Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:39
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai ngày nay Quý Dư xem đủ các loại phim kịch, xem đến đầu óc cuồng tạm thời từ bỏ. Trong lúc đó, cũng gặp cô giúp việc đúng giờ đến dọn dẹp.

Cô giúp việc cứ hai ngày đến một , tránh hai ngày thứ Bảy và Chủ Nhật, nên đó Quý Dư bao giờ gặp. Trừ phòng làm việc cần dọn dẹp và , những nơi khác đều sẽ lau chùi, sắp xếp cẩn thận, đồng thời bổ sung những vật dụng sinh hoạt dùng hết.

“Tiểu Ngư đang xem TV ?” Cô giúp việc là một phụ nữ trung niên mập, họ Nhậm, cũng là một Beta, lên mắt híp , trông thiện.

Quý Dư lắc đầu, tắt TV dậy: “Không xem nữa ạ, để cháu giúp cô nhé, cô Nhậm.”

Cô Nhậm liên tục lắc đầu: “Không , đừng cháu là nhà của chủ, tay còn đang bó bột thế .”

lau kính lẩm bẩm: “Bị thương thì nghỉ ngơi cho , như mới mau hồi phục. Mà cũng , Tiểu Ngư cháu vẫn nên ngoài dạo nhiều hơn, hít thở khí trong lành. Cháu xem cả ngày cứ ru rú trong nhà, cũng sắp bí bách đến hỏng .”

Phía bất kỳ phản ứng nào. Cô Nhậm đầu thì thấy Quý Dư yên tại chỗ , vẻ mặt mang theo chút hoài niệm, đang suy nghĩ gì.

Cô Nhậm gượng: “Cháu xem cô , ở nhà chuyện với con cái quen , Tiểu Ngư cháu đừng để trong lòng nhé.”

Quý Dư hồn, vẻ căng thẳng của cô Nhậm, dịu dàng : “Cô đúng ạ, cháu nên ngoài dạo một chút.”

“Vậy mới đúng chứ, nhưng mà đường cẩn thận nhé, đừng để khác đụng tay cháu.” Được khẳng định, cô Nhậm vui vẻ rộ lên.

Quý Dư gì thêm, cầm chìa khóa xoay cửa.

Hôm nay là thứ Năm, đúng giờ làm việc. Quý Dư chọn bắt xe mà tàu điện ngầm.

Cậu thói quen tiết kiệm, nếu việc cần thiết, thể tiết kiệm chút nào chút đó.

Trên tàu điện ngầm cũng khác mấy so với dự đoán của Quý Dư, ít , ghế còn nhiều.

Từ trung tâm thành phố náo nhiệt đến vùng ngoại ô thưa thớt dân cư, Quý Dư dừng một cửa hàng hoa.

Chủ tiệm thấy chút ngạc nhiên, nhanh chóng rộ lên: “Là , lâu thấy đến. Sao còn bó bột thế ?”

“Không cẩn thận ngã ạ.” Quý Dư nhiều, chỉ một câu ngắn gọn, khác với vẻ hoạt ngôn, “diễn sâu” ở công ty.

Chủ tiệm: “Vẫn như cũ hả?”

“Vâng.” Vẻ mặt Quý Dư chút nhàn nhạt, lấy điện thoại thanh toán trực tiếp.

Cậu cất điện thoại túi, một tay nhận lấy bó hoa từ tay chủ tiệm, một lát liền đến nghĩa trang.

Trời nắng gắt, trung xanh biếc như gột rửa, gió ấm thổi qua vạt áo Quý Dư, làm những cánh hoa vàng óng bay xuống bệ đá của ngôi mộ đen.

Bức ảnh đen trắng là một bà lão tươi hiền từ, là bảo mẫu cũ của nhà họ Quý.

Quý Dư từ nhỏ nhà phớt lờ suốt một thời gian dài, chính nhờ bà mà trở nên tự kỷ, u uất, biến thành một kẻ điên cuồng loạn.

Đối với Quý Dư, bà càng giống như bà nội, bà nội duy nhất yêu thương Quý Dư trong căn nhà họ Quý đó.

Tiếc là bà Lê nghỉ việc từ hồi học cấp hai vì tuổi tác cao, thể tiếp tục công việc nữa. Bà vốn dĩ nên nghỉ từ sớm, nhưng vì yên tâm về Quý Dư nên mới lữa mãi.

Đến khi Quý Dư học cấp ba mới tin bà bệnh.

Cậu nghĩ đủ cách để dành dụm tiền, ăn tiêu tằn tiện, chạy việc vặt cho bạn học, làm bài tập hộ, vì tiền mà gần như làm thứ thể, bất chấp nội quy trường học lén bán t.h.u.ố.c lá, rượu và đồ ăn vặt trong ký túc xá, làm giả giấy xin phép nghỉ để bán, nhận tiền giúp bạn học gánh tội.

Học sinh trường Bách Lâm đều là con nhà giàu, Quý Dư dựa những việc đó kiếm ít. Cậu giữ một đồng nào, tất cả đều đưa cho nhà của bà Lê.

nhà bà Lê họ sẽ chăm sóc cho bà, bảo Quý Dư chuyên tâm học hành, cũng dừng .

Cậu chỉ làm chút gì đó, cho cho cuộc sống thứ hai.

Lên đại học, tranh thủ thời gian làm đủ các loại việc làm thêm.

Số tiền đó đều đổ những ca phẫu thuật, nhưng cuối cùng vẫn thể xoay chuyển tình thế. Năm Quý Dư học đại học năm hai, bà Lê qua đời.

Quý Dư xổm bia mộ, đặt bó hoa trong tay xuống, đột nhiên nhớ một chuyện.

Hồi cấp ba, đưa năm vạn tệ sỉ nhục Thương Viễn Chu, phân hóa thất bại.

Khi đó Quý Dư từng do dự. Năm vạn tệ, chỉ cần vài câu, lén ghi phản ứng của Thương Viễn Chu, là thể dễ dàng .

Hoặc là lặng lẽ tìm đến Thương Viễn Chu, hỏi bằng lòng diễn một vở kịch . Thương Viễn Chu là con riêng, lẽ sẽ nhiều tiền.

Cậu thực , mặt Thương Viễn Chu.

Nhìn thấy bàn tay đẫm m.á.u của , những vết m.á.u loang lổ hòn non bộ gồ ghề. Bóng tối của hòn non bộ che khuất Thương Viễn Chu, bóng dáng thiếu niên như hòa tan trong bóng tối.

Lời đến bên miệng hiểu chuyển hướng, thậm chí cả việc diễn kịch cũng hỏi .

Đó là đầu tiên thổ lộ lòng với một bạn học thiết. Phân hóa thất bại gần như định sẵn là Beta. Sỉ nhục Thương Viễn Chu chính là oán hận bản tại là một Beta. Lý do đổi ý lẽ cũng vì phủ nhận bản là Beta, dù chỉ là lời dối cũng .

Quý Dư , quyết định nếu cơ hội sẽ kể chuyện cho Thương Viễn Chu .

Cũng còn nhớ .

Nghĩa trang với những bia mộ san sát giống như một nấm mồ khổng lồ. Bầu trời thì xanh, nhưng những bia mộ đen nhánh tạo thành một mảng đen kịt u buồn, trang nghiêm. Bó hoa cúc vàng óng là màu sắc tươi sáng duy nhất ở nơi đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-16.html.]

Chàng thanh niên mảnh khảnh xuống cạnh bia mộ, nghiêng đầu, nhẹ nhàng tựa vai lên bia mộ đen. Cánh tay bó bột vẫn treo ngực, nhắm mắt , như ngủ .

“Lúc con bưng bánh pudding cho , làm đổ bánh pudding, bảo con cút . Cái bánh pudding hình thỏ đó là cô giáo phát, mỗi chỉ một cái, các bạn đều ăn ngon, nhưng mà trai hình như thích ăn pudding.”

Quý Dư bé nhỏ còn cao tới bàn, tay ôm chiếc bánh pudding rơi nát bét, dính nhớp còn lẫn cả bụi đất, xót xa mà nỡ sờ sờ chiếc tai thỏ còn miễn cưỡng , nước mắt lưng tròng.

“Bà ơi, tại ba và các đều thích con? Con làm gì sai ạ?”

“Mẹ cũng thích con, nhưng sẽ mắng con, sẽ chuyện với con. bây giờ cũng thèm để ý đến con nữa.”

“Bà ơi, con nên sinh ?”

Quý Dư bé nhỏ co ro trong góc, vẻ mặt vô cảm, đờ đẫn.

Trong ký ức, bà Lê hiền từ sẽ làm cho Quý Dư một chiếc bánh pudding hình thỏ khác, dỗ ăn, sẽ bế từ trong góc , là đứa trẻ đáng yêu nhất đời.

Quý Dư bé nhỏ sẽ tựa vai bà Lê từ từ ngủ , hết đến khác.

Cho đến khi bia mộ lạnh lẽo thế bờ vai ấm áp.

Mỗi đến, Quý Dư đều nghĩ sẽ nhiều điều , nhưng đến nghĩa trang luôn im lặng, im lặng bên bà Lê một lát, im lặng rời .

Lúc Quý Dư trở về, cô giúp việc . Mấy bộ phim truyền hình xem đến phát ngán, một tay bó bột, chẳng việc gì để làm.

Cậu dứt khoát tìm phim tài liệu TV để xem.

Lúc Thương Viễn Chu trở về, TV đang chiếu cảnh linh dương Tây Tạng dẫn theo con.

Từ tổng tài bá đạo và cô vợ nhỏ bé yếu đuối, đến “Khám Phá Thiên Nhiên – Linh Dương Tây Tạng”, sự đổi lớn đến mức khiến Thương Viễn Chu dở dở .

“Sao bắt đầu xem cái ?” Anh giày hỏi.

Tự nhiên như một cặp vợ chồng già chung sống với từ lâu, chuyện phiếm vài câu chuyện nhà.

Quý Dư: “Đổi gió chút ạ.”

“Phim tài liệu thể giúp bình tĩnh ,” Quý Dư chỉ cảnh tượng ấm áp màn hình. “Thật những cảnh khó .”

“Linh dương hoang dã nhạy cảm và cực kỳ sợ , chỉ cần gần một chút là chúng sẽ nhanh chóng bỏ chạy.”

“Muốn cảnh chúng ăn cỏ, khi dậy từ bốn, năm giờ sáng, nấp sẵn khi linh dương ăn cỏ. Nhiếp ảnh gia thể chủ động đến gần động vật, chỉ thể đợi chúng ở những nơi chúng thường lui tới. Nếu may, khi cả ngày chẳng gì.”

Thương Viễn Chu . “Em thích nhiếp ảnh ?”

Quý Dư ít khi chủ động nhiều như , cũng ít khi nhắc đến những chủ đề hứng thú. Thương Viễn Chu thực càng hỏi là – tâm trạng em ?

“Cũng bình thường thôi ạ.” Quý Dư qua loa, nhắc đến một chuyện khác: “Hôm nay em nhớ hồi cấp ba em còn tìm mấy lời kỳ quặc. Vốn là tìm em, cho tiền bảo em chế nhạo việc phân hóa thất bại.”

“Không còn nhớ .”

Cậu ngừng , suy nghĩ một việc quan trọng.

Quý Dư , mắt cong cong mở miệng: “ , lâu như còn chúc mừng phân hóa thành công.”

Thương Viễn Chu nổi.

Hơn nửa tháng , trong buổi họp lớp, lúc hai ở riêng sân thượng, chính chủ động nhắc đến những lời Quý Dư hồi cấp ba.

Mới hơn nửa tháng thôi, mà Quý Dư hỏi nhớ .

Nếu là khác nhắc đến chuyện cấp ba, Thương Viễn Chu sẽ cho rằng họ mượn chuyện cũ để tạo quan hệ, kéo tình cảm.

Quý Dư như , Thương Viễn Chu thật sự quên những gì trong buổi họp lớp, cũng để tâm đến chuyện cấp ba.

Có lẽ hôm nay ngoài, ở đó, gặp ai đó, hoặc gặp chuyện gì đó, mới khiến Quý Dư nhớ .

Đối diện với gương mặt tươi , Thương Viễn Chu thậm chí hỏi Quý Dư một câu, chuyện của đến mức đáng để để tâm như ?

Dù chỉ là lời của một bạn bình thường, mới nửa tháng trôi qua cũng nên ấn tượng chứ, huống chi là trong cảnh đặc biệt như buổi họp lớp, lúc hai ở riêng.

Quý Dư như một sức mạnh vô cùng to lớn của sự vô tâm, ai gì, đều thể dễ dàng ném đầu.

Hay là , đối với Quý Dư, thậm chí còn coi là một bạn bình thường.

Trên đời rốt cuộc ai mới thể Quý Dư để tâm đến?

Như một tảng băng nặng trĩu đè lên n.g.ự.c Thương Viễn Chu. Mỗi nhịp tim đập, đều đang gõ tảng băng cứng, nước đá tan chảy làm sự bình tĩnh của Thương Viễn Chu sôi trào.

Anh nhếch môi một cái, như một ngoài cuộc chính mở miệng: “Vậy , thật sự nhớ rõ.”

Quý Dư vẫn đang gì đó, tâm trạng lẽ thật sự , cần tìm chút chuyện để nhằm chuyển hướng sự chú ý. Thương Viễn Chu thể ở phòng khách thêm nữa.

Không thể ở , cũng thể giả vờ nữa.

“Anh còn việc, em ăn cơm nghỉ ngơi sớm .”

Loading...