ nhân, nó đang sôi trào mãnh liệt, chế giễu sự bình tĩnh và kiềm chế của chủ nhân.
Sau bữa tối, Quý Dư nhắc đến đề nghị mà chú Vu buổi chiều.
Thương Viễn Chu chiếc sofa đơn, im lặng một lát. “Chuyện cứ tạm gác .”
“Trong vòng nửa tháng em cũng cần dự tiệc cùng , coi như cho em nghỉ phép, nghỉ ngơi cho khỏe.”
Hả?
Quý Dư ngơ ngác chớp mắt, thật đột ngột. “Tại cho em nghỉ?”
“Thời gian chắc em cũng mệt lắm .” Thương Viễn Chu khẽ nhướng mày.
“Anh thể để một nhân viên đáng thương tối hôm qua còn thút thít trong lòng , cứ ‘ư ư ư’ làm nũng, nhanh chóng bắt đầu tăng ca .”
Quý Dư mặt cảm xúc gọi . “Tổng giám đốc Thương, làm coi là trêu chọc nhân viên ?”
Thương Viễn Chu hừ : “Coi như là săn sóc nhân viên.”
Còn một lý do nữa là tình hình của hai nhà họ Quý . Chuyện lớn như tránh khỏi sẽ bàn tán, Thương Viễn Chu cũng để Quý Dư thấy những điều .
Anh bắt đầu nghi ngờ liệu cách làm của sai . Mười mấy năm đầu đời của Quý Dư, lời ai lắng , bây giờ cho rằng lúc nào cũng đang diễn kịch.
“ ,” Quý Dư nhớ điều gì đó. “Phòng kiểm tra đúng ?”
Nếu , trong trường hợp loại trừ khả năng thiết theo dõi giấu kín, Thương Viễn Chu chắc cũng sẽ như .
“Vậy em ngủ đất nhé,” Quý Dư chằm chằm tấm t.h.ả.m sàn. “Có t.h.ả.m chắc cũng lạnh .”
“Ngủ đất, sáng hôm cuộn cất tủ quần áo, cũng sẽ ai .”
Tấm t.h.ả.m len dệt thủ công cao cấp, một miếng nhỏ giá hàng vạn tệ, trải kín bộ mép giường. Chân giẫm lên mềm mại thoải mái, Quý Dư càng càng thấy .
Thương Viễn Chu từ chối, cũng lý do gì để từ chối.
Quý Dư nhanh nhẹn trải chăn đệm tấm t.h.ả.m cạnh giường, tắm rửa xong xuôi liền thoải mái xuống.
Thương Viễn Chu ngủ. Đối với Alpha hàng đầu mà , chỉ cần năm sáu tiếng ngủ ngắn ngủi là đủ để họ điều chỉnh trạng thái về mức hảo.
Sau khi Quý Dư ngủ say, vén chăn dậy, nửa quỳ mặt đang ngủ.
Ngón tay to rộng, khớp xương rõ ràng khẽ lướt qua gương mặt thanh tú, vòng tai.
“Vợ ơi, cả là mùi của , còn ngủ riêng ?”
Nếu Quý Dư là Omega, sự tưới tắm của pheromone nồng đậm như , sẽ giống như một đóa hoa ủ chín, trực tiếp bước kỳ phát tình.
là Beta, một Beta bẩm sinh tự do.
Thương Viễn Chu nghiến răng, mang theo chút cam lòng véo nhẹ lên gáy Beta nơi dấu c.ắ.n mờ, giống như đang nắm lấy một con mèo lời.
Càng đến gần, càng khó thể chịu đựng sự xa cách. Thương Viễn Chu còn thể chịu đựng bao lâu nữa, cứ làm như chuyện gì, bình tĩnh tự nhiên duy trì mối quan hệ bề ngoài với Quý Dư.
Anh dậy rời , mang theo món đồ chơi nhỏ mà Quý Dư giấu . Gân xanh mu bàn tay căng lên, khi buông tay, món đồ màu hồng vỡ thành từng mảnh rơi thùng rác.
Thương Viễn Chu chán ghét liếc một cái. Có một , nên cảnh cáo và nhắc nhở.
…
Quý Dư trải qua một tuần khá thoải mái. Không khí trong phòng làm việc , tuy hiện tại vẫn chỉ đang thực tập, nhưng cũng học ít điều.
Cậu cũng quen hơn với đồng nghiệp, dĩ nhiên quen nhất vẫn là An Niên.
Trong công việc, Quý Dư phát hiện An Niên cũng giống , cũng trở thành một nhiếp ảnh gia dã ngoại.
Omega nhỏ nhắn với vẻ mặt đầy khao khát về những phong cảnh hùng vĩ, đột nhiên chuyển chủ đề: “ nếu em tìm một Alpha độ tương thích pheromone cao với em, lẽ em sẽ từ bỏ ý định .”
Quý Dư chau mày. “Vậy .”
An Niên tròn mắt : “Anh ơi, sẽ nghĩ em là lụy tình chứ?”
“Anh là Beta, chắc hiểu . Giữa Alpha và Omega, nếu độ tương thích pheromone cao, sẽ hấp dẫn theo bản năng, sẽ yêu đối phương mãi mãi.”
Quý Dư đột nhiên nghĩ đến Thương Viễn Chu.
Thương Viễn Chu bình tĩnh, tự chủ, giống như cả con đều liên quan gì đến d.ụ.c vọng, liệu cũng sẽ một Omega độ tương thích pheromone cao hấp dẫn theo bản năng ?
Chắc là .
Cũng liên quan gì đến d.ụ.c vọng, ít nhất là lúc kỳ mẫn cảm thì .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-35.html.]
Cậu lắc đầu, xua những ý nghĩ kỳ quái đó. “Vậy nếu khi kết hôn, gặp độ tương thích cao hơn, loại tình yêu pheromone ảnh hưởng …”
Quý Dư ngừng , tiếp, nhưng rõ ràng là đồng tình.
An Niên: “Sau khi Alpha đ.á.n.h dấu Omega, Omega sẽ còn khác hấp dẫn nữa.”
“Alpha tuy thể đ.á.n.h dấu nhiều Omega, nhưng một khi đ.á.n.h dấu vĩnh viễn một Omega, cũng khó các Omega khác ảnh hưởng. Huống hồ, độ tương thích pheromone giữa Alpha và Omega 90%, dù gặp cao hơn, cũng sẽ ảnh hưởng gì.”
“Cho nên chung, Alpha và Omega độ tương thích pheromone thấp hơn 90% cũng sẽ kết hôn.”
“Với những điều kiện đó, đa Alpha và Omega khi kết hôn tình cảm đều . Dù một ít hôn nhân hạnh phúc, cũng thể xóa bỏ dấu ấn, tự do ly hôn.”
Quý Dư khẽ: “Vậy , thế thì quá.”
Giống như cha , tên cặn bã đó, sẽ dùng giấy chẩn đoán bệnh tâm thần để trói buộc, hành hạ Omega của , chung quy vẫn là ít.
Quý Dư hiểu rõ đạo lý , nhưng từ nhỏ nảy sinh mâu thuẫn và chán ghét đối với hai loại giới tính Alpha và Omega, thể nào khi lớn lên hiểu rõ đạo lý là thể biến mất .
Lại một ngày tan làm, Quý Dư lên chiếc xe đến đón .
Trên xe chỉ một tài xế, Quý Dư thuận miệng hỏi: “A Chu vẫn tan làm ?”
Thông thường, tài xế sẽ đến đón Thương Viễn Chu tiện đường qua đón .
Tài xế chắc chắn lắm, : “Hình như Tổng giám đốc Thương buổi xã giao thì ? Tôi là khác cử đến đón Quý.”
Quý Dư vẫn đang trong giai đoạn “nghỉ phép”, cũng hỏi thêm.
Lúc trở về biệt thự, bàn ăn cơm, Thương Viễn Chu đang ở trong một bữa tiệc tại khách sạn năm .
Thương Viễn Chu ở vị trí , việc tham gia những bữa tiệc như thế là thể thiếu. Không khi cho Quý Dư “nghỉ phép” là thật sự bất kỳ bữa tiệc tối nào nữa.
Những bữa tiệc tương tự, Thương Viễn Chu tham gia đến trăm thì cũng mấy chục . Anh ở vị trí chủ tọa, cụp mắt, trong ánh mắt chút vui.
“Chậc, .” Thương Viễn Trần ghé sát . “Nghe cho hai thằng trai của chị dâu Beta tù ?”
“Động thái lớn như , chắc là chiếm trái tim chị dâu nhỉ.”
Thương Viễn Chu khẽ nhướng mi. “Tôi từng qua, thích giọng điệu của khi nhắc đến Quý Dư ?”
Thương Viễn Trần cứng , vẻ mặt khoa trương bắt đầu kêu oan: “Anh là trai em, thì chẳng là chị dâu em .”
“Dự án , nhà các nhượng 5% lợi nhuận .”
Thương Viễn Chu lãnh đạm mở miệng, thương lượng, mà là mệnh lệnh.
Thương Viễn Trần giật : “Cho ?”
“Anh ơi, nhiều quá , thế thì em chẳng bận rộn cả buổi vô ích ?”
“Cho Quý Dư.” Thương Viễn Chu liếc một cái. “Tôi , .”
Sắc mặt Thương Viễn Trần biến đổi liên tục, cuối cùng tình nguyện lên tiếng rời .
Bữa tiệc tối vẫn tiếp tục. Thương Viễn Chu phòng vệ sinh rửa tay, tiện thể ngoài hít thở khí. Lúc phòng riêng, một phục vụ hấp tấp, vội vàng bưng rượu va thẳng .
Thương Viễn Chu lùi một bước, tránh cú va chạm. Người phục vụ vững, ngã thẳng về phía .
Lúc ngã xuống, vẻ mặt hoảng hốt, giọng ngọt ngào mềm mại kêu lên một tiếng: “A!”
Lẽ ngã lòng Thương Viễn Chu, nhưng Thương Viễn Chu hề ý thương hoa tiếc ngọc mà né sang một bên.
Người phục vụ ngã sõng soài mặt đất, rượu đổ lênh láng. Dù Thương Viễn Chu tránh , nhưng quần tây của thể tránh khỏi đổ ít rượu.
Thương Viễn Chu ngửi thấy một mùi hương ngọt ngấy, rõ là từ rượu tỏa .
“Xin, xin , xin ngài.” Người phục vụ hoang mang, rối rít chống dậy từ mặt đất, quỳ xuống nắm lấy ống quần Thương Viễn Chu.
Anh ngẩng đầu Thương Viễn Chu, để lộ một gương mặt xinh xắn. “Thật sự xin ngài, để lau cho ngài nhé.”
“Không cần.”
Thương Viễn Chu lấy điện thoại gọi cho trợ lý: “Mua một chiếc quần tây mang đến khách sạn Kim Hồ.”
Quần ướt sũng như , trực tiếp phòng riêng rõ ràng là lịch sự.
Người phục vụ vội vàng đuổi theo : “Quần ngài ướt hết , là đưa ngài phòng nghỉ nhé?”
“Ngài cũng thể ở trong phòng đợi bạn ngài đến.”
Anh dường như đang cố gắng kìm nén , dù đền nổi, cũng cố gắng : “Thật sự xin , chiếc quần bao nhiêu tiền, sẽ đền cho ngài.”
Thương Viễn Chu để ý nữa, nhấc chân rời .
Anh thường xuyên đến đây bàn chuyện làm ăn hoặc tham gia yến tiệc, phòng tổng thống ở tầng cao nhất luôn giữ một phòng cho .
Không cần phục vụ trông vẻ mới đến dẫn đường.
Vừa một đoạn, Thương Viễn Chu liền phát hiện gì đó .
Dưới bụng dường như một ngọn lửa đang cháy, pheromone kiểm soát mà tỏa ngoài, đầu óc cũng ngày càng tỉnh táo.
Vết rượu quần tây loang thành màu đen sẫm. Thương Viễn Chu dùng tay chấm một ít, ngửi thử.
Một mùi hương ngọt ngấy lạ thường.
Người phục vụ vấn đề.
Là nhắm ? Hay là vô tình?
Nếu là cố ý, mục đích là gì? Va chạm lộ liễu như , còn thấy mặt, chẳng là quá ngu ngốc ?
Thương Viễn Chu bước nhanh , nhưng còn thấy bóng dáng phục vụ nữa.
Anh thể suy nghĩ tiếp nữa. Cả như thiêu đốt, cảm giác khô nóng lan tỏa khắp cơ thể. Chiếc quần tây vốn giờ căng chặt đến đau đớn.
Dục vọng cuộn trào gào thét, não bộ bắt đầu kêu gào giải tỏa, lý trí sắp sửa tan thành bọt nước.