Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 23
Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:49
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc Quý Dư đến công ty, thời gian khít, máy chấm công ghi nhận chính xác lúc 8 giờ 59 phút.
Là một nhân viên văn phòng hai năm kinh nghiệm, buổi sáng hôm nay vẫn là đầu tiên đuổi kịp giờ làm một cách… thong thả như .
Xe riêng đưa đón, còn thể ung dung ăn bữa sáng ngon lành xe.
Hoàn trái ngược với cảnh tượng vội vội vàng vàng chen chúc tàu điện ngầm, tàu điện cao, ép như bánh mì kẹp chạy thục mạng đến công ty, đến nỗi cả thời gian để thở.
Tiếc thật.
Cậu chỉ là một bình thường, những thứ định sẵn thuộc về . Có thể nhân cơ hội công việc mà hưởng thụ một chút phúc lợi ngầm cũng tệ.
Quý Dư hiểu rõ, nếu Thương Viễn Chu tin là thật, thì thể đối xử với , bề ngoài tỏ đến mức chu đáo nơi.
Tốt đến mức khiến tròn mắt kinh ngạc.
Những “lợi ích” ghi trong hợp đồng , Quý Dư đều quy hết phúc lợi ngầm của nhân viên.
Chắc Tổng giám đốc Thương cũng để ý đến mấy thứ lặt vặt , nên mới cố tình nhắc đến những “lợi ích” đó.
Tâm thái của Quý Dư định, hề vì những thứ thể đổi cuộc sống của mà nảy sinh ý nghĩ cố gắng lấy lòng Thương Viễn Chu, biến giả thành thật.
Cậu sẽ dây dưa, thì tuyệt đối thể dây dưa.
Mục tiêu của từ đầu đến cuối rõ ràng: kết thúc hợp đồng, lấy tiền, cắt đứt quan hệ với nhà họ Quý, nước ngoài, làm những việc , chụp ảnh động vật giữa những cánh đồng bao la, tự do sống hết cuộc đời .
Lúc Quý Dư công ty, phát hiện trong văn phòng đều đang len lén đ.á.n.h giá , ánh mắt mang theo sự ngưỡng mộ và kinh ngạc tột độ.
Cậu xuống bao lâu, Khương Y Bạch liền ghé sát . “Quý Dư, hôm qua tổ chức hôn lễ.”
“Lại còn ở trang viên Ward Boer nữa chứ, tớ thấy tin tức , hoành tráng thật.”
Quý Dư ngẩn . “Tin tức?”
Khương Y Bạch: “Cậu thấy ?”
Anh mật dựa sát hơn, đưa điện thoại cho Quý Dư xem.
Trên giao diện, phần lớn diện tích là một bức ảnh: đàn ông cao lớn tuấn mỹ mặc lễ phục màu bạc trắng quỳ một gối, vẻ mặt thành kính đeo nhẫn cho mặt.
Quý Dư nghiêng mặt, còn làm mờ, rõ mặt, nhưng quen thì thể nhận qua vóc dáng.
Chưa kể đến dòng tiêu đề lộ rõ: “SỐC! Tổng tài Tập đoàn Thương Thị tổ chức đại hôn tại trang viên, đối tượng là một Beta vô danh.”
Beta, vóc dáng giống hệt Quý Dư. Những trong văn phòng vốn móc Quý Dư chỉ là kẻ may mắn đúng lúc Tổng giám đốc Thương nổi hứng chơi đùa với Beta, giờ đây tin tức lan tràn khắp nơi làm cho câm nín .
Lời lẽ mỉa mai thế bằng sự ngưỡng mộ, ghen tị, còn chút lo sợ mơ hồ, lo lắng Quý Dư sẽ nhớ những lời đó mà tìm gây sự.
Nhiều hơn nữa, là sự ghen tị đỏ mắt.
Ai trong văn phòng cũng nhịn mà liếc Quý Dư, hiểu nổi Thương Viễn Chu rốt cuộc coi trọng Quý Dư ở điểm nào.
Bình thường, thật thà, nhiều nhất chỉ là trắng hơn một chút.
Ngay cả ưu điểm duy nhất thể coi là vóc dáng , cũng là đặt vị trí mà so sánh. Alpha đều thích vóc dáng mảnh mai, mềm mại.
Quý Dư mảnh khảnh, nhưng cũng một lớp cơ mỏng, cân đối, mạnh mẽ. Cánh tay lộ đường cong thon dài, ẩn chứa sức mạnh, thế nào cũng thể gọi là mảnh mai.
Cậu xứng với bất kỳ Beta nào, nhưng đó là Thương Viễn Chu, là Alpha hàng đầu trong giới Alpha.
Dù nhắc đến giá trị tài sản lưng , Thương Viễn Chu vẫn là tầng lớp thượng lưu trong giới Alpha: cao 1m9, hình tam giác ngược, lúc , đuôi mày như phủ một lớp tuyết, gần như là một thỏi hormone di động.
Huống chi, “ đầu nhà họ Thương” là khái niệm gì, một trưởng thành nào hiểu.
Tuổi còn trẻ đạt đến vị trí , còn kết hôn với một Beta trong sự ngỡ ngàng của .
Quý Dư dù đếm xem bao nhiêu đang , cũng sắp ánh mắt của họ soi đến thủng .
Cậu đại khái những đang nghĩ gì, nhưng thể nào với họ rằng:
Kết hôn đều là giả, tình hình thực tế là Thương Viễn Chu thể nào coi trọng .
Cho nên chỉ thể giữa lúc lặng lẽ nín thở, dỏng tai ngóng, gật đầu thừa nhận. “ , hôm qua kết hôn.”
Khương Y Bạch trợn tròn mắt , chờ kể về hôn lễ thế nào, khách khứa . Ai ngờ nửa ngày, Quý Dư đầu mở máy tính chuẩn làm việc.
Thế thôi á?! Chuẩn làm việc?!!
Người , một câu cũng nhiều ?
Khương Y Bạch Quý Dư thường ngày trầm lặng ít lời, nhưng chuyện thế , một chút cũng khoe khoang ??
Người gì thế , Tổng giám đốc Thương ưu tú như rốt cuộc coi trọng ở điểm nào.
Cậu c.ắ.n chặt răng, cố nén sự phục, mở miệng: “Cậu xem kìa, hôn lễ cũng mời đồng nghiệp chúng . Mọi đều quan tâm , kết hôn mà mời chúng , chúng cũng ngại. Chắc là chuẩn kẹo mừng cho chúng chứ?”
“Xin ,” Quý Dư xin một cách mấy thành tâm. “Tôi chuẩn .”
Trong công việc, Khương Y Bạch ỷ là tiền bối và là Omega, đùn đẩy việc cho Quý Dư, quen thói bắt nạt sự chịu thương chịu khó của .
Cậu tự cho rằng ở thế thượng phong một Beta như Quý Dư. Ai ngờ Quý Dư bỗng nhiên kết hôn với một mà Khương Y Bạch mơ cũng với tới , trong lòng khó chịu đến mức gần như làm tổn thương lòng tự trọng của .
Bây giờ thấy thái độ của Quý Dư gì đổi so với , lời đến bên miệng, chút suy nghĩ buột : “Không là kết hôn với Tổng giám đốc Thương thì coi thường chúng đấy chứ.”
“Quý Dư, chúng đều quan tâm . Dù, dù chúng tiền thế, chỉ là bình thường, cũng thể cao cao tại thượng đối xử với chúng như .”
Những khác trong văn phòng đều gì, nhưng nhịn mà bắt đầu gật đầu.
Bàn tay đang cầm chuột của Quý Dư khựng . Có lẽ là do sáng nay dậy quá gấp, vẫn còn buồn ngủ, công ty một chén xanh đậm đặc dội thẳng mặt.
Cậu thực sự quen uống loại .
Khương Y Bạch thường ngày đùn đẩy công việc làm cho , Quý Dư nể tình là mới, đối phương là tiền bối, là Omega nên nhịn.
Coi như Khương Y Bạch lười biếng, đối với bản cũng lợi.
Quý Dư thực sự hiểu nổi, bây giờ tự dưng chạy đến chỉ trích cao cao tại thượng, thì lợi gì cho Khương Y Bạch?
Trong công ty bất kỳ nào của nhà họ Thương, cũng sẽ ai lúc nào cũng chằm chằm xem rốt cuộc và Thương Viễn Chu mật .
Quý Dư vốn định diễn kịch ở bất cứ , dù lớn nhỏ.
bây giờ,
Cậu ngẩng đầu, Khương Y Bạch, giọng điệu vô tội: “Thật cũng mời trong văn phòng đến tham dự hôn lễ của , nhưng danh sách khách mời đều do A Chu quyết định.”
Quý Dư chút bất đắc dĩ khẽ. “A Chu sợ vất vả quá, nên những việc nhỏ cứ giao cho xử lý.”
“Tôi ngờ mời .” Cậu liếc Khương Y Bạch một cái. “Cũng ngờ ý kiến lớn như . Thôi , với một tiếng.”
Sắc mặt Khương Y Bạch lập tức đổi, vội vàng đừng. Quý Dư tìm một đồng nghiệp khác ít trong tổ để mượn điện thoại.
Cậu bấm , thấy màn hình hiển thị cuộc gọi kết nối thì chút kinh ngạc, nhưng đến nước , chỉ thể tiếp tục :
“Alo, A Chu ?”
“Đồng nghiệp của em tức giận vì mời tham dự hôn lễ của chúng .”
Quý Dư ngừng một chút, vẻ tức giận một cách lý: “Sao như , thật sự quá tôn trọng công việc của em.”
“Anh chính là em bỏ việc , về nhà làm gì cả, chỉ quẩn quanh bên thôi đúng ? Em !”
“Em mặc kệ, đồng nghiệp của em bây giờ tức giận. Nếu em và đồng nghiệp hòa thuận, em còn làm làm nữa. Anh mau đến đây xin ngay.”
Khương Y Bạch sợ đến mức suýt nữa lao tới, giật lấy điện thoại tay Quý Dư nhưng dám, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, màng hình tượng mà lớn tiếng :
“Tổng giám đốc Thương, Tổng giám đốc Thương, ý đó, ở đây hiểu lầm, thật sự đấy. Tôi quý Quý Dư, thể hòa thuận với .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-23.html.]
“Quý Dư, xin , lúc nãy lẽ chỗ nào , tuyệt đối đừng để Tổng giám đốc Thương đến đây.”
Quý Dư liếc Khương Y Bạch một cái, vẻ mặt chút khó xử. “Cậu tức giận ? Cũng sẽ vui vì kẹo mừng ?”
“Tôi tức giận! Tôi bao giờ tức giận cả! Cậu kết hôn chúng vui lắm, đáng lẽ chúng tặng quà cho mới đúng, làm gì chuyện quà cáp, lời chúc đều mà đòi kẹo mừng của .”
Khương Y Bạch: “Cậu cúp máy , coi như xin .”
Thì cũng , một lời chúc phúc nào mà vội vàng móc khác cho kẹo mừng.
Quý Dư dời tầm mắt , nữa, vẻ nũng nịu với điện thoại: “Đồng nghiệp của em tức giận nữa , tha cho đó.”
“Lần mà còn coi trọng chuyện của em, em thật sự sẽ giận đấy.”
Điện thoại ngắt, màn hình hiển thị một dãy điện thoại và thời gian trò chuyện vài phút.
Quý Dư ấn tắt màn hình, để ai khác thấy, trả điện thoại cho , lời cảm ơn.
Cậu căn bản hề gọi cho Thương Viễn Chu, dãy đó là điện thoại của chính .
Dù Khương Y Bạch cầu xin Thương Viễn Chu đừng đến, Quý Dư cũng sẽ tìm cớ Thương Viễn Chu đang họp đến , để Khương Y Bạch lo lắng thấp thỏm chờ đợi.
Đợi đến lúc tan làm Thương Viễn Chu đến đón, cố ý mời Khương Y Bạch cùng. Với sự hiểu của về Khương Y Bạch, chắc chắn sẽ chạy trốn.
Không cần Thương Viễn Chu phối hợp, cũng đủ để Khương Y Bạch tự dọa . Mà điện thoại,
Cả tổ, ở công ty trầm lặng, cũng ở công ty nổi bật, hai đều trao đổi cách thức liên lạc với .
Hơn nữa còn mắc chứng sợ xã hội nặng hơn , Quý Dư cũng sợ sẽ gọi để xác nhận đầu dây bên là Thương Viễn Chu , làm lộ chuyện.
Chỉ là điện thoại của chắc là đang ở trong phòng khách sạn, là ai đang cầm nó ?
Nhân viên dọn phòng của khách sạn?
Vậy thì thật vất vả cho đối phương khi một đoạn “cô bé ngây thơ tự cường tự lập kiên trì làm việc nũng nịu” làm nổi da gà của .
Chắc là mở miệng lảm nhảm làm cho sợ , cả quá trình ở đầu dây bên một lời nào.
Văn phòng yên tĩnh trở . Quý Dư quan tâm khác nghĩ gì, cũng sẽ thêm một nào về phía Khương Y Bạch đang yên.
Nếu những lời đó của Khương Y Bạch trực tiếp đẩy thế đối đầu với trong văn phòng, Quý Dư cũng chẳng tâm tư diễn một màn như với .
Mỗi diễn kịch, tổn thương đều mang tính phân biệt đối xử, nội tâm Quý Dư cũng giày vò ghê gớm.
Dù mỗi tâm tư thế nào, công việc vẫn tiếp tục. Sau khi bắt tay làm, cũng dần tập trung trở . Thời gian trôi qua từng chút một, tiếng bước chân phần đều đặn truyền đến từ cửa khiến ai nấy theo bản năng ngẩng đầu .
Người đàn ông đầu vóc dáng cao ráo, thẳng tắp, vai rộng chân dài. Bộ vest đặt may càng làm tôn lên vóc dáng nổi bật của . Ánh mắt trong đôi mắt hẹp dài, sâu thẳm trĩu nặng, mày mắt lạnh lùng, mắt đỏ như máu.
Những theo đều trở thành nền cho .
“A Chu?” Quý Dư kinh ngạc đàn ông đột nhiên xuất hiện trong văn phòng.
Thương Viễn Chu tới, lớp tuyết đuôi mày như tan chảy trong nháy mắt. Anh xoa tóc . “Đừng giận nữa, để tâm đến chuyện của em.”
“Cũng tôn trọng công việc của em.”
Vẻ mặt Quý Dư chút cứng đờ. Cậu thật ngờ chuyện trùng hợp như , ghé sát tai Thương Viễn Chu nhỏ: “Điện thoại của em ở chỗ ?”
Thương Viễn Chu cũng ghé sát tai đáp : “Sáng nay của khách sạn đưa tới, thư ký giao cho .”
Để cho khác thấy, hai gần, gần như kề cổ áp tai.
Hơi thở nóng bỏng của Thương Viễn Chu phả vành tai Quý Dư, làm chú cá nhỏ nhạy cảm nhịn rụt , vành tai mềm mại nhỏ xinh nhanh chóng ửng lên một mảng hồng nhạt.
sự chú ý của đàn ông đặt ở đó.
Ánh mắt tham lam như thực thể lướt qua từng tấc vùng gáy trắng nõn đó, đó còn mang theo dấu cắn, là dấu ấn tự tay để ngày hôm qua.
Người là của .
Vết tích sâu đậm biến mất , xoa dịu sự nôn nóng, phẫn nộ trong lòng Thương Viễn Chu khi thấy tin nhắn điện thoại.
Anh cũng cố tình rình mò sự riêng tư của Quý Dư, dù , cũng nhân cơ hội Quý Dư làm mất điện thoại mà tìm mở khóa.
Đối với Quý Dư, một ham rình mò quá mức. Anh tất cả thứ về Quý Dư, , , từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều .
Đây nghi ngờ gì là một cơ hội .
một theo đuổi sự tự do làm thể cho phép khác dò xét sự riêng tư của một cách quá đáng, giới hạn. Dù chỉ một chút khả năng, cũng sợ Quý Dư sẽ chán ghét.
Thương Viễn Chu dùng nhiều sự tự chủ mới làm chuyện cho mở khóa.
chiếc điện thoại khóa cũng sẽ tự động sáng lên khi tin nhắn gửi đến.
Sau tin nhắn, là một cuộc gọi từ một xác định. Thương Viễn Chu im lặng trong giây lát bắt máy.
Thời gian cứ thế trôi đến hiện tại, Thương Viễn Chu cũng đến bên cạnh Quý Dư.
Những theo Thương Viễn Chu bắt đầu phát kẹo mừng, những hộp quà tinh xảo lượt đưa đến tay từng trong văn phòng.
“Trời ơi, loại sô cô la một viên đắt c.h.ế.t .”
“Đây là loại bánh ngọt đang hot dạo đúng , một miếng nhỏ mấy trăm .”
“Quý Dư, thật sự cảm ơn .”
“Tân hôn vui vẻ nhé Quý Dư.”
Không là cố ý vô tình, phát đến cuối cùng, chỉ mặt Khương Y Bạch là gì cả.
Thương Viễn Chu đưa điện thoại cho Quý Dư, ánh mắt lãnh đạm lướt qua những trong văn phòng, giọng điệu chút ấm: “Danh sách khách mời hôn lễ là do quyết định. Nếu ai bất mãn, xin cứ thẳng với .”
Anh gằn từng chữ một: “Tôi sẽ – thành – tâm – thành – ý – xin đó.”
Ánh mắt đều đổ dồn về một . Khương Y Bạch nặn một nụ còn khó coi hơn cả . “Không , bất mãn gì ạ.”
“Tôi chỉ là, chỉ là tặng quà cho Quý Dư! Có lẽ là cách diễn đạt chút hiểu lầm, bây giờ sẽ đưa quà cho Quý Dư ngay.”
Mọi trong văn phòng chẳng làm gì cũng nhận bánh kẹo đắt tiền, còn ngược tặng một phần. Khương Y Bạch hối hận đến xanh cả ruột gan.
Cậu hoang mang, vội vàng tìm trong túi hộp nước hoa còn nguyên bao bì đưa cho Quý Dư. “Quý Dư, nhất định nhận lấy, đây đều là tấm lòng của , chọn lâu, cố ý chọn cho đấy, thật sự.”
Khương Y Bạch xót của đến mức tim như rỉ máu. Chai nước hoa thích lâu mà nỡ mua, c.ắ.n răng mua về, bây giờ vì một câu của mà tặng cho Quý Dư.
Cậu chẳng thể nào ngờ , Thương Viễn Chu thật sự sẽ vì một cuộc điện thoại, vài câu bực tức của Quý Dư mà đích đến công ty.
Khương Y Bạch: “Quý Dư, nhất định nhận lấy. Cậu giúp nhiều như , tặng một món quà cũng là điều nên làm.”
“Tôi làm thể bất mãn chứ.”
Dù xót của đến mấy, động tác tặng quà của Khương Y Bạch cũng dám chút tình nguyện nào.
Tuy Thương Viễn Chu nắm giữ cổ phần trong công ty , nhưng Khương Y Bạch tin rằng, thậm chí cần một lời, chỉ cần một chút thái độ của , công ty sẽ chút do dự mà sa thải .
Thương Viễn Chu một cái, ánh mắt chút ấm nào: “Không bất mãn là .”
Bàn tay nửa ôm lấy gáy Quý Dư, ngón cái khẽ vuốt ve vết c.ắ.n đó. Trong mắt khác, hành động vô cớ thêm vài phần ái , quyến rũ.
Thương Viễn Chu Quý Dư, giọng mỉm : “Gặp chuyện tìm chồng là đúng . Công ty còn việc, nhé, tan làm sẽ đến đón em.”
Anh đến nhanh, cũng vội, như thể chỉ vì cuộc điện thoại của Quý Dư mà đến.
Sau khi Thương Viễn Chu , Quý Dư giọng điệu lộn xộn ứng phó với đồng nghiệp, mới lén lút dùng đầu nhẹ nhàng cụng bàn.
Mặt bàn mát lạnh khiến Quý Dư dứt khoát áp mặt lên để hạ nhiệt.
Thương Viễn Chu làm thể mặt biến sắc mà từ “chồng” chứ!!!