Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-04-15 19:02:27
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc Quý Dư tỉnh , trong phòng chỉ một .

Hình ảnh đêm qua dựa lòng Thương Viễn Chu lóc t.h.ả.m thiết hiện lên trong đầu. Khi lý trí thoát khỏi những cảm xúc hỗn loạn, một nữa kiểm soát tâm trí, sự hổ và lúng túng cũng theo đó hiện lên trong lòng.

May mà Thương Viễn Chu còn trong phòng, Quý Dư thể tạm thời trốn tránh hiện thực một lát.

Cậu cuộn tròn giường, từ từ dúi đầu trong chăn.

Tiếng động ở cửa khiến cái đầu đang trốn trong chăn . Thương Viễn Chu bưng bữa sáng , liền thấy Quý Dư để lộ đôi mắt hoe đỏ chằm chằm .

Rất ngoan.

Dù là lúc chằm chằm , là tối qua cuộn tròn trong lòng ngủ, nhỏ bé một cục, đều ngoan.

Quý Dư vóc dáng gần một mét tám của xem thành “một cục nhỏ”, thấy Thương Viễn Chu bước , vẫn còn chìm trong một sự hổ khó .

Vết sẹo ai chạm đến nhất trong đời đều phơi bày mặt , Quý Dư khó cảm thấy khó xử và lúng túng.

“Tỉnh ,” Thương Viễn Chu đặt khay lên tủ đầu giường. “Dậy ăn sáng .”

Ngón tay Quý Dư vô thức giật giật. “Cảm ơn.”

Dù là vì bữa sáng mang đến, vì việc tìm bác sĩ cho những chuyện đó, cùng với sự chu đáo che giấu phận của , để nỗi đau của lộ mặt khác.

Quý Dư vén chăn xuống giường rửa mặt. Trên vẫn mặc bộ đồ tối qua, bộ quần áo đặt may cao cấp vò nhàu nhĩ. Mái tóc rối bù Quý Dư vuốt vuốt gương, nhưng vẫn thể nào ép xuống lọn tóc ngốc nghếch đang vểnh lên.

“Trước em đưa cho nhà họ Quý một tiền, trả hết những gì em dùng của nhà họ Quý trong mấy năm nay, đó cắt đứt quan hệ với họ. Vậy bây giờ thì ?”

Thương Viễn Chu tới, một tay đút trong túi quần, ống tay áo xắn lên một đoạn, để lộ cánh tay rắn chắc, cong lên một đường cong, như một cây cầu vòm vững chãi, kiên cố.

Có một cảm giác an tâm kỳ lạ, ai thể thế .

“Biết họ vẫn luôn dùng chuyện cái c.h.ế.t của em do em gây để lừa dối em.”

Từ nhỏ nhồi nhét những ý nghĩ như , khi lớn lên tự nhiên sẽ , cũng dám kiểm chứng đối mặt.

Quý Dư thấm chút nước, cuối cùng cũng ép lọn tóc ngốc nghếch xuống. Đối mặt với câu hỏi của Thương Viễn Chu, đột nhiên tò mò: “Nếu là , sẽ làm thế nào?”

Thương Viễn Chu một cái, giọng điệu hiền hòa: “Thành tâm thành ý giảng đạo lý với họ, để họ nhận sai lầm của , sám hối về hành động của .”

“Dù cũng là .”

Quý Dư ngớ một lúc, lọn tóc ngốc mới ép xuống hợp tình hợp cảnh vểnh lên. “Em còn tưởng rằng…”

Đêm qua, khi Thương Viễn Chu bóp cổ Quý Hòa Hiên đến gần như nghẹt thở, sự hung ác trong hành động của .

Không ngờ cách xử lý như

Thương Viễn Chu: “Tưởng rằng cái gì?”

Quý Dư lắc đầu. “Tưởng rằng sẽ giống như tổng tài bá đạo trong phim truyền hình, tay quyết đoán nọ.”

Quý Dư thấy mạng nhiều đang giãy giụa trong nỗi đau khổ từ gia đình gốc. Cậu lẽ may mắn hơn một chút, sẽ cố chấp thứ tình hư vô mờ mịt.

Quý Bác Hãn lớn hơn mười tuổi, Quý Hòa Hiên thì tám tuổi. Cả hai đều thể gọi là trai của .

cũng chỉ là một bình thường, một Beta làm công ăn lương, thể nào thực hiện kiểu trả thù “ ăn cả ngã về ”. Rời là biện pháp nhất thể nghĩ .

Không thể tha thứ, vĩnh viễn gặp , đó là kết cục nhất.

Vốn còn cho rằng một Alpha phận, địa vị và cả giới tính thứ hai đều ở đỉnh kim tự tháp xã hội như Thương Viễn Chu sẽ cách xử lý quyết đoán hơn.

“Kết quả là sẽ nể tình mà giảng đạo lý , còn bằng em nữa,” khẽ thở dài. “May mà nào tệ hại, nếu chính là kiểu gia đình gốc ràng buộc thể thoát .”

Quý Dư do dự một chút, mở lời: “Có thể tạm ứng cho em một phần lương ?”

“Chuyện ầm ĩ như , em dứt khoát vạch rõ ranh giới với họ ngay.”

Thương Viễn Chu đồng ý, đề nghị: “Anh cùng em nhé.”

Hả?

Quý Dư vội vàng lắc đầu. “Không cần A Chu, chuyện xem như việc riêng của em, em tự xử lý là .”

Lúc làm nũng kéo xa cách thì gọi là A Chu.

Lúc tức giận vui thì gọi là Tổng giám đốc Thương.

Thương Viễn Chu gần như bật vì tức giận, ánh mắt nguy hiểm Quý Dư, răng nanh chút ngứa ngáy, c.ắ.n lên cái miệng lời của vợ, chặn những lời thích .

“Anh cùng em.”

Quý Dư nhạy bén nhận những gợn sóng ngầm vẻ bình tĩnh. Hoặc thể , từ chuyện tối qua, lờ mờ nắm bắt chút gì đó.

Chút cảm giác đó còn kịp nắm bắt rõ ràng, bản năng của Quý Dư mách bảo từ chối.

Môi lưỡi khẽ c.ắ.n , rối rắm đến mức sắp khỏi cửa, vẫn thể nào lay chuyển ý định cùng của Thương Viễn Chu.

“Thưa Tổng giám đốc… hợp đồng can thiệp cuộc sống riêng tư. Tối qua những chuyện đó với là em đúng, hôm nay cần theo em .”

Đôi mắt Thương Viễn Chu sâu thẳm, môi mỏng khẽ nhếch. “Trong hợp đồng can thiệp cuộc sống riêng tư của Thương Viễn Chu.”

“Chứ can thiệp cuộc sống riêng tư của cả hai bên.”

Hả?!

Quý Dư kinh ngạc ngơ ngác Thương Viễn Chu đưa đến xe. Mãi đến khi trong, mới yếu ớt phản kháng: “Đây hình như là điều khoản lưu manh thì , thưa Tổng giám đốc.”

Lúc ký hợp đồng, tuyệt đối ngờ ngày Thương Viễn Chu can thiệp một cách cứng rắn cuộc sống cá nhân của .

Trong xe khác. Vì là xử lý việc riêng của Quý Dư, Thương Viễn Chu gọi tài xế lái xe, cho nên Quý Dư mới năng thoải mái như .

Thương Viễn Chu: “Em cần nghĩ nhiều. Trong tiệc tối, thể hiện mặt Quý Hòa Hiên là quan tâm em. Thời điểm quan trọng như mặt.”

“Sau đồn ngoài, một chút chi tiết nhỏ thôi cũng sẽ gây sự nghi ngờ trong lòng khác. Huống hồ chúng hiện tại cũng là bạn bè.”

Anh khẽ nhướng mày, như thể cũng đang phiền lòng vì chuyện : “Anh cũng can thiệp sâu như việc riêng của một nhân viên, nhưng em là nhân viên đặc biệt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-33.html.]

Trên đường xe chạy, Thương Viễn Chu gọi mấy cuộc điện thoại, mặt Quý Dư gọi ít đến nơi hẹn.

Ban đầu Quý Dư còn tác dụng của những , nhưng nhanh hiểu .

Văn phòng của Quý Bác Hãn đón những vị khách quý mà với chút vai vế của nhà họ Quý tuyệt đối mời nổi.

Nếu là ngày thường, Quý Bác Hãn thể khép miệng. hiện tại, mồ hôi lạnh của chảy ròng ròng.

Thương Viễn Chu thấy Quý Hòa Hiên cũng đang ở trong văn phòng. “Mọi đều ở đây cả ? Vậy càng .”

Những vệ sĩ mặc đồ đen cao lớn chặn kín cửa văn phòng, ngăn cản ánh mắt tò mò của khác và cả đường lui của hai em Quý Bác Hãn, Quý Hòa Hiên.

Quý Bác Hãn lau mồ hôi trán. “Tổng giám đốc Thương, làm gì ? Còn cả Tiểu Dư nữa, đến mà báo một tiếng.”

Quý Dư mở lời: “Anh.”

Cậu ngừng một chút, : “Quý Bác Hãn, đến để trả hết tiền dùng của nhà họ Quý trong mấy năm nay. Từ nay về , còn là trai của nữa.”

Một kế toán viên mặc đồ công sở lấy một tập tài liệu giấy, trải bàn đẩy đến mặt Quý Bác Hãn và Quý Hòa Hiên. “Đây là bộ chi tiêu của Quý Dư từ khi sinh đến nay. Mỗi một khoản chúng đều ước tính, các vị thể đối chiếu.”

Quý Bác Hãn những con đó, chính xác đến cả tiền nước uống, những con lẻ phía dấu phẩy, sắc mặt biến đổi liên tục: “Đây là ý gì, gả cho thì cứng cáp ?”

Thương Viễn Chu lãnh đạm liếc một cái. Một vệ sĩ phía tiến lên hai bước, đột nhiên siết chặt nắm đ.ấ.m tung một cú mặt Quý Bác Hãn.

Một tiếng “bịch” trầm đục vang lên.

“Khốn kiếp.” Quý Bác Hãn chật vật bò dậy định lao đ.á.n.h trả, nhưng hai vệ sĩ khác sẵn đè chặt xuống đất.

Anh khống chế, bụng lãnh thêm một cú đ.ấ.m đầy uy lực.

Lúc Thương Viễn Chu mới mở miệng, giọng thong thả, ung dung, nhưng lời lạnh lẽo chút ấm: “Sửa một chút.”

“Quý Dư là nam Beta, là kết hôn với , hiểu ?”

Trước mắt là Quý Bác Hãn hai vệ sĩ mặc đồ đen khống chế như một con ch.ó c.h.ế.t. Bên cạnh bàn là Quý Hòa Hiên sợ đến run rẩy.

Thương Viễn Chu mặc bộ vest thẳng thớm, chân dài vắt chéo, hai tay đan ghế. Phía còn hai vệ sĩ, một kế toán viên cầm tài liệu và một luật sư ôm máy tính.

Quý Dư chớp mắt, đột nhiên cảm thấy những vị tổng tài trong phim truyền hình từng xem đều trở nên kém cỏi nhiều.

Không là vì cảnh tượng , mà là vì sự tôn trọng trong lời của Thương Viễn Chu.

Cậu tin rằng nếu là nữ, Thương Viễn Chu cũng sẽ cho tay, bởi vì câu “gả cho hề che giấu sự khinh miệt.

Thương Viễn Chu thật sự là một .

, một Beta làm công ăn lương bình thường, định sẵn thể trở thành nhân vật chính trong bộ phim “tổng tài bá đạo” của Thương Viễn Chu, cũng sẽ nhớ mãi sự bảo vệ của ngày hôm nay.

Quý Dư tới, đặt một chiếc thẻ lên bàn. Cậu lười đưa tay Quý Bác Hãn Quý Hòa Hiên. Nói như , cũng từ đáy lòng ưa hai đó. “Trong thẻ chín mươi sáu vạn năm ngàn tám trăm năm mươi mốt đồng sáu hào.”

Lúc chuyện, Quý Dư đáng lẽ tâm trạng phức tạp, nhưng thực tế hiện tại chỉ .

Sau khi nghiệp cấp ba, còn dùng tiền của nhà họ Quý nữa. Số tiền Quý Dư tính toán, ước chừng một trăm vạn. Cậu định đưa thẳng một trăm vạn, nhưng Thương Viễn Chu cho tính toán từng khoản chi tiêu.

“Keo kiệt” đến mức đưa thêm một hào nào.

Dù Quý Bác Hãn và Quý Hòa Hiên đến , chuyện cũng ván đóng thuyền. Quý Dư rời , trút bỏ gánh nặng bấy lâu nay, nhẹ nhõm rời khỏi nơi .

lầu, mặt một đám vệ sĩ, Thương Viễn Chu véo nhẹ má Quý Dư: “Chồng đến công ty xử lý công việc, tự ngoan ngoãn xe về nhà nhé.”

“Tâm trạng thì cũng thể ngoài chơi một lát.”

Quý Dư lắc đầu: “Em , .”

Thương Viễn Chu cho một trong các vệ sĩ lái xe đưa Quý Dư . Nhìn chiếc xe xa, nụ mặt cũng tắt dần, xoay nơi mới .

Không cần một lời, những còn ăn ý theo , dừng cửa, canh gác cánh cửa đó.

Nhìn , Quý Bác Hãn và Quý Hòa Hiên kinh ngạc kìm nén sự phẫn nộ, nhanh, liền biến thành sợ hãi.

Lần ai tay, một luồng pheromone mạnh mẽ đến đáng sợ tràn ngập khắp căn phòng.

Đáng lẽ là mùi rượu đắng, nhưng giờ phút như một bản tin t.ử thần, khiến ngừng run rẩy.

Quý Bác Hãn cũng là Alpha, nhưng đây là đầu tiên pheromone của Alpha thể mạnh mẽ đến mức .

Như thể hơn một ngàn tấn nước biển đè lên , thậm chí vững nổi, chỉ thể quỳ rạp xuống đất. Anh thậm chí thể thấy tiếng xương cốt kêu răng rắc vì chịu nổi sức nặng.

Quý Hòa Hiên cũng là đầu tiên , pheromone của Alpha chỉ thể dẫn dụ Omega phát tình, mà còn thể khiến Omega cảm nhận sự đe dọa của cái c.h.ế.t.

Thương Viễn Chu bàn, ngón tay thon dài gõ nhẹ từng cái lên chiếc thẻ. “Số tiền Quý Dư dùng của nhà họ Quý, hiện tại trả hết.”

“Vậy còn những gì các nợ Quý Dư thì ?”

Quý Bác Hãn khó khăn lắm mới nặn vài tiếng từ cổ họng. “Ý là gì?”

Quý Hòa Hiên là Omega, thể chất yếu hơn, hiện tại nên lời, chỉ thở dốc thôi cũng khiến lồng n.g.ự.c đau nhói.

Thương Viễn Chu một cái, ý trong đôi mắt hẹp dài chạm đến đáy mắt. “Tôi chuẩn cho các một chỗ.”

“Ở đó sẽ bất kỳ ai chuyện với các , là nơi thiết kế riêng cho các . Đương nhiên, các sẽ ở riêng. Bệnh nhân tự kỷ làm thể giao tiếp chứ.”

“Thời gian dài, năm năm là các thể ngoài .”

Cắt đứt mạng lưới, cắt đứt liên lạc, bất kỳ một sinh vật nào thể giao tiếp.

Sự cô độc và tuyệt vọng tột cùng, mùi vị cũng nên để hai họ nếm thử.

Quý Hòa Hiên kinh hãi : “Anh định đưa chúng bệnh viện tâm thần ?!”

“Không đưa.” Thương Viễn Chu lạnh lùng hai . “Là các tự nguyện .”

Anh ném một tờ giấy xuống mặt hai . “Trên đều là những nhà cung cấp và nhà phân phối hợp tác với công ty nhà họ Quý. Các hẳn là quen thuộc. Nếu họ đồng thời từ chối hợp tác với nhà họ Quý.”

“Thực công ty phá sản, nợ nần hàng trăm triệu, chỉ trong nháy mắt thôi.”

Quý Bác Hãn, Quý Hòa Hiên, mặt mày lập tức xám ngoét như tro tàn.

Loading...