Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:57:12
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quý Dư ngây sofa một lúc, chậm rãi dậy tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Sự việc đến nước , dường như cũng còn cách nào khác.

Ngủ chung thì ngủ chung . Cậu thầm niệm niệm tiền trong hợp đồng, khả năng chấp nhận tức thì tăng lên một chút.

Quý Dư nhớ lời Thương Viễn Chu , lôi điện thoại gửi tin nhắn cho chủ nhà, báo rằng sắp trả nhà.

Buổi chiều mang đồ đạc trong nhà trọ , ngày mai còn đến công ty nộp đơn xin nghỉ việc, chỗ Thương Viễn Chu hình như còn một bữa tiệc nữa.

Tính , Quý Dư cảm thấy cũng khá nhiều việc làm.

Sau khi thu dọn xong, gọi điện cho Thương Viễn Chu, tiện thể nhắc đến chuyện chiếc đồng hồ treo tường: “Vậy… cái đồng hồ treo tường đó làm bây giờ?”

Thương Viễn Chu chắc đang xử lý công việc, đầu dây bên chút tiếng chuyện, rõ lắm, giọng của chỉ còn là tiếng nền: “Em cứ để đó đợi xử lý là .”

“Xe đến đón em qua đó lát nữa sẽ đến, nếu mệt thể nghỉ ngơi một lát.”

Quý Dư cong cong khóe mắt: “Vâng.”

Trước khi quyết định ký hợp đồng, trong lòng Quý Dư thực do dự.

Phải chung sống một thời gian dài với một xa lạ, còn đóng vai mật khăng khít, là chuyện dễ dàng.

một thời gian tiếp xúc với Thương Viễn Chu, phát hiện đối phương là một , chỉ là lúc chuyện thì trông lạnh lùng.

Đây lẽ chính là… “mặt lạnh tâm nóng” trong truyền thuyết?

Quý Dư ngây sofa nửa tiếng đồng hồ. Lúc nhỏ thường xuyên ngẩn ngơ, ban công, căn phòng trống.

Sau khi trưởng thành, áp lực cuộc sống, chỉ riêng việc đối phó với công việc tốn quá nhiều thời gian, thả lỏng đầu óc, làm gì cả ngày càng ít .

Cho đến khi chuông điện thoại réo rắt vang lên, mới kéo Quý Dư khỏi trạng thái ngẩn ngơ.

“Alo, ai ạ?”

Đầu dây bên là một giọng khàn khàn, trầm ấm, vẻ là một đàn ông trung niên lớn tuổi. “Quý ạ?”

“Tôi đến đón ngài về biệt thự, ngài thể xuống lầu , đồ đạc cứ để đó là .”

Quý Dư vội vàng ”, thang máy xuống lầu.

Ngoài cửa một vị mặc áo khoác ngoài theo kiểu đồng phục giống quản gia trong phim truyền hình, vẻ mặt nghiêm nghị. Ông còn mở lời, Quý Dư cảm nhận đối phương là ai.

Quả nhiên.

“Quý , là quản gia của biệt thự, ngài thể gọi là chú Vu.”

“Tổng giám đốc Thương bảo đến đón ngài, đó sẽ đưa ngài làm quen với khuôn viên biệt thự.”

Quý Dư bất giác cũng trở nên nghiêm túc mặt ông : “Vậy… phiền chú ạ?”

Đồ đạc đều của quản gia mang lên xe. Quý Dư đang chuẩn cùng lên thì quản gia gọi .

“Ngài là phu nhân của Tổng giám đốc Thương, thể cùng xe với hàng hóa ?”

Quý Dư há hốc miệng, vẻ mặt ngơ ngác, bối rối vô cùng, giống hệt chú cá nhỏ đầu từ bể cá bơi biển lớn, ngơ ngác hiểu chuyện đời.

Nghiêm khắc quá.

Cậu từng nghĩ tài xế Lưu thể đảm đương vai trò quản gia, bây giờ xem chú Lưu còn nhiều gian để trưởng thành lắm.

Chỉ là vị quản gia thật trông nghiêm túc như , chắc sẽ mấy câu kinh điển kiểu “lâu lắm mới thấy thiếu gia như nhỉ.

Làm quản gia cho tổng tài “hoa trắng nhỏ” đạt tiêu chuẩn, trừ một điểm.

Trong lòng thầm trào phúng, nhưng mặt ngoài ngoan ngoãn một chiếc xe khác.

Đi qua khu trung tâm náo nhiệt, mãi cho đến khu biệt thự an ninh nghiêm ngặt, chiếc xe lái sân của một căn biệt thự đơn lập.

Ngôi nhà thật , thậm chí còn vườn hoa, bãi cỏ. Quý Dư qua cửa sổ xe về phía vườn hoa đó, ánh mắt dần trở nên mê hoặc.

Cậu từng thấy trong vườn trồng hoa hồng, trồng nguyệt quý, ngay cả trồng rau cũng từng thấy.

Trồng cả một khoảnh bồ công lớn như , đúng là đầu tiên thấy.

Gió thổi qua thì làm ?

Trừ phi biệt thự quanh năm đóng cửa sổ, nếu gió thổi qua chính là hạt bồ công bay tứ tung khắp phòng.

Có lẽ là xe chạy qua mà Quý Dư vẫn ngoái đầu , động tác quá rõ ràng, quản gia đang lái xe ở phía lên tiếng: “Trồng bồ công là sở thích của Tổng giám đốc Thương.”

“Cho nên biệt thự trồng nhiều bồ công . Mỗi năm chỉ riêng việc duy trì khoảnh bồ công và xử lý những bông hoa bay lơ lửng cũng tốn đến mấy trăm vạn.”

Quý Dư: “A Chu thích bồ công đến ?”

“Không,” quản gia nghiêm túc lắc đầu: “Theo , Tổng giám đốc Thương thích bồ công .”

“Mỗi năm đến mùa bồ công phát tán hạt mạnh nhất, Tổng giám đốc Thương đều mấy thích thấy những cây bồ công .”

Không thích bồ công , mà thích trồng bồ công ?

Sở thích thật là thiểu .

Các tổng tài trong phim truyền hình thường đủ loại tật : đau dày, đau đầu, dị ứng pheromone, tính tình nóng nảy, thậm chí còn dị ứng với phụ nữ. Thương Viễn Chu một cái cũng .

Những tật kỳ quặc mà các tổng tài nên , đều .

Kết quả , mà là thể hiện ở những chỗ kỳ quái như thế .

Có điều, Quý Dư thật sự cảm thấy bồ công . Ngược , còn thích bồ công . Gió thổi đến , hạt giống rơi xuống đó, hương vị tự do.

Tuy là loại cây thích nhất, nhưng mỗi ngày thể thấy một khoảnh bồ công lớn như , tâm trạng cũng tồi.

Chỉ là lúc gió thổi bay hết hạt bồ công , chẳng sẽ trơ trụi một mảng .

Từ đẽ tức thì biến thành buồn .

Quý Dư cố nhịn, để lộ suy nghĩ của . Đối diện với vị quản gia nghiêm túc , cảm giác căng thẳng như thời học sinh gặp thầy cô giáo.

Xe dừng , Quý Dư theo chân quản gia bước cửa chính biệt thự.

Câu đầu tiên quản gia khi cửa là: “Kể từ khi đảm nhiệm vị trí quản gia ở đây, ngài vẫn là duy nhất Tổng giám đốc Thương mang đến.”

Quý Dư suýt nữa trượt chân.

Quản gia dường như khẽ: “Ý là Tổng giám đốc Thương hẳn là yêu ngài mới thể kết hôn với ngài. Anh bao giờ ưu ái bất kỳ ai, cũng bất kỳ mối quan hệ lằng nhằng nào.”

“Tuy như lẽ với phận của vượt quá, nhưng thật sự hy vọng ngài thể cùng Tổng giám đốc Thương chung sống hòa thuận.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-26.html.]

“Có lẽ đôi khi Tổng giám đốc Thương sẽ làm sai một vài việc, nhưng nghĩ lẽ cũng là vì yêu ngài.”

Vẻ mặt ông lúc chuyện kỳ lạ, phức tạp đến mức Quý Dư hiểu nổi, chỉ thể cũng trịnh trọng trả lời: “Cháu sẽ.”

Giờ khắc , Quý Dư cảm nhận sức nặng của lời dối.

Xét về phận, vị quản gia mắt chỉ là làm thuê của Thương Viễn Chu, hai ngoài quan hệ cấp cấp thì còn gì khác.

khi những lời , ông chỉ là một lớn tuổi thật lòng quan tâm đến Thương Viễn Chu, giống như bà nội Lê .

và Thương Viễn Chu cùng lừa dối ông cụ , dù là cố ý.

Hy vọng khi chuyện kết thúc, Thương Viễn Chu thể giải thích rõ ràng với ông . Và hy vọng mà Thương Viễn Chu thực sự yêu, thực sự cùng bước hôn nhân, thể phụ lòng mong đợi của ông cụ.

Quản gia dẫn Quý Dư giới thiệu từng nơi trong biệt thự, từ phòng tập gym, phòng làm việc, phòng đàn piano, phòng chiếu phim, bể bơi trong nhà, cho đến phòng ngủ chính.

Khi đến một căn phòng bên cạnh phòng ngủ, quản gia dừng bước.

Căn phòng vẻ giống những căn phòng khác, cửa phòng đóng chặt. Cùng với vẻ mặt của quản gia, khiến tim Quý Dư bất giác đập thình thịch.

Quản gia dùng một vẻ mặt phần kỳ lạ nhưng trịnh trọng chằm chằm Quý Dư. “Căn phòng , Tổng giám đốc Thương ai phép .”

“Dù ngài kết hôn với Tổng giám đốc Thương, cũng tuyệt đối .”

Quý Dư ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”

Cậu chuẩn cất bước đến nơi tiếp theo, kết quả quản gia vẫn im nhúc nhích, mở lời: “Là tuyệt đối , ngài hiểu chứ?”

Quý Dư: …

“Cháu hiểu ạ.”

Quản gia: “Ngoài ngài , những khác chúng cũng phép gần nó, ngay cả việc dọn dẹp bên trong cũng là do Tổng giám đốc Thương tự làm, chỉ Tổng giám đốc Thương mới .”

Quý Dư tại chỗ quản gia nhấn mạnh nhấn mạnh tầm quan trọng của căn phòng . Đến lúc sắp chỉ tay lên trời thề rằng tuyệt đối sẽ , quản gia cuối cùng cũng kết thúc màn dặn dò ba bảy lượt của .

Hai tiếp tục đến một nơi khác. Quản gia dường như tiện miệng hỏi: “Ngài cũng vẻ tò mò bên trong căn phòng đó ?”

Quý Dư chút suy nghĩ đáp: “Ai cũng bí mật của riêng . Nếu là nơi thể , tại tò mò.”

“Cháu hứng thú tìm hiểu bí mật của khác.”

Quản gia dẫn Quý Dư phía , ánh mắt dường như đang thở dài, nhưng giọng điệu vẫn nghiêm túc như cũ: “Ngài lo lắng bên trong cất giữ đồ đạc của khác ?”

“Ví dụ như… bạch nguyệt quang?”

Lần đến lượt Quý Dư dùng ánh mắt kỳ quái quản gia. Nếu giọng nghiêm túc của ông vẫn chút gợn sóng cảm xúc nào, Quý Dư hẳn nghi ngờ đổi .

Một quản gia trung niên, những từ ngữ thời thượng như . Chẳng lẽ vị quản gia mắt cũng là một hâm mộ cuồng nhiệt của phim truyền hình tổng tài bá đạo?

Hơn nữa, những lời đặt cùng với những lời ông đó, cảm giác vô cùng kỳ lạ.

Một mặt thì nhấn mạnh căn phòng đó , một mặt ám chỉ , như thể đang cố gắng khơi gợi trí tò mò của .

Không lẽ…

Quý Dư linh quang chợt lóe: “Không là chú tự tò mò mà dám , nên xúi giục cháu đấy chứ?”

“Để cháu xem cho chú , thỏa mãn lòng hiếu kỳ của chú, bản chú thể thoát khỏi sự trừng phạt của A Chu?”

Quản gia phía , dùng một ánh mắt khó hết Quý Dư một lúc. “Ngài lo xa .”

Đứa nhỏ rốt cuộc lớn lên trong cảnh nào mà thần kinh thể thô đến .

Quý Dư tin, đồng tình lắc đầu: “Tò mò chuyện riêng của khác như đúng , chú Vu.”

Quản gia: “Tôi chỉ cảm thấy ngài dường như mấy để tâm đến chuyện của Tổng giám đốc Thương.”

Quý Dư cứng một chút, tay nửa che mặt. “Cháu tin tưởng A Chu sẽ đối xử với cháu như . Chú cái gì mà bạch nguyệt quang, cháu tuyệt đối tin, trừ phi là A Chu chính miệng cho cháu .”

Giọng yếu ớt, phần mặt mày lộ trông như sắp đến nơi.

Chỉ là đôi mắt đáng lẽ ngấn lệ, dụi đỏ hoe cũng một giọt nước mắt nào chảy .

Từ hành động của , quản gia một vài dấu vết quen thuộc.

Cả hai nhanh chóng bỏ qua đoạn một cách cứng nhắc, hẹn mà cùng thở phào nhẹ nhõm.

Buổi tối Thương Viễn Chu về khá muộn. Sau khi về, phòng làm việc .

Anh lúc Quý Dư lẽ căng thẳng, cho nên bữa tối cũng xuất hiện, để cho đủ thời gian xoa dịu sự căng thẳng.

“Cốc cốc cốc…”

Quản gia gõ cửa phòng làm việc, khi cho phép thì bước , tiện tay đóng cửa .

Ông đặt chiếc cốc xuống, mở lời: “Thưa Tổng giám đốc Thương, việc ngài dặn căn phòng cho Quý ạ.”

Bàn tay Thương Viễn Chu đang định lật trang sách khựng . “Cậu phản ứng thế nào?”

Quản gia: “Quý ạ.”

Thương Viễn Chu im lặng một lúc lâu, mới chậm rãi : “Biết .”

Quản gia vẫn . Mày Thương Viễn Chu nhíu . “Ngoài việc nhấn mạnh căn phòng đó mở , chú gì khác với Quý Dư chứ?”

Tim chùng xuống: “Chú Vu, trách chú. Quý Dư cảnh giác, thừa dễ làm nghi ngờ. Có nữa thì .”

Đồ vật trong căn phòng đó, nếu Quý Dư thấy , chỉ tổ dọa chạy mất.

Đợi đến khi Quý Dư chủ động đẩy cánh cửa đó .

Đó chính là lúc Thương Viễn Chu tự tin giăng lưới.

Tấm lưới dày đặc thể thoát sẽ chú cá nhỏ của . Đó sẽ là khoảnh khắc sung sướng nhất mà Thương Viễn Chu mong chờ lâu.

Trước đó, Thương Viễn Chu bất kỳ động tĩnh nào khác làm kinh động con cá đang cảnh giác.

Nếu chú Vu cùng lăn lộn ở tầng lớp cùng từ khi còn là con riêng, học vấn, cũng hiểu mưu kế, nhưng chuyện đều đặt lên hàng đầu.

Thương Viễn Chu sẽ nhẹ nhàng bỏ qua như .

Quản gia vẻ mặt áy náy: “Là vượt quá giới hạn, thưa Tổng giám đốc Thương.”

“Vậy xin xuống tự kiểm điểm.”

Thương Viễn Chu day day trán, xua tay: “Chú nghỉ ngơi , chú Vu.”

“Còn nữa, bớt học theo quản gia trong phim truyền hình .”

Trong nhà một hai , đều sắp thể lập thành một gánh hát rong phim truyền hình tổng tài bá đạo .

Loading...