Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:43
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Alpha trong kỳ mẫn cảm trông như thế nào, Quý Dư gần như từng thấy qua. Ấn tượng duy nhất, dù mơ hồ, là từ hồi còn nhỏ, một ký ức xám xịt, chẳng là hồi ức gì.

Tuy bác sĩ cần nhà ở bên cạnh nhiều hơn, nhưng Quý Dư nhà thực sự.

Huống hồ hai họ, một bó bột, một đang trong kỳ mẫn cảm, ai chăm sóc ai còn chừng.

bác sĩ cũng thấy tình hình của , lẽ kiểu “ở bên cạnh” cũng chỉ là quan tâm về mặt cảm xúc nhiều hơn?

Nghĩ thì, lúc ăn tối, Thương Viễn Chu ăn mà thẳng phòng làm việc, hẳn là lúc đó bắt đầu kỳ mẫn cảm mà bản , nhưng bắt đầu cảm thấy bồn chồn theo bản năng.

Quý Dư từng chăm sóc một Alpha đang trong kỳ mẫn cảm, huống chi đây còn là kỳ mẫn cảm đầu tiên của một Alpha đến muộn, còn mãnh liệt như .

ngã ngựa, Thương Viễn Chu xông lên cứu , giúp lau , còn chu đáo đặt cho suất ăn xa xỉ cả tháng trời.

Bây giờ Thương Viễn Chu đang trong kỳ mẫn cảm, Quý Dư dù thế nào cũng thể làm ngơ .

mà…

Rốt cuộc nên làm thế nào đây…

Một Beta từ đến nay thích Alpha và Omega, gần như bao giờ để ý đến bất cứ điều gì liên quan đến giới tính thứ hai , hiểu về Alpha chỉ gói gọn trong những gì khác thỉnh thoảng nhắc đến.

Làm , biện pháp nhất để Alpha vượt qua kỳ mẫn cảm…

…chính là ân ái triền miên với yêu, c.ắ.n tuyến thể của đối phương, trao đổi pheromone cho đến khi thỏa mãn.

Nói một cách thô thiển hơn đối với Alpha trong kỳ mẫn cảm, đó là xâm nhập sâu, chiếm hữu hung bạo, phân biệt ngày đêm liên tục đoạt lấy, cho đến khi bạn đời là mùi hương của .

Beta ngây thơ vô tri phiền muộn đến mức lăn qua lộn giường, trong cơn bực bội dần chìm trạng thái nửa tỉnh nửa mơ.

Hoàn phát hiện pheromone thuộc về một khác lặng lẽ len lỏi qua khe cửa.

Pheromone trong căn phòng ngày càng nồng đậm, ngày càng nhiều. Chúng nó hưng phấn chen chúc tới, cần chỉ huy, tự động quấn lấy đang ngủ giữa giường.

Khoảnh khắc quấn lấy Beta, giống như những sợi tơ vô hình gặp con mồi, ngay cả đầu cành cũng hân hoan run rẩy.

Pheromone bao phủ khắp Beta, gáy trắng nõn là nơi tình hình nghiêm trọng nhất, tầng tầng lớp lớp pheromone phủ kín.

Nếu những thứ hình dạng, thì gáy của Beta tội nghiệp sẽ là một cảnh tượng đáng sợ.

Pheromone dày đặc quanh Quý Dư nhiều đến mức khí thoang thoảng nơi đầu mũi cũng mang theo vị rượu đắng. Beta đáng lẽ ngửi thấy, nhưng mặt Quý Dư từ từ đỏ ửng lên.

Như thể say lịm trong cơn nửa tỉnh nửa mơ.

Quý Dư luôn cảm thấy như quên mất điều gì đó, ngủ cũng yên, mơ mơ màng màng cũng đang suy nghĩ rốt cuộc quên cái gì.

Quên cái gì, nghĩ gì nhỉ?

Làm để quan tâm đến kỳ mẫn cảm của Thương Viễn Chu? Thương Viễn Chu ăn tối là vì…

Cơm tối!

Cậu đột nhiên bật dậy. Lăn lộn cả đêm, Thương Viễn Chu vẫn ăn gì.

Quý Dư dùng mu bàn tay sờ trán, cảm thấy đầu choáng. Cậu nghĩ nhiều, chỉ cho rằng dậy quá gấp cộng thêm mệt mỏi.

Ban đầu nghĩ Thương Viễn Chu cũng là lớn , đói bụng thì tự tìm đồ ăn.

bây giờ Thương Viễn Chu đang trong kỳ mẫn cảm, sắp sốt cao làm cho mê sảng, huống chi bữa tối tinh xảo và đắt đỏ đến cứng lưỡi vẫn là do Thương Viễn Chu bỏ tiền đặt.

Quý Dư nỡ để đói bụng ngủ, chậm rãi dậy tìm hộp giữ ấm thức ăn, đến phòng Thương Viễn Chu.

Đầu choáng váng đến lợi hại, đến gõ cửa cũng quên mất, trực tiếp đẩy cửa .

Bàn tay đang cởi áo của Thương Viễn Chu khựng , nguy hiểm nheo mắt.

Pheromone của , tự nhiên thể cảm nhận . Việc chúng nó chịu sự kiểm soát của mà chạy đến chỗ Quý Dư, cũng ngạc nhiên.

Quý Dư, đầy mùi hương của , đẩy cửa phòng giữa đêm khuya, mặt ửng hồng, quần áo xộc xệch, từng bước một tiến về phía

Cảnh tượng làm tim Thương Viễn Chu đột nhiên đập mạnh một cái, một cú đ.á.n.h mạnh mẽ, khiến m.á.u bắt đầu sôi trào.

Anh gần như đè Quý Dư xuống, c.ắ.n gáy , giống như c.ắ.n chiếc cổ yếu ớt của con mồi, như một loài động vật hành động theo bản năng tự nhiên, mạnh mẽ ngậm lấy phần da thịt gáy của con cái, đè chặt khiến con cái thể giao phối với con đực.

Yết hầu Thương Viễn Chu lên xuống liên tục, đầu lưỡi răng nanh cứa qua, vị gỉ sắt lan tỏa trong khoang miệng. Anh gần như dùng hết sức lực để kìm nén, mới khó khăn lắm dùng giọng điệu bình tĩnh mở lời: “Qua đây làm gì, ngủ ?”

Anh hôm nay dọa sợ.

Cuối cùng Quý Dư gần như là vội vàng chạy về phòng . Dù cũng tiêm một mũi t.h.u.ố.c ức chế, hành vi đó thể giải thích là do sốt cao trong kỳ mẫn cảm gây mê man tỉnh táo, bây giờ mà làm gì nữa thì khó giải thích.

“Mau ăn cơm , ăn xong ngủ.”

Quý Dư che miệng ngáp một cái. Cậu cảm thấy choáng váng chịu nổi, buồn ngủ rũ rượi, cũng vững, dứt khoát xổm xuống bên mép giường Thương Viễn Chu.

Dù món ăn làm tinh xảo, ngon miệng đến , ngậm trong miệng mùi m.á.u tanh mà ăn thì cũng chẳng ngon lành gì. Vậy mà Thương Viễn Chu ăn hết, sạch sẽ, thừa một chút vụn nào, trân trọng.

Anh gọi Quý Dư về ngủ, nhưng nỡ, xổm bên mép giường, đầu gật gù, cho đến khi thở đều đặn.

Quý Dư ngủ gật

Hay đúng hơn, là ép say.

Cậu gì, chỉ cho rằng sự choáng váng bất thường của là do quá mệt mỏi.

Cũng , một Beta ngửi thấy, cảm nhận pheromone, làm pheromone của Alpha hàng đầu thể nồng đậm đến mức như thực thể.

Thương Viễn Chu rõ ràng hết chuyện, nhưng vẫn thể chống sự cám dỗ . Anh nâng cằm Quý Dư lên, lòng bàn tay mang theo vết chai mỏng khẽ vuốt ve đôi môi đầy đặn, từng chút một nghiền ngẫm.

Cuối cùng, cúi gần, ngậm lấy đôi môi nhỏ xinh mút nhẹ. Anh xâm nhập sâu, chỉ lướt qua đôi môi dừng , thậm chí dám dùng sức.

Một nụ hôn trộm.

Thương Viễn Chu bế Quý Dư đặt lên giường, Quý Dư cũng tỉnh .

Một tiếng mê ú ớ khiến đàn ông cả cứng đờ.

Lặng lẽ đợi một lúc, cho đến khi Quý Dư bất kỳ động tĩnh nào, Thương Viễn Chu mới cẩn thận tránh vết thương của Quý Dư, ôm lấy đang ngủ say.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-19.html.]

Alpha cao lớn tuấn mỹ cúi xuống hít hà cổ của Beta đang chìm trong giấc ngủ sâu, ánh mắt chằm chằm vành tai mềm mại nhỏ xinh ngày càng si mê.

Vợ thơm quá.

Cơn sốt cao của kỳ mẫn cảm thường xuyên quấy nhiễu Thương Viễn Chu, t.h.u.ố.c ức chế gần như tác dụng gì với . Một chút thở của Quý Dư như nước sôi đổ chảo dầu.

Chỉ cần một chút thôi, là thể thổi bùng lý trí đang lung lay sắp đổ của Thương Viễn Chu.

Cuối cùng vẫn nhịn , nhanh chóng l.i.ế.m c.ắ.n một cái.

Vành tai trắng nõn nhỏ xinh hằn một vệt đỏ do răng nanh lướt qua, tăng thêm một chút ái . Thương Viễn Chu , yêu thương hôn một cái.

Anh sớm phản ứng, cọ tới cọ lui , cứng đến phát đau, nhưng vẫn dậy rời .

Không .

Càng ôm vợ ngủ và ngủ cùng vợ.

đợi đến ngày hôm vợ tỉnh thấy ở đó, lẽ sẽ sợ đến mức lập tức dọn mất.

Quý Dư ngủ giường của , Thương Viễn Chu thì sang phòng Quý Dư.

Căn phòng ngập tràn mùi hương của Quý Dư khiến đàn ông vốn ở trong kỳ mẫn cảm, lý trí biến mất, bản năng chi phối tất cả, khó mà kiềm chế nổi.

Thương Viễn Chu dựa đầu giường, nhắm mắt , trong đầu là gương mặt ửng hồng của Quý Dư. Gương mặt thanh tú trắng nõn trong mắt đến diễm lệ, đôi môi ma sát đến đỏ ửng, đỏ rực quyến rũ đến c.h.ế.t .

Động tác của ngày càng thô bạo, mày nhíu chặt mang theo chút nóng nảy, khó khăn.

Dục vọng khó mà giải tỏa, Beta đang ngủ say ở ngay phòng bên cạnh, cách một bức tường.

Anh làm gì, Beta tội nghiệp thậm chí cách nào chống cự, lẽ chỉ thể nức nở trong mơ.

dù lý trí lung lay sắp đổ, Thương Viễn Chu vẫn còn nhớ thể cưỡng ép Quý Dư.

Quý Dư… Tiểu Ngư Nhi*… là vợ.

(Dư và Ngư giống )

Anh tình yêu của vợ.

Thương Viễn Chu bực bội mở mắt. Thị lực của Alpha hàng đầu thể giúp thứ phía trong bóng tối.

Một chiếc quần đùi mặc ở nhà vắt tùy ý ghế, chất vải mềm mại, mỏng nhẹ, thích hợp cho mùa hè.

Là chiếc quần Quý Dư mặc hôm nay, lẽ tối ngủ đồ ngủ nên mới , chắc ngày mai vẫn sẽ mặc, nên mới treo tạm ghế.

Chất vải thật sự mềm mại, chỉ mặc một ngày, là ở trong nhà, sạch sẽ, còn mang theo mùi hương thanh mát của nước giặt, giống mùi hương Quý Dư.

Mùi hương len lỏi khắp nơi, quyến rũ đến mức tiếng tim đập bên tai cũng dồn dập như trống trận.

Thương Viễn Chu từ lúc nào cầm nó tay, vẻ mặt giằng xé.

Sáng hôm Quý Dư tỉnh , đầu vẫn còn choáng, cảm giác mệt mỏi như khi say rượu.

Cậu lắc lắc đầu, mái tóc rối bù cũng lắc theo, như hất văng cảm giác choáng váng đó khỏi từng sợi tóc.

Đợi đến khi yên giường ngẩn vài phút, mới đột nhiên phát hiện đây phòng .

Sao ở trong phòng Thương Viễn Chu?!

Tối qua hình như gọi Thương Viễn Chu ăn cơm, phòng, đó… đó thì đó nữa.

Chuyện tiếp theo Quý Dư thế nào cũng nghĩ , đầu óc như một thước phim cắt đoạn khi say rượu.

Cậu ở phòng Thương Viễn Chu, Thương Viễn Chu ?

Không lẽ hai ngủ chung?! Không thể nào.

Dựa theo những điều khoản rạch ròi trong hợp đồng của Thương Viễn Chu, cùng với cảm giác thường ngày, và cả việc tìm bất kỳ ai khác, Quý Dư đoán hẳn là chút ưa sạch sẽ.

Không thể nào chấp nhận khác gần, động chạm, càng đừng là ngủ chung một giường.

Mang theo sự hoang mang, Quý Dư khỏi phòng. Cửa phòng mở hé, chăn gấp ngay ngắn.

Thương Viễn Chu từ bếp . “Em tỉnh ?”

“Sửa soạn qua ăn cơm .”

“Vâng,” Quý Dư đáp. “À đúng , tối qua ngủ ở phòng em ?”

Thương Viễn Chu bưng đồ ăn ngoài, thản nhiên : “Không, ngủ ở sofa.”

Quả nhiên là chứng ưa sạch sẽ!

Quý Dư cảm giác như đoán trúng. Sau khi rửa mặt xong, về phòng quần áo.

Tuy mấy khi ngoài, nhưng căn nhà chỉ ở, vẫn thích mặc đồ ngủ lượn lờ mặt khác.

Một lát , ló đầu , vẻ mặt vô cùng hoang mang: “Vậy cái chăn giường em là…?”

Thương Viễn Chu: “Dì giúp việc dọn, ?”

“Dì giúp việc dọn dẹp nhanh ?” Quý Dư ngạc nhiên một chút, đến tủ đầu giường cầm điện thoại xem giờ, phát hiện là giữa trưa, mà ngủ lâu như .

Lại một lát , Quý Dư ló đầu khỏi cửa phòng: “Vậy cái quần em treo ghế dì giúp việc để ở ?”

Cậu trông bối rối, còn chút buồn rầu, lẩm bẩm: “Em còn định hôm nay mặc, tìm mãi thấy.”

Thương Viễn Chu thẳng , như đang suy nghĩ một chút: “Trước khi , dì giúp việc hình như phòng em cái gì đó hỏng, dì giúp em vứt , bảo với em.”

“Thì là cái quần .”

Quý Dư véo cằm, vắt óc suy nghĩ. Hôm qua làm rách quần nhỉ, mà.

Đầu vẫn còn choáng, càng nghĩ càng nghi ngờ bản , dứt khoát nghĩ nữa, xuống bàn ăn, cong môi với Thương Viễn Chu. “Em , cảm ơn .”

Loading...