Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 25
Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:57:11
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng canh cánh chuyện, Quý Dư tỉnh dậy cả khi đồng hồ báo thức reo. Lúc còn cách giờ làm đến ba tiếng đồng hồ.
Bên ngoài trời vẫn còn xám xịt, hửng sáng. Quý Dư ngơ ngác mất vài phút, dùng điện thoại gửi tin nhắn cho quản lý bộ phận:
“Thưa quản lý, hôm nay em thấy khỏe, xin nghỉ một ngày ạ.”
Gửi tin nhắn xong, Quý Dư dậy, nhẹ nhàng hết mức thể để gây tiếng động, rửa mặt xong xuôi cửa.
Bảy giờ sáng, siêu thị náo nhiệt, phần lớn là già và trung niên xách theo túi vải mua sắm. Vào giờ làm việc buổi sáng, những gương mặt trẻ tuổi như Quý Dư hiếm thấy ở siêu thị.
Tuy gương mặt mấy hòa nhập với đám đông, nhưng khoản tự mang túi vải thì hòa nhập.
Quý Dư giũ giũ chiếc túi mang theo, lịch sự mà mất vẻ lễ phép từ chối lời hỏi han của nhân viên thu ngân xem cần túi ni lông .
Cần kiệm tiết kiệm, một đức tính mà Quý Dư rèn luyện từ hồi cấp ba.
Cậu xách một túi nguyên liệu nấu ăn về nhà, đóng cửa kéo phòng bếp để tránh đ.á.n.h thức còn trong nhà.
Tôm tươi bóc vỏ, rút chỉ lưng, xịt một chút dầu lên chảo đáy bằng, cần chế biến cầu kỳ cũng đủ để làm nổi bật vị ngọt tự nhiên của tôm.
Đầu tôm cắt lúc xử lý cho chảo dầu phi thơm vớt bỏ , giữ phần dầu tôm để lát nữa dùng làm mì trộn dầu tôm.
Trong lúc Quý Dư đợi mì chín, điện thoại trong túi rung lên liên tục.
Là Tôn Tài Thừa tìm .
Tôn Tài Thừa: “Quý Dư , quản lý của xin nghỉ, đột nhiên khỏe xin nghỉ thế?”
“Hôm nay khách hàng quan trọng, buổi chiều thể đến ? Không cần thuyết trình gì , chỉ cần lộ mặt là , đừng căng thẳng.”
Thái độ của Tôn Tài Thừa khiến Quý Dư hiểu rằng những gì Thương Viễn Chu tối qua là đúng.
Những chuyện vòng vo hiểu, mà Thương Viễn Chu thể thấu ngay từ cái đầu tiên, thật lợi hại.
Có điều, việc Thương Viễn Chu thấu dường như cũng ngăn cản “việc nhỏ” gây khó xử cho Quý Dư, còn Quý Dư thì .
“Em thật sự đến , tổng giám đốc Tôn vẫn nên giao cho Khương Y Bạch làm ạ.”
Cậu mím môi, gõ chữ, đầu tiên thái độ phần cứng rắn từ chối công việc giao: “Nếu duyệt đơn nghỉ, cứ ghi em bỏ bê công việc cũng .”
Quý Dư đặt điện thoại xuống ngó ngàng nữa, chuyên tâm thái hành lá thành những sợi nhỏ đều tăm tắp, mắt.
Một bát mì hải sản, thể thiếu linh hồn là hành lá chứ.
Lúc Thương Viễn Chu bước khỏi phòng, đúng lúc thấy bưng bát mì hải sản từ bếp . Hơi nóng bốc lên làm mờ đường nét gương mặt , trông thật dịu dàng, ngoan ngoãn.
Người vợ nhỏ đáng yêu của đang vẫy tay với : “Anh dậy ?”
Người vợ nhỏ vẫn đáng yêu như thế, chỉ là còn yêu nhiều như nữa, đang hỏi : “Đến ăn cơm . À đúng , khi nào chúng dọn nhà? Hôm nay em rảnh thể thu dọn đồ đạc.”
Thương Viễn Chu day day trán, đầu tiên ý nghĩ đầu ngủ tiếp.
Anh bình tĩnh mở lời: “Hôm nay làm ?”
Quý Dư giấu giếm, cũng cần thiết giấu giếm: “Em xin nghỉ , nghĩ nghĩ vẫn quen chuyện mặt nhiều như .”
“Hơn nữa những khác , nhưng quan hệ của chúng là giả, em tự rõ. Chuyện một sẽ thứ hai, nhiều , tuy sẽ ảnh hưởng gì đến , nhưng em nghĩ tóm vẫn lắm.”
Thương Viễn Chu: “Trong mắt đều là thật.”
Nói xong ngừng một chút, mới tiếp tục: “Em thể tránh một , thể nào cũng tránh.”
“Nghĩ đến việc từ chức , ở công ty chắc em cũng chẳng vui vẻ gì.”
Quý Dư ngẩn , theo bản năng lặp : “Từ chức?”
Thương Viễn Chu phòng tắm rửa mặt, giọng từ bên đó vọng sang:
“Sau khi chuyện kết thúc em cũng sẽ nước ngoài. Ở công ty làm vài tháng một năm cũng gì khác biệt về bản chất, em đều sẽ gắn bó lâu dài.”
Quý Dư ở bàn ăn động đũa, đợi Thương Viễn Chu ăn cùng. Nghe khỏi suy nghĩ.
Cậu đúng là ở công ty cũng vui vẻ gì, cũng cần thiết tiếp tục làm nữa. Cậu sẽ ở lâu, tiếp tục làm cũng sẽ thăng chức, đây là con đường sự nghiệp mà hướng tới.
Quý Dư thật sự từng nghĩ đến việc từ chức.
Từ chức thì làm gì?
Chẳng lẽ thật sự làm diễn viên “hoa trắng nhỏ” chuyên dụng, để Thương Viễn Chu gọi là đến, bảo là .
Quý Dư nghĩ đến khoản thù lao kếch xù trong hợp đồng… thực cũng là .
Thương Viễn Chu bước , xuống đối diện . “Nghĩ gì ?”
Quý Dư lắc đầu: “Em từ chức thì nên làm gì.”
Thương Viễn Chu: “Làm những gì em làm.”
Anh nhướng mày: “Em ?”
“Em thích nhiếp ảnh.” Quý Dư khẽ cau mày thanh tú. “Em liên hệ với một studio nhiếp ảnh ở nước ngoài, Aidan hoan nghênh em qua đó bất cứ lúc nào.”
Chụp ảnh thiên nhiên và động vật, quanh năm theo dấu vết tự nhiên rong ruổi nơi hoang dã.
Tuy sẽ gian khổ, muỗi đốt chỉ là chuyện nhỏ, môi trường tự nhiên khắc nghiệt, vật tư thiếu thốn, thời tiết cực đoan xuất hiện đều là những vấn đề sẽ đối mặt , nhưng đây là điều Quý Dư làm.
“ đó cũng là chuyện của , bây giờ từ chức, em cũng qua đó .”
Aidan.
Cái tên thoáng qua tin nhắn đó.
Biết đối phương là ai, suy nghĩ trong lòng Quý Dư, tâm trạng Thương Viễn Chu vui vẻ hơn ít.
Anh hỏi thôi, chứ trong lòng Thương Viễn Chu Quý Dư sẽ thể , thậm chí mục tiêu trong lòng vẫn luôn rõ ràng.
Có lẽ sẽ vì một vài sự cố ngoài ý mà chậm , nhưng sẽ vì ai mà đổi, giống như cá sẽ kiên định bơi biển lớn.
Tiếc thật.
Thương Viễn Chu kiểu thể yên một chỗ chúc phúc.
Quý Dư thể làm những việc thích, tiền đề là ở bên cạnh .
Anh mở lời, giọng điệu mang theo chút dịu dàng dụ dỗ khó phát hiện: “Sau khi từ chức, em thể tham gia một studio nhiếp ảnh ở đây . Kỹ thuật chụp ảnh và chỉnh sửa hình ảnh đều cần luyện tập thường xuyên mới nhuần nhuyễn .”
“Nếu chuyện ở đây cần ba năm mới kết thúc, ba năm động đến, làm cũng sẽ thuận tay.”
Quý Dư suy nghĩ một lát, gật đầu tán thành sâu sắc: “Anh đúng, lẽ em thực sự nên từ chức.”
Công ty , từ đồng nghiệp đến lãnh đạo, đối với Quý Dư hoặc là coi thường, hoặc là chèn ép.
Có thể nhận làm chính thức, cũng là vì Quý Dư để tâm. Trong lòng chỉ coi công việc là tạm thời, cũng hề để bụng lời của bất kỳ ai.
Bây giờ tất cả đều tâng bốc , Quý Dư cũng ở . Dù là coi thường nịnh nọt, Quý Dư đều quan tâm.
Thương Viễn Chu cong môi: “Nếu em ngại, quen một nhiếp ảnh gia cũng khá, mở một studio nhiếp ảnh.”
“Anh thể giới thiệu em qua đó, nhưng ở thì dựa chính em.”
Mắt Quý Dư sáng lên. “A Chu, quá, cảm ơn .”
Thẻ cộng một.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-25.html.]
Mày Thương Viễn Chu khẽ nhướng, cắt ngang chút hưng phấn đó của : “Chuyện chuyển nhà, em thu dọn đồ đạc xong lúc nào cũng .”
Quý Dư chỉ reo lên “Tổng giám đốc Thương vạn tuế”, nhưng cố nhịn .
Đôi mắt lấp lánh Thương Viễn Chu: “Vậy đồ gì thu dọn , em thể giúp .”
“Dù hôm nay em cũng cần làm.”
Thương Viễn Chu dội gáo nước lạnh sự nhiệt tình của . “Những thứ thể mang em đều thể thu dọn, phòng của và phòng làm việc thì cần.”
Anh như nhớ điều gì đó, tùy ý nhắc đến: “Biệt thự cách nhà trọ của em khá xa, chậu trầu bà Nam Mỹ của em bao lâu tưới nước một ?”
Quý Dư nghĩ nghĩ: “Hay là cùng dọn qua đó , cứ thuê nhà mà ở cũng là cách.”
“Dọn qua đó chắc sẽ làm phiền đến chứ?”
Pheromone vui vẻ cọ qua dấu răng đóng vảy gáy Beta, làm cho mùi hương nhàn nhạt đó thêm đậm đà hơn một chút, quyến luyến rời, quấn quýt cố gắng chui sâu hơn bên trong cổ áo.
Mắt Thương Viễn Chu tối , giọng điệu trầm mà bình tĩnh: “Sẽ .”
Vẻ mặt bình tĩnh tự chủ như thể những pheromone sắp chui quần áo của Beta ngây thơ của .
“Anh đến công ty , em thu dọn xong thì gọi cho , sẽ xe đến đón em.”
Thương Viễn Chu dậy rời , nhưng pheromone vẫn quấn quýt Quý Dư rời xuống, cùng chủ thể giằng co.
Cuối cùng vẫn cam lòng rút xuống, chỉ để Quý Dư mùi rượu đắng nồng đậm thuộc về Alpha.
Sau khi , Quý Dư ngân nga một giai điệu thành lời bắt đầu thu dọn, đầu tiên là đồ của , đó là tất cả những thứ khác thể mang .
Đồ đạc của ít, ngoài một ít quần áo và vật dụng sinh hoạt cần thiết, thấy một món đồ cá nhân nào.
Đồ ít, thu dọn cũng nhanh.
Chưa đầy một tiếng, Quý Dư mặt ở phòng khách.
Nghĩ nghĩ lạch cạch chạy ngoài, tìm một trạm chuyển phát nhanh gần khu nhà, tốn năm đồng mua hai cái thùng giấy lớn sạch sẽ qua sử dụng.
Trên đường đột nhiên nhớ một chuyện.
Căn nhà , là Thương Viễn Chu mua, là thuê?
Hơi tò mò, nhưng dù cũng sắp dọn , cũng cần hỏi nữa.
Xuất hiện ở phòng khách, Quý Dư lắp xong một cái thùng giấy , dừng .
Tuy Thương Viễn Chu xem thể mang gì thì mang, nhưng cũng rõ là mang những gì. Quý Dư ngây giữa phòng khách vài giây.
Ánh mắt dừng ở chiếc đồng hồ treo tường giữa phòng khách.
Chiếc đồng hồ treo tường tinh xảo, làm thành hình vòng thời gian. Quý Dư cảm thấy cái thể mang theo, lỡ như biệt thự cái nào dùng , thể treo trong phòng ở.
Cậu cởi giày lên sofa, vươn tay lấy chiếc đồng hồ treo tường xuống.
Cầm tay ngắm nghía, càng ngắm càng thấy . Kim đồng hồ là hai hình nhỏ đang chạy, một đuổi theo một chạy vòng thời gian.
Quý Dư chú ý đến một vật nhọn đồng hồ treo tường, xem nghĩ:
Đây là gì, Mắt thần Horus ?
Trên đỉnh đồng hồ treo tường một chỗ lồi lên, vẽ hoa văn, ở giữa là một miếng kính màu đen, như một con mắt đang hai đó.
Vừa nghiêm túc đầy nửa phút, sắc mặt Quý Dư liền biến đổi.
Trong phòng họp đang diễn cuộc họp yên tĩnh, trật tự, chỉ thấy tiếng báo cáo trình bày. Giữa sự yên tĩnh đó, một loạt tiếng chuông tin nhắn dồn dập vang lên ngớt.
Ánh mắt đều đổ dồn về phía đó, nhưng ai dám lên tiếng chất vấn.
Thương Viễn Chu khẽ hất cằm: “Tiếp tục.”
Anh cầm lấy điện thoại, thấy một loạt tin nhắn liên tiếp, khó để nhận sự hoảng hốt của gửi.
Tiểu Ngư: “Thương Viễn Chu! Thương Viễn Chu!!!”
“Căn nhà là thuê mua?!!”
“Em phát hiện camera theo dõi đồng hồ treo tường ở phòng khách! Chính là cái đồng hồ ở giữa phòng khách đó, đợi chút em chụp ảnh cho xem.”
“Hình như gì về chủ nhà? Nhà là mua ?”
“Camera theo dõi là lắp ? Sao với em, may mà em cởi trần lung tung khắp nơi.”
Tim Thương Viễn Chu khẽ đập mạnh, rằng chuyện lẽ .
Không đợi nghĩ nên giải thích thế nào, bên nhanh chóng gửi đến một loạt tin nhắn nữa.
“Không lẽ là nhà lén lắp camera theo dõi đấy chứ?”
“Trời ơi, lắp cả camera theo dõi trong nhà thế , mấy đó thật sự quá to gan, thảo nào tìm em đến diễn kịch.”
“Khoan , chuyện chúng ngủ riêng phòng suốt thời gian qua chẳng là lộ ?!”
Cuộc họp trong phòng họp yên tĩnh, trật tự một nữa gián đoạn.
Thương Viễn Chu khẽ thành tiếng, trong tiếng trầm thấp, quyến rũ là niềm vui thể che giấu.
Vợ yêu thật đáng yêu.
Anh nhanh chậm soạn tin nhắn, gửi :
“Đừng vội, đồng hồ treo tường đó cắm điện. Camera theo dõi lắp bên trong chắc là cần thẻ nhớ để dữ liệu, cho nên cần định kỳ thế.”
“Vậy nên chắc là thể phòng khách thường xuyên.”
Bên trả lời nhanh: “Dì giúp việc!! Chỉ dì giúp việc đến dọn dẹp định kỳ mới thể làm .”
“Dì là tai mắt ! Trời ơi!”
“Lúc tài xế là tai mắt em còn nghĩ mà nhận chút nào, hóa dì giúp việc cũng là tai mắt! Lâu như mà em cũng nhận !”
Thương Viễn Chu thậm chí thể tưởng tượng vẻ mặt kinh ngạc, mắt tròn xoe của Quý Dư ở đầu dây bên . Anh tủm tỉm trong lòng, tiếp tục trả lời:
“Trước hôn lễ lấy lý do hôn lễ chúng thời gian riêng tư để bảo dì tạm thời đừng đến.”
Đó chỉ là một chút tư tâm của , ngờ tác dụng lúc .
Thương Viễn Chu là một thợ săn lão luyện, từ từ xoay chuyển tình thế theo hướng :
“Cho nên chuyện ngủ riêng phòng chắc là lộ. Trước hôn lễ chính thức mà ngủ riêng phòng, cũng thể là quan tâm, chăm sóc em.”
“Dì giúp việc là từ biệt thự qua dọn dẹp định kỳ, đột ngột sa thải thể sẽ làm kinh động đối phương.”
“Xin Quý Dư, khi về biệt thự, chúng chỉ thể ở cùng .”
Lời xin của cực kỳ tâm, vẻ mặt thậm chí còn vui sướng, chỉ tiếc là liên lạc qua điện thoại, Quý Dư chắc chắn thể thấy.
Quý Dư, từ hôm qua dốc sức thúc đẩy việc dọn về biệt thự, sáng nay hăm hở dậy sớm thu dọn đồ đạc, giờ đây rơi im lặng.
Cậu vốn định thể kéo giãn cách an một chút, bây giờ tình hình biến thành còn chút cách nào nữa.
Lại còn do chính tay thúc đẩy.
Quý Dư ngây tại chỗ, ngơ ngác chớp mắt.
Kỳ lạ thật, thế .