Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 32
Cập nhật lúc: 2026-04-15 19:02:26
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tiệc tối vẫn còn tiếp tục, nhưng hai nhân vật quan trọng nhất rời khỏi khu nghỉ dưỡng.
Thương Viễn Chu vốn định khi tiệc tối kết thúc sẽ dẫn Quý Dư lên đỉnh núi ngắm cảnh đêm. Pháo hoa chuẩn sẵn ở một nơi nào đó trong khu nghỉ dưỡng, chỉ chờ họ lên đến là sẽ châm ngòi.
Đình hóng gió đỉnh núi sẽ là vị trí tuyệt vời nhất để thưởng thức pháo hoa.
Ánh mắt Quý Dư sẽ phản chiếu những đóa pháo hoa lộng lẫy, lấp la lấp lánh. Có lẽ sẽ hỏi ai đang b.ắ.n pháo hoa.
Anh sẽ giả vờ , rằng chắc là của khu nghỉ dưỡng chuẩn .
Cách đình hóng gió đỉnh núi xa suối nước nóng. Họ sẽ ở khu nghỉ dưỡng một đêm. Lấy cớ là ở bên ngoài thì càng thể chia phòng, để thể ôm vợ thơm tho, mềm mại của ngủ.
hiện tại…
Thương Viễn Chu đưa Quý Dư, vẫn luôn im lặng từ nãy đến giờ trở về nhà. Tài xế nhận khí giữa hai , dám thở mạnh.
Không khí trong xe ngưng trệ, sự nặng nề vốn nên đè nặng lên lòng .
Trước khi Quý Dư nhà, Thương Viễn Chu gọi : “Muốn sân một lát ?”
Quản gia chú Vu ý tứ, mở lời : “Hôm nay tiệc tối, nghĩ rằng Tổng giám đốc và Quý thể uống rượu, cho chuẩn một ít giấm táo giải rượu và bánh ngọt nhỏ, đặt ở ngoài sân ạ.”
Ông vẫy tay với phía , lặng lẽ đổi chỗ mấy thứ đó.
Quý Dư gì. Cậu mệt, diễn nữa, nhưng vẫn chậm rãi sân.
Những cây bồ công trong sân ánh trăng như những quả cầu lông nhỏ phát sáng, xù xì mà mềm mại, uyển chuyển. Từng mảng lớn khẽ lay động, đung đưa theo gió ánh trăng.
Khung cảnh quả thực khiến tâm trạng thư thái hơn nhiều. Sự mâu thuẫn trong lòng Quý Dư từ từ biến mất.
Cậu nhặt những sợi lông tơ của hạt bồ công đậu chiếc ly tinh xảo, đưa lên miệng, phồng má thổi mạnh một cái.
Động tác chút trẻ con, đáng yêu, giống một trưởng thành hai mươi ba tuổi. Giờ khắc , như biến thành một đứa trẻ.
Hạt bồ công lảo đảo bay , cứ chằm chằm nó cho đến khi rơi xuống đất.
Thương Viễn Chu cứ thế , vẫn luôn im lặng. Người đàn ông hô mưa gọi gió, một hai thương trường, đầu tiên lúc nên gì.
Quý Dư uống một ngụm giấm táo, chua chua ngọt ngọt, đột ngột mở lời: “Anh điều tra em ? Thưa Tổng giám đốc.”
Nếu thì làm mất năm mười tuổi, làm trai coi thường suốt hai mươi mấy năm.
Cậu một cái. “Đây tính là gì? Điều tra lý lịch nhân viên khi ký hợp đồng lao động ?”
“Có cần em kể rõ ràng cảnh gia đình cho , thưa Tổng giám đốc.”
Đây là đầu tiên dùng giọng điệu chút châm chọc để chuyện với Thương Viễn Chu, sự sắc sảo ẩn giấu vẻ ôn hòa, bình thường hé lộ một phần.
Thương Viễn Chu im lặng. Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, chọn cách thẳng thắn: “Là lo lắng cho em.”
“Trong hôn lễ, hai trai của em nhiều thủ đoạn để đối phó với em, cho nên mới điều tra một chút.”
“Khi đó chúng đăng ký kết hôn , là điều tra lý lịch , Quý Dư.”
Những tâm tư mờ ám, bệnh hoạn, nhớp nháp đó thể nào , cũng nên lời. Cho nên sự thẳng thắn của Thương Viễn Chu cũng định sẵn là thể thẳng thắn.
Quý Dư ngẩn , ngơ ngác cầm chiếc ly đựng giấm táo, vẻ mặt chút bối rối, đáng yêu, giống như một góc cạnh mới hé lộ lớp kẹo bông mềm mại bao bọc, mềm ít.
“Anh bao nhiêu?”
Giọng điệu vẫn còn cứng nhắc, nhưng hơn nhiều so với sự châm chọc ban nãy.
Thương Viễn Chu lắc đầu: “Biết nhiều lắm. Ba em ngoại tình, em là con riêng khi ba em ngoại tình, nhà đối xử với em cũng , mất năm em mười tuổi, lẽ liên quan đến ba em.”
Quý Dư thở một . “Cũng ít.”
“Người nhà em đối với em, thực là . Họ thể phớt lờ em. Em giống như một con , mà như một món đồ trang trí bắt mắt trong nhà. Dù mặt họ, họ cũng thấy em.”
“ họ vẫn cho em ăn mặc, cho em học.”
Ánh mắt Thương Viễn Chu trầm xuống. “Đó là , Quý Dư, đừng tìm lý do cho họ.”
“Anh đúng là kỳ lạ thật,” Quý Dư cảm thấy lẽ thực sự uống quá nhiều ở tiệc tối. Cậu nhấp một ngụm giấm táo, với Thương Viễn Chu những điều từng với bất kỳ ai: “ một điều đúng, cái c.h.ế.t của em liên quan đến ba em.”
“Cũng liên quan đến em.”
Cậu nghiêng đầu, một cái, nụ thanh thoát giống hệt như Thương Viễn Chu thấy thời cấp ba.
Dù thời, trái tim Thương Viễn Chu vẫn đập lên mạnh mẽ.
“Em em ghét Alpha và Omega, chỉ là trở thành họ. , em ghét, mà là em vô cùng, vô cùng ghét.”
Thương Viễn Chu : “Cũng ghét ?”
Quý Dư lắc đầu: “Không ghét , nhưng ghét việc là Alpha.”
Từ miệng Quý Dư, Thương Viễn Chu bộ câu chuyện xảy trong gia đình , bao gồm cả những phần cần che giấu, tuyệt đối sẽ tiết lộ cho ngoài.
Cha của Quý Dư ngoại tình. Mẹ là một Omega, từ nhỏ nâng niu như trứng mỏng. Sau khi kết hôn tình cảm hòa thuận với cha Quý Dư, chiều chuộng đến mức vô cùng kiêu ngạo.
Sau khi chồng ngoại tình, bà điên cuồng c.h.ử.i mắng cha Quý Dư, còn làm ầm ĩ chuyện cho đều , khiến cha Quý Dư cảm thấy mất hết mặt mũi.
Omega yêu cầu chồng quỳ xuống cầu xin tha thứ, nhưng quỳ xuống là chính bà.
Bởi vì kỳ phát tình hàng tháng đến.
Cha của Quý Dư là một kẻ cặn bã chính hiệu. Vốn còn tình cảm với vợ, còn ghi hận việc bà làm ầm ĩ khiến mất mặt, kể còn làm hỏng một dự án của công ty.
Ông an ủi Omega của , mà còn nhân lúc Omega đang trong kỳ phát tình, thần trí minh mẫn, mà hành hạ đủ điều.
Cũng chính đó, Quý Dư m.a.n.g t.h.a.i Quý Dư.
Thân phận Alpha và Omega trong xã hội tuy hưởng địa vị, nhưng cũng những gông cùm vô hình.
Trong một xã hội tỷ lệ sinh sản thấp, Omega phép phá thai.
Alpha trong xã hội cũng những ràng buộc, ví dụ như bộ chi phí nuôi dưỡng con cái, thuế má kếch xù. Ngay cả khi AO ly hôn, Alpha vẫn trả cho Omega một khoản tiền cấp dưỡng nhất định hàng tháng.
Alpha và Omega cũng tồn tại sự bất bình đẳng bẩm sinh. Người thể đ.á.n.h dấu nhiều Omega, chỉ thể một đ.á.n.h dấu.
Quý Dư sinh , nhưng chỉ cần thấy đứa trẻ , Quý Dư nhớ đến tất cả những gì xảy trong kỳ phát tình. Bà chỉ là lúc đó thần trí minh mẫn, nhưng khi cơn sốt phát tình qua , tất cả đều nhớ rõ mồn một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-32.html.]
Nhớ rõ cầu xin một chồng ngoại tình làm chuyện đó như thế nào.
Mỗi khi thấy Quý Dư, bà nhớ đến những khoảnh khắc chút tôn nghiêm, sỉ nhục, ghê tởm đó.
Kéo theo đó, bà cũng khúc mắc với hai đứa con đầu lòng. Thái độ của sẽ ảnh hưởng đến thái độ của con cái, đặc biệt là khi em trai đời, dường như còn yêu thương như nữa.
Cho nên từ khi sinh , Quý Dư ghét bỏ, cha và hai trai coi thường.
Ly hôn.
Trong lòng Quý Dư chỉ nghĩ đến ly hôn, nghĩ đến việc xóa bỏ dấu ấn vĩnh viễn, nhưng lá thư chẩn đoán bệnh tâm thần của gã cặn bã hủy hoại.
Không làm cách nào mà ,
Lá thư chẩn đoán bệnh tâm thần dấu đỏ cho thấy bà là bệnh nhân, cần nhà chăm sóc.
Lúc còn nhỏ, Quý Dư vô tình thấy trải qua kỳ phát tình, từ đó trở thành cơn ác mộng tuổi thơ thể nào rũ bỏ.
“Mẹ em lúc sinh em tổn thương sức khỏe, hơn nữa mỗi khi thấy em, cảm xúc của bà trở nên dễ cáu gắt, cuồng loạn. Những điều đó đều đang bào mòn sinh mệnh của bà,” Quý Dư cố gắng nặn một nụ , nhưng thành công: “Cho nên trai em cũng sai, là em hại c.h.ế.t .”
“Anh gặp ba em đúng , ông đang ở bệnh viện tâm thần.”
“Anh trai em… em đoán họ lén cho ba em uống thuốc.”
“Mẹ một tờ giấy chẩn đoán bệnh tâm thần giam cầm, vốn cận kề bờ vực suy sụp. Kỳ phát tình an ủi và t.h.u.ố.c ức chế, những điều đó cũng bào mòn bà. Cho nên họ thực sự đưa đó bệnh viện tâm thần.”
Quý Hòa Hiên chỉ lớn hơn tám tuổi, Quý Bác Hãn là lớn nhất, lúc sinh cũng chỉ mới mười tuổi.
Một đứa mười tuổi, một đứa tám tuổi, một đứa mới sinh.
“Họ cũng cảm thấy là em hại c.h.ế.t , cũng cho rằng vì em sinh nên mới liên lụy ghét bỏ họ.”
Trong lòng Quý Dư cũng cảm thấy sự đời của là một tổn thương đối với .
Vì bà Lê, Quý Dư mắc những căn bệnh tâm lý trong cảnh gia đình như .
Tuy rằng lý do hai trai coi thường , nhưng mà…
“Họ lý do, nhưng em cách nào tha thứ cho họ. Em ghét nơi , ghét những .”
Người đáng hận nhất thì thực sự phát điên trong bệnh viện tâm thần.
Quý Dư rốt cuộc cũng chỉ là một bình thường, những còn thì hận đủ triệt để, cách nào tha thứ.
Trong sự giằng xé kéo dài, chỉ thể nghĩ đến việc rời khỏi nơi , từ đó bao giờ trở về nữa.
Quý Dư mệt, chỉ tránh xa những .
Cậu rõ thể mục rỗng trong cái nhà .
“ mà… em cũng cảm thấy lẽ nên sinh . Người mang sự sống cho em, em mang đến cho bà tổn thương quá lớn.”
Một bàn tay đưa tới, lau những vệt nước mắt loang lổ mặt Quý Dư. Lúc mới phát hiện tự lúc nào .
Thương Viễn Chu ôm lấy mặt , giọng điệu kiên định mà trầm , như một điểm neo cho con thuyền lênh đênh giữa biển rộng.
“Không tha thứ cho họ. Lúc em sinh chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, em với bất kỳ ai.”
“Không ai thể quyết định sự đời của .”
“Tiểu Ngư làm , thi đậu trường cấp ba ở xa , em đang tự cứu lấy đấy.”
Quý Dư ngơ ngác , hàng mi dài khẽ chớp, một giọt nước mắt lăn xuống.
Gió đêm yên tĩnh, se lạnh, dễ chịu. Quý Dư mệt , Thương Viễn Chu đưa về phòng ngủ.
Đêm nay cảm xúc lên xuống quá lớn, quá nhiều chuyện xảy , quên mất chuyện ngủ riêng giường, rúc lòng Thương Viễn Chu, ôm ấp từ từ ngủ , khóe mắt vẫn còn ngấn lệ.
Thương Viễn Chu dựa đầu giường, sờ sờ gương mặt non mềm của trong lòng, nhẹ nhàng lau giọt nước mắt nơi khóe mắt.
Dù là xuất phát từ lý do gì, Quý Hòa Hiên và Quý Bác Hãn đối với Quý Dư chính là sự trút giận vô cớ, tổn thương mà họ gây cho Quý Dư là thể nào xóa nhòa.
Vợ của vì một trận trút giận vô cớ mà đau khổ suốt bao nhiêu năm, nhất định bắt hai đó trả giá.
Sau khi điều tra những chuyện đó, ý định. Khi sự việc phơi bày, thể thực hiện ngay.
Thương Viễn Chu một tay ôm Quý Dư, một tay nhanh chóng gõ điện thoại, lệnh đủ điều.
Mười hai giờ rưỡi đêm, Quý Dư mới ngủ nửa tiếng lay tỉnh. Cậu còn buồn ngủ, hốc mắt đỏ hoe, chút mờ mịt chiếc điện thoại đưa tới.
Thương Viễn Chu: “Anh nghĩ em nên những điều .”
“Đây là bác sĩ Cung, một bác sĩ uy tín, ở thành phố A, cũng thành phố A. Yên tâm, ông em là ai, cũng sẽ em là ai.”
Anh bảo vệ Quý Dư, để nỗi đau của lộ mặt khác.
Quý Dư Thương Viễn Chu làm gì, nhận lấy điện thoại: “Chào ông?”
Bác sĩ ở đầu dây bên lặp những gì nhắn tin: “Kỹ thuật y tế sản khoa tiên tiến hơn ngài tưởng tượng nhiều, đặc biệt là bản Omega cũng là thể chất dễ m.a.n.g t.h.a.i và dễ sinh nở. Sau khi sinh con tuyệt đối sẽ xảy tình trạng tổn thương sức khỏe quá lớn dẫn đến c.h.ế.t sớm.”
“Nói như , thể chất của Omega khi sinh con, đầy một năm là thể phục hồi trạng thái sức khỏe như khi sinh. Nếu ngài tin lời , thể tra cứu tài liệu, đây đều là những liệu uy tín.”
“Căn cứ theo lời ngài , cho rằng vị mẫu là do trong kỳ phát tình hàng tháng nhận sự an ủi cần thiết và chịu đựng sự đau đớn tột cùng, mới thể uất ức thành bệnh, liên quan gì đến tổn thương do sinh con. Khoảng thời gian mười năm khi sinh con mà ngài , cũng đủ để chứng minh lời của .”
Điện thoại ngắt, Quý Dư nắm chặt điện thoại, từ bình tĩnh, đến từ từ bật những tiếng nức nở vụn vặt.
Thương Viễn Chu ôm lòng, dỗ dành như dỗ trẻ con, vỗ nhẹ lưng. “Cái c.h.ế.t của em từ đầu đến cuối đều của em.”
“Là hai trai của em vấn đề, kéo em xuống để em đau khổ.”
Bây giờ cũng đến lượt làm cho hai đó đau khổ .
Quý Dư một cách nén nhịn, thành tiếng, c.ắ.n chặt môi, thỉnh thoảng mới từ kẽ răng bật vài tiếng nấc nghẹn ngào kìm . Nước mắt từng giọt lớn rơi xuống, Thương Viễn Chu mà đau lòng khôn xiết.
Anh hôn những giọt nước mắt đó, nhưng chỉ thể kiềm chế dùng tay lau. Đợi đến khi Quý Dư từ từ bình tĩnh , mới trêu đùa dỗ dành.
“Bây giờ là gần một giờ đêm , xem, cho đ.á.n.h thức bác sĩ Cung dậy chỉ để gọi cho em cuộc điện thoại .”
“Có giống mấy cảnh trong phim tổng tài bá đạo nửa đêm gọi bác sĩ bạn đến ?”
Quý Dư chớp mắt, hàng mi còn ướt, mím môi một cái. Đó là nụ chân thật đầu tiên của kể từ khi Quý Hòa Hiên xuất hiện.