Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 17

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:40
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cốc cốc cốc…”

Quý Dư cửa phòng làm việc của Thương Viễn Chu, do dự một lát quyết định gõ cửa.

Bên trong yên tĩnh, nếu tận mắt thấy Thương Viễn Chu , Quý Dư suýt nữa nghĩ trong phòng .

Hay là do làm việc quá tập trung nên thấy tiếng gõ cửa?

“Cốc cốc cốc…”

Quý Dư gõ cửa. Lần , bên trong tiếng vọng : “Có việc gì?”

“Cơm tối mang đến , ăn cơm xong làm việc tiếp nhé?” Phòng làm việc giống những nơi khác, Quý Dư ý định mở cửa chuyện, tay thậm chí còn đặt lên tay nắm cửa.

Hai cứ thế cách một cánh cửa mà giao tiếp.

Thương Viễn Chu: “Bữa tối ăn.”

Quý Dư theo bản năng nhíu mày. “Công việc quan trọng đến mấy thì cũng ăn tối chứ, cho dày .”

Mấy ngày nay xem phim truyền hình, tổng tài nào cũng bệnh đau dày, khiến Quý Dư chút suy nghĩ liền buột miệng câu “ cho dày”.

Ý nghĩ lóe lên, Quý Dư liền cảm giác như ngộ chân lý.

Cho nên, vai diễn hiện tại của chính là quản gia trẻ tuổi, chu đáo của tổng tài!

Quý Dư sờ sờ mặt , đúng, là quản gia trẻ tuổi, chu đáo.

Vừa và Thương Viễn Chu là vợ chồng hợp đồng, bên ngoài là vợ yếu đuối, dịu dàng, bên trong là quản gia trẻ tuổi, chu đáo, hợp lý.

Chỉ là cả hai vai diễn đều chiếm mất, nên cơ hội câu thoại kinh điển : “Lâu lắm mới thấy thiếu gia vui như .”

Trong phòng làm việc vẫn vọng lời từ chối: “Không cần.”

Quý Dư: “Công việc tay xử lý xong quan trọng ? Hay là em để dành cơm cho nhé, cứ giữ ấm, đợi xử lý xong ăn?”

“Quý Dư, đang can thiệp cuộc sống của đấy ?”

Cách một cánh cửa, giọng của Thương Viễn Chu chút biến đổi, biến đổi đến mức lạnh băng.

Nhân vật nhỏ đang diễn kịch trong đầu Quý Dư lặng lẽ tan thành tro bụi. Cậu lùi một bước, lời xin với cánh cửa phòng làm việc.

Điều khoản thứ nhất của hợp đồng: Không can thiệp cuộc sống của Thương Viễn Chu.

Cậu là quản gia trẻ tuổi, chu đáo của tổng tài bá đạo, là nhân viên Thương Viễn Chu thuê để diễn kịch theo quy tắc.

Nói trắng chỉ là một làm công.

Ông chủ thậm chí cần nhân viên giả vờ quan tâm khách sáo. Đây chính là kiểu ông chủ mà một nhân viên văn phòng giỏi ăn như Quý Dư cần nhất.

Tổng giám đốc Thương muôn năm!

Quý Dư hai phần cơm giao tới, ngẩn vài phút, tìm bát đũa sạch sẽ, chia mỗi thứ một nửa.

Phần để dành cho Tổng giám đốc Thương.

Mà là để dành cho A Chu, bạn xông cứu và chăm sóc chu đáo.

Vẫn là lúc mặt trời lặn, ánh tà dương chênh vênh treo ở đường chân trời. Trong phòng làm việc bật đèn, một chút ánh chiều tà xuyên qua cửa kính chiếu , khung cửa sổ chia cắt thành mấy mảng sáng tối khác , tạo thành những vệt nắng vàng ấm áp sàn nhà.

Gam màu ấm áp thường mang cảm giác ấm cúng, huống chi đây là ánh chiều tà của hoàng hôn.

Thương Viễn Chu ghế bàn làm việc, mặt lạnh như băng.

Vừa khỏi miệng, Thương Viễn Chu hối hận. Cảm xúc dâng trào, khó thể kiểm soát. Điều giống . Nhận Quý Dư vui, vẫn dậy rời , điều cũng giống .

Tệ hơn nữa là, cách nào để xin .

Không vì lòng tự tôn cho phép, mà là vì việc xin liên quan đến điều khoản hợp đồng, chẳng khác nào công khai thừa nhận những suy nghĩ riêng tư của .

Với sự hiểu của Thương Viễn Chu về Quý Dư, một khi Quý Dư sự thật, sẽ rời chút do dự.

Đầu óc từng cơn choáng váng, Thương Viễn Chu phân biệt là thật là do tâm lý ảo não, thất bại.

Quý Dư ăn cơm ở phòng khách, xem xong bộ phim tài liệu mới rửa mặt, dọn dẹp. Một tay làm nhiều việc đều tiện, may mà học cách để cánh tay bó bột cũng thể góp chút sức.

Chậm rãi thu dọn xong xuôi, Quý Dư trở về phòng nghỉ ngơi.

Chất lượng giấc ngủ của giờ luôn , lên giường là ngủ nhanh. Đồng hồ lặng lẽ tích tắc, kim giờ nhích dần. Quý Dư đang nửa mê nửa tỉnh, sắp chìm giấc ngủ thì một tiếng động lớn nặng nề làm giật bật dậy.

Ý thức vẫn tỉnh táo hẳn, mơ mơ màng màng, tóc tai cũng rối bù. Tim đập thình thịch trong lồng ngực, theo bản năng tiếng động làm cho giật dậy.

Quý Dư hồn, che miệng ngáp một cái, vén chăn định xem chuyện gì.

Cửa phòng làm việc mở toang, nhưng bên trong ai. Cửa phòng của Thương Viễn Chu cũng mở. Quý Dư chút lo lắng, vẫn thò đầu thoáng qua.

Trên giường ai, đáng lẽ giường đang nhắm mắt sàn.

Cho nên là ngủ lăn từ giường xuống ?

Quý Dư do dự mãi, cuối cùng vẫn , thử gọi một tiếng: “Thương Viễn Chu? A Chu? Tổng giám đốc Thương?”

Cậu xổm sàn, chút phiền não. Với tình trạng tay bó bột hiện tại, thể nào kéo Thương Viễn Chu lên giường .

Người sàn bất kỳ động tĩnh gì. Quý Dư bất đắc dĩ đưa tay đẩy nhẹ.

“Dậy , về giường ngủ.”

Vẫn phản ứng.

chỗ tay chạm nóng ran kinh . Quý Dư vội vàng dùng mu bàn tay kiểm tra trán Thương Viễn Chu, cũng nóng bỏng lạ thường.

Lần giữ sức nữa, dùng sức lay mạnh Thương Viễn Chu. “A Chu, A Chu tỉnh , sốt !”

Quý Dư đẩy vỗ, một tay dùng hết sức bình sinh lên Thương Viễn Chu, tốn công gọi nửa ngày, mồ hôi sắp túa , nhưng Thương Viễn Chu sàn vẫn chút phản ứng nào.

Người sốt cao như , thể nào mặc kệ , đành c.ắ.n răng nắm lấy một tay Thương Viễn Chu kéo lên.

Người những nhúc nhích, mà còn suýt lảo đảo ngã. Mắt thấy cánh tay gãy xương bó bột sắp đập xuống sàn, một bàn tay đỡ lấy .

Bàn tay đỡ mạnh, một tay cũng thể vững vàng chống đỡ cơ thể Quý Dư.

Quý Dư lập tức thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt chạm ánh mắt Thương Viễn Chu, lập tức sáng lên, vui mừng : “Anh cuối cùng cũng tỉnh .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-17.html.]

“Anh sốt mà chính cũng ? Anh! Anh làm gì ?!”

Quý Dư véo eo, cả trời đất cuồng một phen. Khi hồn , ngửa mặt sàn, đè lên là Thương Viễn Chu với ánh mắt nặng trĩu.

Quý Dư đầu tiên là liếc tay , xác định va chạm thương.

Thật là nguy hiểm.

Cậu thở một , lúc mới đẩy đang chống tay như thể đang hít đất. “Anh… sốt , dậy em đưa đến bệnh viện.”

“Không bệnh viện.” Người từ đầu đến giờ vẫn im lặng một lời cuối cùng cũng lên tiếng.

Theo giọng , cơ thể cũng áp xuống.

Quý Dư theo bản năng giật , đang định trốn thì thấy Thương Viễn Chu cẩn thận tránh cánh tay bó bột của , nửa đè lên , đúng hơn là, nửa ôm lấy .

Cho nên lúc nãy xoay … cũng là cố tình chạm vết thương của ?

Quý Dư đầu tiên đối mặt với tình huống , cơ thể cứng đờ Thương Viễn Chu nửa ôm nửa đè. Eo ôm chặt, cánh tay eo như gọng kìm kẹp chặt lấy , cử động một chút cũng khó.

“Không bệnh viện , sốt cao lắm.”

“Không .”

Người bên cạnh càng dán sát hơn, thậm chí còn vùi đầu bên gáy . Hơi thở nóng bỏng như ngọn lửa l.i.ế.m láp chiếc cổ thon dài trắng nõn. Quý Dư bất an cựa quậy, thoát nhưng ôm chặt.

Lực ôm lớn, như hòa tan xương thịt của , như hòa trộn cả và Thương Viễn Chu thành một khối, thể tách rời.

Quý Dư hít một thật sâu, tiếp tục khuyên nhủ: “Hay là em gọi điện thoại, để xe bệnh viện đến đón nhé. Người bây giờ nóng lắm, khám bác sĩ.”

“Không .”

Quý Dư sốt ruột, cũng chỉ câu “ ”. Cậu cảm giác Thương Viễn Chu sắp sốt đến mê sảng . “Không ! Anh bệnh viện.”

Trái ngược với vẻ mặt nghiêm nghị của là sự bất lực khi đối mặt với sức lực thể lay chuyển của Thương Viễn Chu. Cơ thể di chuyển một cách mạnh bạo, cẩn thận tránh cánh tay thương, cả ép nửa đè lên Thương Viễn Chu.

Lưng áp lồng n.g.ự.c nóng rẫy, một bàn tay từ phía luồn qua, bịt miệng . “Ồn quá.”

Quý Dư đột nhiên trợn tròn mắt, chuyện nhưng miệng bịt chặt, chỉ thể phát những tiếng “ư ư” bực bội.

Giây tiếp theo, cả cứng đờ, căng thẳng.

Bị liếm.

Chỗ gáy một vật ẩm ướt, trơn trượt mạnh mẽ l.i.ế.m qua.

Đó là… lưỡi của Thương Viễn Chu.

Thương Viễn Chu si mê chiếc gáy thon dài trắng nõn mắt, làn da mỏng manh những vết ướt át. Anh ngừng liếm, còn cắn, c.ắ.n một vết hằn rớm máu, như thể đó là dấu ấn đ.á.n.h dấu lên cơ thể , con .

.

Vợ sẽ giận.

Anh vốn định tìm vợ, nhưng chút lý trí còn sót mách bảo rằng, lúc tìm vợ, sẽ xảy chuyện đáng sợ, tồi tệ.

Anh như quả cà tím sương đánh, dứt khoát luôn sàn. vợ chủ động đến, ngừng sờ mó, gọi tên .

Cho nên ôm vợ một chút cũng mà, l.i.ế.m một chút cũng mà, c.ắ.n một chút thì … c.ắ.n một chút, chỉ c.ắ.n một miếng thôi, nhẹ nhàng c.ắ.n một miếng.

Ánh mắt Thương Viễn Chu càng thêm si mê, chỗ răng nanh cũng như phản ứng mà ngứa ngáy, khiến thể xem nhẹ.

Anh lẩm bẩm đến gần, thở nóng rẫy phả vùng gáy trắng nõn, môi dán lên, hàm răng từ từ hé mở…

Ngay khoảnh khắc c.ắ.n xuống, một giọng nghẹn ngào đột nhiên vang lên: “Thương Viễn Chu!”

Quý Dư làm gì, liều mạng thoát khỏi bàn tay đang bịt miệng , tức gấp gáp gọi tên . “Anh bệnh , bây giờ, ngay lập tức, dậy, cùng em khám bác sĩ!”

Cậu ít khi giọng điệu lạnh lùng như , vẻ hung dữ ẩn chứa sự cố gắng gồng .

Thương Viễn Chu chiếc gáy gần trong gang tấc, vợ đang ôm lòng thể phản kháng.

Anh nôn nóng và đau khổ, yết hầu liên tục lên xuống, một tay nắm chặt thành quyền, cơn đau nhói cũng thể làm tỉnh táo chút nào.

Anh thể c.ắ.n xuống, chút phản kháng yếu ớt cản .

vợ hình như .

Bàn tay Thương Viễn Chu vốn đang véo cằm Quý Dư từ từ di chuyển về phía , lướt qua môi, chóp mũi. Cơ thể trong lòng khẽ co rúm cũng thể làm dừng , cho đến khi chạm một chút ẩm ướt nơi khóe mắt.

Bàn tay đó như bỏng mà nhanh chóng rút . Vợ cắn, cũng đ.á.n.h dấu.

Vợ… thích .

Thương Viễn Chu nhắm mắt , từ từ thu bàn tay còn đang mạnh mẽ kìm kẹp Quý Dư.

Người đàn ông vốn mạnh mẽ như nổi điên giờ ngoan ngoãn đưa đến bệnh viện. Bác sĩ liếc Thương Viễn Chu, Quý Dư.

“Anh sốt.”

“Đến kỳ mẫn cảm ?”

Quý Dư vẻ mặt ngơ ngác tột độ. Cái gì?

Câu tiếp theo của bác sĩ là: “Cậu là Beta đúng ?”

Cũng , cả là pheromone Alpha quấn quanh, mà còn thể cho rằng Alpha sốt, nghĩ nghĩ cũng chỉ khả năng là Beta.

Quý Dư gật gật đầu, cảm thấy vô tội sâu sắc. Cậu là Beta, làm Thương Viễn Chu đang trong kỳ mẫn cảm sốt chứ.

Vậy thì…

Bác sĩ vẫn tiếp tục lải nhải với Thương Viễn Chu: “Trong kỳ mẫn cảm, cảm xúc sẽ dễ cáu kỉnh, nhạy cảm, nhưng những điều chắc cũng cả , tự chú ý nhiều hơn là .”

Một mũi tiêm xuống, Thương Viễn Chu tỉnh táo hơn một chút, xoa xoa trán, khẽ với Quý Dư: “Xin , đây cũng là đầu tiên trải qua kỳ mẫn cảm, ngờ là tình huống .”

Bác sĩ theo bản năng : “Không thể nào, 25 tuổi, phân hóa thành nhiều năm , thể đầu tiên trải qua kỳ mẫn cảm ?”

Thương Viễn Chu: “Là thật.”

Sau khi phân hóa, từng trải qua kỳ mẫn cảm nào. Hôm giúp Quý Dư tắm, thuận miệng một câu thể là kỳ mẫn cảm sắp đến, chẳng qua là để tìm lý do cho nhiệt độ cơ thể nóng ran bất thường khi nhanh chóng kích thích của mà thôi.

Thế mà trúng phóc.

Bây giờ nghĩ , kỳ mẫn cảm của dường như biến mất cùng với sự rời của Quý Dư, và ập đến mãnh liệt khi Quý Dư trở về.

Loading...