Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:51
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Quý Dư , đến đây, đến đây.”
Hôm nay văn phòng chắc chắn sẽ náo nhiệt. Thương Viễn Chu bao lâu, Tôn Tài Thừa mặt mày tươi đến.
Anh quanh một vòng, thấy Thương Viễn Chu, chút thất vọng: “Tổng giám đốc Thương ?”
Quý Dư gật đầu: “Anh Tôn việc gì ?”
“Đã chúng là bạn học, gọi Tôn khách sáo quá,” Tôn Tài Thừa nghĩ nghĩ : “Như vầy , chắc là lớn hơn , cứ gọi là Thừa, cũng thiết hơn .”
Quý Dư: …
Cậu gọi , vì cách xưng hô thế nào, mà là sự đổi của Tôn Tài Thừa quá lớn, Quý Dư thích ứng nổi, cũng thích ứng.
Quý Dư, liên tục sử dụng chiêu “cô bé ngây thơ khoe ân ái”, còn như xưa nữa.
Vẻ mặt Quý Dư chút khó xử. “A Chu … thích em gọi khác như .”
“Em cũng với như , nhưng cứ lén dỗi, cho nên…”
Cậu tiếp, mà chuyển sang: “Em vẫn nên gọi là Tôn .”
Quý Dư xem nhiều phim truyền hình như là vô ích, sử dụng ngày càng thuận buồm xuôi gió. Đối với một giỏi giao tiếp như , thậm chí còn cảm thấy chiêu vô cùng hữu dụng.
Vì những đổi là do Thương Viễn Chu mang , Quý Dư cũng ngại dùng Thương Viễn Chu để đối phó với những .
Dù trong mắt biến thành một bạch liên hoa khoe ân ái giới hạn, thích làm làm mẩy, cũng chẳng cả.
Dù khi chuyện kết thúc, cũng sẽ ở đây nữa. Mất mặt cũng thể nào mất mặt đến tận nước ngoài . Kế hoạch thông qua √
Vẻ mặt Tôn Tài Thừa quả nhiên cứng đờ một chút, gượng : “Vậy, , , vẫn là gọi Tôn .”
“Không ngờ Tổng giám đốc Thương ghen tuông đến , ha ha… ha.”
Thương Viễn Chu đang trong phòng họp khẽ day day sống mũi, mày nhíu , luôn cảm thấy ngứa.
Mà Tôn Tài Thừa hổ là làm ăn, chút hổ đó nhanh chóng vứt đầu. “Quý Dư, xem làm sớm như . Cậu kết hôn, chắc chắn sẽ duyệt cho nghỉ phép kết hôn, nghỉ ngơi thêm vài ngày.”
“ yêu công việc như , thì , ngày mai một buổi giới thiệu sản phẩm thuyết trình cho khách hàng, việc nhé?”
Khương Y Bạch, vẫn luôn im lặng lắng , nhịn : “Anh Tôn, việc là của em mà.”
“Hơn nữa, hơn nữa gấp như , chỉ một ngày, Quý Dư đừng là nhớ, cũng PPT đúng ?”
Tôn Tài Thừa xua tay: “Đưa PPT của cho Quý Dư dùng một chút là , lắm chuyện.”
Quý Dư cũng từ chối: “Em giỏi thuyết trình, huống chi cũng từng thuyết trình bao giờ, vẫn là để Khương Y Bạch làm ạ.”
Tôn Tài Thừa: “Cậu đừng lo lắng, cứ thoải mái là . Việc gì cũng khởi đầu, một mới hai, cứ yên tâm mạnh dạn mà làm.”
“Hơn nữa mỗi chuyện với , đều cảm thấy cả thoải mái. Dù là ngữ khí, giọng điệu, thanh như suối trong, êm tai dễ chịu, khiến vô cùng tập trung, cứ yên tâm .”
Tôn Tài Thừa nhiệt tình cổ vũ, khen Quý Dư như thể giây tiếp theo thể sân khấu lớn của giới kể chuyện.
Trên trời đất một hai, sinh cái miệng lưỡi như hoa sen.
Quý Dư mà mặt cũng đỏ bừng, Tôn Tài Thừa thì mặt đổi sắc mà khen tới tấp.
Nói xong còn sợ Quý Dư từ chối, gọi quản lý bộ phận đến, cùng Quý Dư mắt to trừng mắt nhỏ bỏ .
Dưới sự thúc giục của quản lý bộ phận, Khương Y Bạch tình nguyện chuyển PPT cho Quý Dư.
Quý Dư xem, nhịn .
Bài PPT , vẫn là bài giúp Khương Y Bạch làm đó, nội dung đại khái gì đổi, chỉ vài chỗ nhỏ xóa bớt, sửa chữa.
Mọi thứ đều là làm, Quý Dư chỉ cần ôn nội dung bên trong một , cần tốn quá nhiều thời gian để nhớ.
Tối tan làm về, Quý Dư tranh thủ lúc Thương Viễn Chu tắm rửa, ở cửa cùng bàn chuyện nhà cửa.
Cậu cũng bất lịch sự như , nhưng Thương Viễn Chu hôm nay vẻ bận. Cậu nhắc đến, Thương Viễn Chu liền phòng làm việc xử lý công việc.
Đợi từ phòng làm việc , phòng tắm.
Quý Dư tưởng chỉ đơn giản rửa mặt, ở cửa định đẩy cửa , liền thấy tiếng vòi hoa sen mở .
Bất đắc dĩ, chỉ thể ở cửa phòng tắm đang đóng, bất lịch sự mà chuyện với đang tắm bên trong.
Điều duy nhất thể làm là lưng , bóng dáng cao lớn đổ xuống cánh cửa kính mờ do ánh đèn hắt .
“Đóng vai vợ chồng ân ái thật sự nhất thiết ở đây. Hay là xem cùng em hai bộ phim truyền hình tổng tài bá đạo ?”
Thương Viễn Chu bóng dựa lưng cửa, mày nhíu chặt, vẻ mặt mang theo sự bực bội thể đè nén.
Anh kiềm chế nhiều, che giấu sự âm hiểm, tàn nhẫn của , giả vờ vô hại, cẩn thận tiếp cận.
Sợ hãi bản tính bại lộ sẽ làm con cá cảnh giác sợ hãi bỏ chạy.
Sự thật chứng minh quả thực cũng làm , Quý Dư ở mặt thả lỏng hơn nhiều, thậm chí còn đuổi theo đến tận cửa phòng tắm để hỏi.
dù , hễ cơ hội, Quý Dư vẫn luôn kéo giãn cách an với trong âm thầm.
Thương Viễn Chu hứng thú với bất kỳ bộ phim truyền hình tổng tài bá đạo c.h.ế.t tiệt nào, cũng xem hai trong TV cứ động một chút là gân cổ lên lóc, la hét.
Anh càng thực sự hiểu việc đóng vai vợ chồng ân ái cần ở đây.
Quý Dư cách an .
Anh .
Bản tính của Alpha là chiếm hữu. Thương Viễn Chu là sự tồn tại ở đỉnh kim tự tháp trong giới Alpha, d.ụ.c vọng chiếm hữu chỉ thể mạnh hơn khác.
Thương Viễn Chu im lặng mở lời. Anh , huống chi, tin nhắn thấy điện thoại Quý Dư buổi sáng còn làm đặc biệt để ý.
Chiếc điện thoại khóa vẫn sẽ tự động sáng lên khi tin nhắn đến. Thương Viễn Chu chỉ liếc qua, câu đó như khắc sâu mắt , đau đớn vô cùng.
Aidan: “Dư, khi nào nước ngoài , tớ gặp .”
Thương Viễn Chu nước ngoài nhiệt tình và ngôn ngữ kín đáo, dè dặt như trong nước. Quan hệ của với Quý Dư, lẽ cũng chỉ là bạn bè.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-24.html.]
đàn ông một tay che trời ở thành phố A, gần như sắp tất cả, vẫn cảm nhận loại cảm xúc ghen tuông lâu .
Ghen tị với thể chút che giấu mà với Quý Dư rằng nhớ .
Vòi hoa sen phun dòng nước nóng hôi hổi. Tóc Thương Viễn Chu ướt sũng, rũ xuống mắt, che đôi mắt u ám, sâu thẳm của .
“A Chu?”
Ngoài cửa, thanh niên nhận câu trả lời, kỳ quái gọi một tiếng. Giọng vốn trong trẻo, mát lạnh, qua lớp cửa, qua lớp nước, thêm vài phần mơ hồ.
Thương Viễn Chu lên tiếng. “Ừm.”
“Vậy dọn về , cũng sắp bắt đầu tham gia các yến tiệc .”
Quý Dư thầm reo hò trong lòng, cũng để ý đến vế câu của Thương Viễn Chu về các yến tiệc.
Cậu trưởng thành, từ một nụ hoa hàm tiếu, đến một đóa sen trắng tinh khôi nở rộ.
Không gì thể làm khó khi xem xong mấy chục bộ phim truyền hình đề tài tổng tài bá đạo hoặc tương tự.
Quý Dư nghĩ cuộc sống chung sẽ còn hổ như nữa, nhẹ nhõm hơn nhiều, mở miệng : “Vậy em làm phiền nữa, nghỉ ngơi sớm nhé.”
“Quý Dư.”
Thương Viễn Chu gọi , giọng xen lẫn tiếng nước chảy ào ào, rõ lắm, hình như khàn?
Bước chân chuẩn rời của Quý Dư dừng . “Ừm? Sao A Chu?”
“Hôm nay khi , ở công ty ai gây khó dễ cho em nữa chứ.”
Thương Viễn Chu ở bên trong, lùi một bước, nửa dựa bức tường gạch men lạnh lẽo của phòng tắm. Nước chảy từ eo bụng xuống, theo đường cong cơ bụng chảy về phía vùng kín đáo trong tay, theo kẽ ngón tay đang co mà lăn xuống.
Anh nhắm mắt, chằm chằm bóng cánh cửa kính mờ, hỏi những điều tư cách hỏi, chỉ tùy tiện chọn bừa một chủ đề.
Quý Dư: “Không , nhưng Tôn giao việc thuyết trình giới thiệu sản phẩm cho khách hàng của Khương Y Bạch cho em. Khương Y Bạch chắc là ghét em lắm.”
Beta ngây ngô hề những gì thực quan trọng.
Giọng theo khí truyền phòng tắm, pheromone nồng đậm như rượu đắng cũng theo khí tràn , gần như ôm lấy, quấn quýt Beta ngoài cửa.
Giọng Thương Viễn Chu càng thêm khàn đặc: “Em lo ghét ?”
Ngoài cửa, Quý Dư một cái, thản nhiên mở lời: “Hoàn .”
Thương Viễn Chu câu trả lời cũng ngạc nhiên, cũng cong môi theo.
Đuôi tóc còn ướt sũng nhỏ nước, mặt chút kìm nén, môi cong lên khẽ, tiếng trầm thấp, khàn khàn.
Không giống như đang chuyện phiếm, ngược như đang trêu đùa suồng sã giữa một cuộc vui nào đó.
“Chỉ là em cũng thêm việc thuyết trình .”
Quý Dư cứ thế ở cửa phòng tắm trò chuyện với Thương Viễn Chu, thở dài: “Em một chút cũng chuyện mặt một đám .”
“Cũng Tôn Tài Thừa rốt cuộc tại giao việc cho em, sợ em làm hỏng chuyện .”
Thương Viễn Chu cố nén tiếng rên rỉ trong cổ họng. “Em cần căng thẳng, cố gắng cho là .”
“Tôn Tài Thừa tuy trong danh sách khách mời hôn lễ, tin tức cũng yêu cầu tiết lộ thông tin và hình ảnh chính diện của em.”
“ chuyện và em kết hôn vẫn sẽ lan truyền khắp giới , nên đều sẽ .”
“Khách hàng mà Tôn Tài Thừa coi trọng lẽ cũng sẽ . Quan trọng em gì, thuyết trình , mà là việc em xuất hiện thuyết trình, thì hợp đồng kinh doanh đó sẽ thành công.”
Anh chỉ cần liếc mắt một cái là thể thấu nguyên nhân đằng hành động của Tôn Tài Thừa, cần suy nghĩ cũng thể giải đáp thắc mắc của Quý Dư.
Quý Dư ngẩn , đó là im lặng.
Thương Viễn Chu thấy giọng , pheromone hung hăng cọ qua vết c.ắ.n gáy Beta ngây thơ ngoài cửa. “Nghĩ gì ?”
Quý Dư vui lắm khi Tôn Tài Thừa lợi dụng để lợi dụng Thương Viễn Chu.
Cậu chút do dự mở lời: “Vậy em nên từ chối ? Dù đây cũng là dùng ơn của .”
“Không cần lo lắng.”
Thương Viễn Chu thu chút thần sắc nơi đáy mắt, khẽ “chậc” một tiếng: “Mấy việc nhỏ , còn xa mới đến mức làm mang ơn.”
Hợp đồng trị giá hàng chục triệu, gọi là “mấy việc nhỏ ”.
Quý Dư ở ngoài cửa thổn thức hai tiếng, thầm nghĩ Thương Viễn Chu cần xem phim truyền hình tổng tài bá đạo gì cả, bản chính là một tổng tài bá đạo thực thụ.
chút tò mò: “Vậy tại còn bảo em cố gắng cho ?”
Bình thường nên là “em cứ bừa , dù những đó cuối cùng nếu thật sự ký hợp đồng cũng vì bài thuyết trình của em, hỏng cũng chẳng ” ?
“Đây đối với em cũng là một trải nghiệm.”
“Nếu em thể thu hoạch điều gì đó, sẽ vui cho em.”
“Vừa là bạn học, từng hợp tác một , cho nên…”
Câu “bạn học, hợp tác” đó, chỉ là những lời đầu môi thể với phận hiện tại, cuối cùng mới là suy nghĩ trong lòng Thương Viễn Chu:
“Anh hy vọng em ngày càng hơn.”
Ngoài cửa, Quý Dư ngơ ngác tại chỗ, vẻ mặt thể gọi là vô cùng bối rối.
Như một chú chuột đồng lang thang giữa cánh đồng bao la, tình cờ một bàn tay to lớn, ấm áp vuốt ve.
“Đương nhiên, thật sự làm hỏng cũng .”
Giọng trầm thấp, khàn khàn của đàn ông từ giữa tiếng nước chảy ào ào truyền đến rõ ràng: “Mọi chuyện lo.”
Quý Dư sững sờ lâu, nên gì, chỉ lúng túng gọi một tiếng tên Thương Viễn Chu: “A Chu…”
Giữa những tiếng nhớp nháp, đục ngầu dòng nước cuốn , Thương Viễn Chu tắt vòi hoa sen, giọng như làn sương mù tan, nguy hiểm mà như làn sương mù bao bọc lấy một vùng an .
“Nghỉ ngơi sớm .”
“Ngủ ngon, Quý Dư.”