Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 29
Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:57:17
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Pheromone của Thương Viễn Chu mùi vị gì?
Khi câu hỏi hiện lên trong đầu, Quý Dư theo bản năng mím môi.
Rõ ràng mắt đang một Omega với vẻ mặt hóng hớt , đúng là thời điểm thích hợp để hỏi, nhưng hỏi.
Không tò mò.
Là vì cái gì… chính Quý Dư cũng rõ .
Ai ngờ giây tiếp theo, An Niên tủm tỉm mở miệng: “Là bạn trai ? Trên mùi rượu nồng nặc.”
Nghe , Quý Dư nhíu mày. Việc mùi pheromone của Thương Viễn Chu từ miệng An Niên khiến trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ quái, thoải mái.
Omega nhỏ cũng thêm lời nào quá phận.
Cậu nghĩ lý do cho sự khó chịu kỳ lạ , nhanh gạt chút cảm xúc vi diệu đó.
Quý Dư đưa tay sờ lên gáy, vết c.ắ.n vốn đóng vảy giờ bắt đầu lộ lớp da non hồng hào. “Mùi rượu… ?”
An Niên dẫn về phía phòng làm việc, nghiêng đầu: “Là mùi rượu đậm đà, khó ngửi, nhưng mà,”
“Thoang thoảng thể ngửi thấy một chút vị đắng.”
“ mà pheromone của bạn trai bá đạo thật đấy,” chớp mắt mấy cái, trêu chọc : “Cứ như là đang với tất cả trong vòng một trăm mét xung quanh là tránh xa .”
Quý Dư chút lúng túng, mặt ửng hồng, đối với kiểu trêu đùa thiện ý ồn ào thế , cảm thấy bất lực chống đỡ .
An Niên: “Ban đầu tớ cũng dám gần , nhưng đến gần phát hiện hình như tớ bài xích mùi pheromone .”
Quý Dư như thở phào nhẹ nhõm mà , chỉ hy vọng chủ đề thể sớm qua : “Vậy thì .”
Ánh mắt Omega ẩn chứa chút khác thường khó phát hiện, Quý Dư từ xuống .
An Niên vội vàng xua tay, chủ động giải thích:
“À, tớ ý gì khác , chỉ là ít Alpha pheromone mà tớ bài xích, nên tớ mới thuận miệng một câu thôi.”
Quý Dư ngơ ngác chớp mắt. Dù lúc cũng câu của An Niên gì đúng, nhưng thấy cuống quýt giải thích như , cũng lờ mờ hiểu một chút.
Ý là, khả năng pheromone của An Niên và Thương Viễn Chu độ tương thích cao ?
Trong lúc chuyện, An Niên đưa Quý Dư đến cửa một văn phòng, vẻ áy náy lè lưỡi: “Chị Kỷ ở bên trong đó, tớ .”
Cậu hạ thấp giọng, lén lút : “Chị Kỷ dữ lắm, tớ sợ chị . Tớ nhé, hy vọng phỏng vấn thuận lợi, như chúng thể trở thành đồng nghiệp .”
An Niên nhiều hành động nhỏ, kết hợp với ngoại hình ưa của nên khiến khác khó chịu, ngược còn thấy đáng yêu.
Quý Dư rời , cũng hỏi câu .
Cậu từ từ thở một , gạt những ý nghĩ hỗn loạn đầu, đưa tay đẩy cửa.
Dù bao nhiêu nữa, phỏng vấn vẫn luôn khiến một nhân viên văn phòng như căng thẳng.
Bên trong một phụ nữ đang cúi đầu xem ảnh. Mái tóc dài búi gọn gàng, mặc một bộ vest công sở lịch lãm. Nghe tiếng cửa mở, cô ngẩng đầu lên.
“Đến ?”
Cô đưa tay chỉ chiếc ghế bàn. “Ngồi .”
Quý Dư lập tức càng căng thẳng hơn, đến ghế xuống, lưng thẳng tắp, trông cũng khá nghiêm túc, nhưng trong lòng rối như tơ vò.
C.h.ế.t , lúc xuống lẽ chào hỏi !
Vậy bây giờ nên mở miệng , hình như lịch sự lắm, nên thế nào đây, gấp quá, gấp quá, im lặng quá.
“Chị Kỷ, em là…”
Quý Dư mở lời chị Kỷ cắt ngang. “Tuy Tổng giám đốc Thương là sếp trực tiếp của , nhưng phần lớn công việc chụp của phòng làm việc chúng đều liên quan đến quảng cáo tuyên truyền của Thương Thị.”
Chị Kỷ ngẩng đầu, sờ cằm: “Cho nên một cách nghiêm túc, Tổng giám đốc Thương là ba ba kim chủ của .”
“Cậu kết hôn với Tổng giám đốc Thương, thì chính là ba ba thứ 3 của . Cho nên cần căng thẳng.”
Quý Dư “vụt” một cái dậy.
Cảm ơn, càng căng thẳng hơn.
Chị Kỷ hiệu cho xuống. “ đây là phòng làm việc của , cũng nhét ai là . Nếu kỹ thuật của đạt yêu cầu thì cũng thể ở .”
Quý Dư từ từ xuống, liền chị Kỷ tiếp: “Làm nghề của chúng , kỹ thuật nhiếp ảnh và kỹ thuật Photoshop đều là những thứ cơ bản nhất. Cậu qua đây, xử lý tấm ảnh máy tính của xem .”
Chị Kỷ sửa ảnh thành như thế nào.
Nhiếp ảnh, Photoshop đều là những lúc kiểm tra gu thẩm mỹ của nhiếp ảnh gia, khác một bước làm một bước là .
Cô dậy nhường chỗ cho Quý Dư. Quý Dư cố gắng bình tĩnh , tập trung sửa ảnh.
Một lát , chị Kỷ vỗ mạnh vai Quý Dư. “Không tệ nha.”
“Bắt đầu từ thực tập sinh nhé, thế nào? Tạm thời lẽ chỉ thể làm những việc lặt vặt ở đây, học nhiều xem nhiều, rèn luyện kỹ thuật. Chuyện chụp còn đến lượt , công việc đều là như cả.”
“Dù là của Thương Viễn Chu, cũng thể ngoại lệ ở chỗ .”
Quý Dư gật đầu: “Em ạ.”
Chị Kỷ , tuy miệng thì Thương Viễn Chu là ba ba kim chủ của cô, nhưng thực tế cách hành xử nguyên tắc.
Chị Kỷ: “Có giác ngộ tư tưởng thế , hổ là ba ba thứ 3 của !”
Quý Dư đau khổ nhắm mắt: “Chị Kỷ, chị gọi em là Quý Dư .”
Và cả… “Tại là ba ba thứ 3, còn một nữa là ai ạ?”
Chị Kỷ Quý Dư bằng ánh mắt kỳ quái: “Ba ruột của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-29.html.]
Quý Dư: …
Muốn c.h.ế.t .
Thương Viễn Chu thời gian tiệc tối còn sớm, Quý Dư việc gì khác, dứt khoát ở phòng làm việc, quan sát công việc ở đây một chút.
Người trong phòng làm việc đa phần đều là trẻ tuổi, ngay cả chị Kỷ cũng mới ba mươi lăm tuổi. Điều làm Quý Dư kinh ngạc là An Niên, thế mà mới tròn hai mươi.
Tuổi nhỏ nhất, miệng ngọt, trong phòng làm việc đều quý .
Hơn nữa, An Niên mới phòng làm việc vài ngày Quý Dư. Tuy trong phòng làm việc đều quý , nhưng những đó dù cũng làm việc chung một thời gian dài, hình thành sự ăn ý trong công việc.
Mãi đến khi Quý Dư đến, An Niên như tìm một tổ chức thể “ôm đàn sưởi ấm”, lẽo đẽo theo Quý Dư.
Một ngày trôi qua, bắt đầu gọi Quý Dư là “”.
Mọi trong phòng làm việc đều đang thành nốt công việc cuối cùng trong ngày. Quý Dư đồng hồ, chuẩn về biệt thự để tham gia tiệc tối.
Điện thoại hiển thị thời gian, phía cùng vang lên một tiếng “keng”, một tin nhắn hiện :
Thương Viễn Chu: “Ở ? Anh đến đón em.”
Quý Dư chằm chằm tin nhắn đó một lúc, chậm rãi gõ chữ trả lời: “Phòng làm việc.”
Bên trả lời nhanh, như thể đang canh chừng đợi Quý Dư trả lời. “Ở đó đợi .”
Quý Dư ở cửa đợi, phía vang lên tiếng bước chân, An Niên từ bên cạnh ló đầu : “Anh, đang đợi ai thế?”
“Bạn trai ?”
Không đợi Quý Dư mở miệng, tò mò hỏi tiếp: “Em đợi cùng nhé, em còn bạn trai trông như thế nào nữa.”
Quý Dư vội vàng cần: “Không cần , em , ở đây đợi là .”
“Anh,” An Niên kéo kéo tay áo Quý Dư. “Em đợi cùng mà, em chỉ tò mò thôi.”
Quý Dư bất đắc dĩ thở dài, đồng ý giải cứu tay áo của .
Sau một ngày ở chung, phần nào hiểu An Niên hóng hớt và dính đến mức nào. Mới đến sớm hơn một tuần mà kể hết những chuyện lê đôi mách trong phòng làm việc mà cho Quý Dư .
cũng nhiệt tình, gì nấy, giải thích cặn kẽ, tỉ mỉ và trách nhiệm cho Quý Dư về một công việc.
Quý Dư ghét .
Hai đợi ở cửa bao lâu, xe của Thương Viễn Chu dừng ở đó.
Quý Dư và An Niên tới, An Niên nhỏ giọng thì thầm với Quý Dư: “Trời ơi, bạn trai trai quá.”
“Còn lái Maybach nữa, ơi, bạn trai trai giàu !”
Thương Viễn Chu: “Không bạn trai.”
Anh đưa tay về phía An Niên: “Chào , là chồng của Quý Dư.”
Lời nhỏ thấy hết, An Niên rõ ràng chút hổ, luống cuống bắt tay Thương Viễn Chu, mặt đỏ bừng. “Chào… chào ngài, là An Niên.”
Quý Dư bên cạnh, hai bắt tay mà chút ngẩn .
Cậu nhớ, đầu tiên Thương Viễn Chu đến đón ở lầu công ty của Tôn Tài Thừa, phớt lờ bàn tay đang đưa của Khương Y Bạch.
Lần là chủ động đưa tay.
Quý Dư gì, cũng ngắt lời, bên cạnh đợi Thương Viễn Chu gọi lên xe, mới chào tạm biệt An Niên.
Trên xe, Thương Viễn Chu vỗ vỗ lên đùi . “Lại đây, để chồng ôm một cái.”
Quý Dư kín đáo liếc tài xế xe, phát hiện đó là tài xế “tai mắt” , liền ngoan ngoãn lên đùi Thương Viễn Chu.
Dù xe đắt tiền đến mấy, gian bên trong xe cũng hạn. Quý Dư thấp, Thương Viễn Chu thể cúi đầu.
Thương Viễn Chu véo eo , xoay một hướng khác, vùi đầu gáy Quý Dư.
Quý Dư thấy hành động của , nhưng thể thấy tài xế đang nghiêm túc ở phía , mặt càng ngày càng đỏ, bờ môi mềm mại răng c.ắ.n chặt đến trắng bệch.
Dù là diễn kịch…
Ở xe cũng quá đáng quá …
Có thứ gì đó lành lạnh lướt qua gáy . Quý Dư thể cảm nhận thở của Thương Viễn Chu phả , thể cảm nhận đang vùi đầu cổ mà hít hà.
“Trên vợ là mùi Omega,” ánh mắt Thương Viễn Chu trầm xuống, vẻ mặt cũng mấy . “Vợ ngoan.”
Dù Thương Viễn Chu sớm sẽ tình huống xảy , nhưng vẫn suýt nữa kiểm soát vẻ mặt của , suýt chút nữa nổi cáu.
“Để chồng c.ắ.n một miếng, chỉ là đ.á.n.h dấu tạm thời thôi, để át những mùi , ừm?”
Thương Viễn Chu dùng chóp mũi khẽ cọ gáy Quý Dư, nơi sắp hồi phục như ban đầu. “Ngoan, sẽ nhẹ nhàng.”
Quý Dư kịp gì, gáy chợt truyền đến cơn đau nhói khi cắn. Cậu bất ngờ kịp phòng , từ cổ họng bật một tiếng rên khẽ ngắn ngủi.
Hôm nay ở cùng An Niên cả ngày, An Niên nhiều hành động nhỏ, chắc chắn trong những tiếp xúc đó thể tránh khỏi việc để mùi Omega.
Là vì tài xế , nên Thương Viễn Chu mới làm ?
Nghĩ , tầm mắt đột nhiên kịp phòng mà chạm ánh mắt của tài xế trong gương chiếu hậu.
Tất cả những bong bóng ý nghĩ trong đầu đều hét lên vỡ tan trong nháy mắt. Chỉ trong vài giây, mặt, cổ, tai, xương quai xanh lộ cổ áo, và cả những nơi ẩn lớp quần áo của Quý Dư đều đỏ bừng.
Giống như một con tôm luộc chín, cả mềm nhũn ngã lòng Thương Viễn Chu.
Những nhân vật chính trong phim truyền hình rốt cuộc làm thế nào mà thể hôn một cách tự nhiên như ai xung quanh …
Hoàn làm , ai đó dạy với… Cậu mới chỉ c.ắ.n một miếng cổ thôi mà thấy hổ c.h.ế.t .
Cho đến khi xe dừng hẳn, lúc Quý Dư xuống xe chân vẫn còn mềm nhũn, loạng choạng một chút lao đầu vòng tay Thương Viễn Chu đang xoay đỡ lấy .
Cứu mạng.