Beta Xã Súc Kết Hôn Cùng Alpha Đỉnh Cấp - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-04-13 19:56:37
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạm thời nghỉ phép cần xử lý công việc, nhịp sống của Quý Dư bỗng chốc chậm .

Nghĩ nghĩ , vẫn về nhà ngay mà bảo tài xế đầu xe, đưa đến căn hộ đang thuê.

Lúc xuống xe lấy điện thoại trả tiền, Quý Dư tiện thể liếc đồng hồ, 9 giờ 50, vẫn còn sớm.

Chìa khóa mang theo từ sáng nay lúc cửa. Khi mở cửa bước , Quý Dư cảm giác như xa cách nơi mấy đời.

Giống như du lịch một chuyến trở về, ngôi nhà quen thuộc xa lạ.

tâm trạng thì thoải mái.

Quý Dư tưới nước cho chậu cây, dùng khăn lau qua loa căn phòng hai tuần ở, mang theo chút bụi bặm.

Một tay thương, làm gì cũng tiện lắm. Việc dọn dẹp cũng kỹ càng, chỉ lau sơ qua sàn nhà, mặt bàn thì dùng khăn ướt dùng một lau tạm.

Lúc Quý Dư đang dọn dẹp vệ sinh thì điện thoại reo lên. Giọng nữ du dương ngân nga lời bài hát tiếng Anh, màn hình sáng lên hiện ba chữ “Thương Viễn Chu”.

“A Chu?”

Giọng ở đầu dây bên vẫn trầm như thường. “Em vẫn về ?”

“Xin nghỉ gặp rắc rối gì ?”

Quý Dư ngẩn , nhanh chóng hiểu : “Em về ngay đây. A Chu quên mang theo thứ gì , em thể mang đến công ty cho .”

“Không .” Thương Viễn Chu màn hình theo dõi trong phòng khách trống trơn, mày nhíu . “Anh cho mang bữa sáng đến cho em, gõ cửa ai trả lời nên họ gọi cho .”

Anh ước chừng thời gian Quý Dư xin nghỉ và trở về để gọi mang bữa sáng đến.

Thực đó vẫn đến, là Thương Viễn Chu tình hình của Quý Dư nên khi thấy màn hình theo dõi gọi điện ngay.

lẽ giao đồ ăn cũng sắp đến .

Thương Viễn Chu lúc nào cũng dán mắt màn hình theo dõi, rảnh đến mức đó, nên thể chắc chắn Quý Dư ở trong phòng .

Anh lắp camera ở phòng khách và hành lang, nhưng phòng của Quý Dư thì .

Có lẽ Thương Viễn Chu cũng , nếu lắp camera trong phòng Quý Dư, một vài chuyện sẽ trở nên kỳ quặc.

Anh chỉ bệnh, là do d.ụ.c vọng chiếm hữu và kiểm soát quá mạnh, chứ biến thái.

Dù ý nghĩ đó cám dỗ, nhưng Thương Viễn Chu vẫn cố gắng kìm nén.

Quý Dư chút ngạc nhiên. “Em về căn hộ em thuê. Chậu trầu bà Nam Mỹ của em mấy ngày tưới nước, em về xem nó một chút.”

“A Chu bảo đó đặt đồ ở cửa ?”

Thương Viễn Chu: “Anh bảo qua thẳng chỗ em, tiện thể mang chậu trầu bà Nam Mỹ về nhà luôn.”

Quý Dư mím môi, giọng điệu tuy ôn hòa nhưng là từ chối: “Không cần , cứ để nó ở đây .”

Thương Viễn Chu im lặng một lát. “Mang qua đó ?”

“Ý là mang cũng đỡ cho em thường xuyên qua tưới nước.”

Quý Dư: “Cũng xa lắm, chuyển chuyển cũng phiền phức, với em cảm thấy phòng khách chỗ để.”

Thương Viễn Chu, cố tình chọn căn nhà nhỏ: …

Anh tiếp, bởi vì Quý Dư , thậm chí lẽ là bài xích. Không chỗ để chỉ là một cái cớ cho qua chuyện.

Nhìn thì vẻ chỉ là một chậu cây, nhưng thực chất là Quý Dư cũng coi nơi ở cùng Thương Viễn Chu là gian riêng tư của , mà chỉ là một nơi ở tạm thời, bất đắc dĩ ở chung với khác.

Nếu còn tiếp tục dây dưa chuyện nên chuyển chậu cây , thì sẽ còn phù hợp với những lời mà một “đối tác” như Thương Viễn Chu nên nữa.

Thương Viễn Chu bình tĩnh ”, thêm gì nữa, cũng nhắc Quý Dư sớm trở về để tránh đồ ăn nguội, trực tiếp cúp máy.

Anh tức giận.

Chỉ là hiểu rằng làm quá, nhanh. Anh cẩn thận lùi , để tránh làm kinh động chú chim sẻ đang đậu bên cửa sổ.

Quý Dư cúp điện thoại, ngay đó điện thoại nhận một tin nhắn kèm hình ảnh.

“Chào Quý, là giám đốc của Lê Tương Viên. Anh Lý đặt cơm một tháng ở chỗ chúng cho . Đây là bữa sáng ngày đầu tiên, đặt ở cửa cho .”

“Ngoài , nếu bất kỳ sở thích khẩu vị kiêng khem nào, thể báo cho chúng , chúng sẽ điều chỉnh thực đơn theo khẩu vị của .”

“Các cứ xem mà làm nhé, kiêng khem gì cả. Với , Lý là?”

“Vâng thưa Quý. Anh Lý là trợ lý của Tổng giám đốc Thương. Hôm nay đến báo cho chúng . Tổng giám đốc Thương quan tâm đến , chỉ là quá bận, mong yên tâm. Vậy làm phiền nữa, chúc cánh tay của sớm ngày bình phục.”

Quý Dư cảm thấy việc để trợ lý đặt cơm vấn đề gì. Cậu yên tâm, ngược nếu Thương Viễn Chu tự mới là vấn đề.

Việc Thương Viễn Chu nhớ đến tay thương, tiện tự nấu ăn mà bảo trợ lý đặt cơm ngoài dự đoán của Quý Dư.

Thương Viễn Chu thật sự là một . Có lẽ cũng chính vì suy nghĩ chu đáo, tầm xa trông rộng, nên mới thể từ một đứa con riêng coi trọng trở thành nắm quyền nhà họ Thương.

Nghĩ , Quý Dư phòng khách lâu nữa, phòng .

Bên trong vẫn giữ nguyên dáng vẻ lúc . Căn phòng lớn, giữa phòng đặt một chiếc giường, tủ đầu giường một chiếc đèn ngủ nhỏ và một khung ảnh. Bức ảnh chụp một cánh đồng bao la, một chú thỏ pika tai tròn, trông ngốc nghếch đang trong tư thế chạy nước rút, dừng hình ở góc bên .

Bức ảnh giống như chú thỏ pika nhỏ bé đang chạy về phía cánh đồng bao la.

Bức ảnh là do Quý Dư chụp. Khoảnh khắc bấm máy, sinh vật nhỏ màu nâu xông khung hình.

Lúc rời khỏi phòng làm việc, Quý Dư vội, mang theo gì cả, chỉ mang theo bức ảnh .

Quý Dư cầm lấy bức ảnh một lúc, đặt nó xuống.

Cậu đến tủ quần áo, lấy vài bộ quần áo cất túi, cùng với một ít đồ dùng sinh hoạt mang theo, rời khỏi nơi .

Nếu mang đến, Quý Dư cũng sở thích ăn cơm nguội. Cậu gọi xe điện thoại lãng phí thời gian chờ đợi, mà trực tiếp vẫy một chiếc taxi.

Bữa sáng đặt ở cửa gói cẩn thận trong một chiếc túi giữ nhiệt tinh xảo. Lúc cửa, Quý Dư xách nó .

Đồ ăn bên trong đựng trong hộp nhựa, mà là một chiếc hộp đựng thức ăn tinh xảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-xa-suc-ket-hon-cung-alpha-dinh-cap/chuong-15.html.]

Hộp đựng thức ăn màu đỏ thẫm, đó vẽ những loài hoa mà Quý Dư tên, tổng cộng ba tầng.

Tầng thứ nhất là những chiếc há cảo tôm thủy tinh nhỏ xinh, vỏ mỏng đến trong suốt. Tầng thứ hai là những chiếc bánh bao hình thù đáng yêu, là nhân gì. Tầng thứ ba sâu nhất, bên trong đặt một chiếc bát nhỏ.

Là một bát canh xương hầm… nước dùng đậm đà, thơm ngon.

Đây là “ăn gì bổ nấy” trong truyền thuyết ?

Quý Dư nếm một miếng mới nhận , vẻ mặt phức tạp đặt nó sang một bên.

từng đến Lê Tương Viên, nhưng bữa sáng cũng thể đoán , giá cả ở Lê Tương Viên hề rẻ.

Đặt hẳn một tháng, giá cả càng khó tưởng tượng.

Đây coi như là gì? Phúc lợi chu đáo của sếp đối với t.a.i n.ạ.n lao động của ?

Nếm một viên há cảo tôm thủy tinh, bên trong ngoài tôm nõn còn măng và củ năng, tạo nên nhiều tầng hương vị phong phú, tươi ngon, giòn sần sật, hương vị thật tuyệt.

Quý Dư, một nhân viên văn phòng từng đủ loại ông chủ vô lương tâm bóc lột, khịt khịt mũi, dụi dụi những giọt nước mắt hề tồn tại. Nếu sợ mất mặt, thậm chí còn hét lên một tiếng “Tổng giám đốc Thương muôn năm!”

Mà dù ai trong phòng khách, hét lên cũng mất mặt.

Thong thả ăn xong bữa sáng, Quý Dư vẻ mặt trịnh trọng mở TV lên, bộ phim 《Em Thuần Khiết》.

“…Tổng tài cô nhân viên mới công ty lương thiện, ngây thơ, trong sáng… thu hút… vượt qua muôn vàn khó khăn… ở bên yêu .”

Chính nó ! Quý Dư nhấn nút phát.

Nhận thù lao kếch xù, cùng với đãi ngộ phúc lợi hậu hĩnh, đương nhiên làm công việc của . Một nhân viên văn phòng đủ tiêu chuẩn tinh thần hợp đồng.

Nâng cao diễn xuất, nắm vững tinh túy của việc nhập vai, bắt đầu từ việc quan sát phim truyền hình.

Lúc chuông cửa vang lên, Quý Dư còn tưởng là Thương Viễn Chu mang chìa khóa. Cậu nhấn nút tạm dừng TV, lật đật chạy mở cửa.

Ngoài cửa là một đàn ông lạ mặt xách theo chiếc túi giữ nhiệt quen thuộc. “Anh là Quý ạ?”

Quý Dư nghĩ nghĩ, nhớ trong tin nhắn họ . “Giám đốc?”

Người đàn ông trung niên vội : “Anh cứ gọi là Tiểu Trần là .”

Trông chú chẳng nhỏ chút nào.

Quý Dư vẻ mặt phức tạp. Tiểu Dư hai mươi mấy tuổi thể nào mở miệng gọi một đàn ông trung niên ít nhất cũng bốn mươi tuổi trở lên là Tiểu Trần . “Giám đốc Trần.”

Giám đốc Trần: “Tôi đến giao bữa trưa hôm nay. Bữa trưa canh bồ câu trăm vị…”

Quý Dư nôn nóng đợi ông xong danh sách món ăn, lúc mới thể TV ăn cơm xem kịch. Tình tiết phim đang đến đoạn nữ chính gây khó dễ. Quý Dư xem nên phản ứng thế nào, để khi nhà họ Thương gây khó dễ thì thể học tập áp dụng.

Buổi trưa Thương Viễn Chu về, Quý Dư xem phim suốt cả ngày.

Buổi tối, vị giám đốc Trần mang đến đồ ăn cho hai . Sau khi Quý Dư xác nhận với Thương Viễn Chu rằng cũng sẽ về, liền đặt đồ ăn sang một bên đụng đến, tiếp tục xem phim truyền hình của .

Lúc Thương Viễn Chu trở về, thấy Quý Dư đang chăm chú TV, tay còn cầm một quyển sổ, thỉnh thoảng gì đó lên .

Hình ảnh , hôm nay Thương Viễn Chu mỗi màn hình theo dõi đều thấy.

Anh xoa xoa mi tâm, mở miệng hỏi: “Đang xem gì ?”

Quý Dư, đang đắm chìm trong TV, đầu , vẻ mặt nghiêm túc: “Em đang học cách diễn cho vai phu nhân tổng tài yêu thương tổng tài.”

“Phu nhân?” Thương Viễn Chu hứng thú lặp .

Quý Dư nghĩ nghĩ, dậy, vẻ mặt cứng cỏi, quật cường: “Anh nghĩ tiền là ghê gớm lắm ? Tiền thể tùy tiện mua chuộc trái tim của một ? Em yêu Thương Viễn Chu chỉ vì là Thương Viễn Chu.”

Giây tiếp theo nửa c.ắ.n môi, giọng điệu hạ thấp, tự ti: “Em cũng em làm sai điều gì, mà hãm hại em như . em thật sự đổ nước lên .”

Động tác và giọng điệu đều học giống, chỉ là biểu cảm thật sự chút cứng, đủ yếu đuối.

“Câu đầu tiên của em là gì?”

Quý Dư “Hả?” một tiếng. “Anh nghĩ tiền là ghê gớm lắm ?”

Thương Viễn Chu: “Nguyên văn cả câu.”

Quý Dư như một cái máy lặp một nữa: “Anh nghĩ tiền là ghê gớm lắm ? Tiền thể tùy tiện mua chuộc trái tim của một ? Em yêu Thương Viễn Chu chỉ vì là Thương Viễn Chu.”

Thương Viễn Chu đại khái đang làm gì, cố nén đả kích Quý Dư. “Diễn nghiêm túc như , chuẩn tiến quân giới giải trí ?”

“Ai?” Quý Dư chút vui mừng: “Tổng giám đốc Thương thấy em diễn ?”

Thương Viễn Chu lấy bữa tối bày biện, : “Gọi Tổng giám đốc Thương, trừ một điểm.”

Quý Dư điều sửa miệng: “A Chu cũng thấy em diễn ?”

“Em học cả một ngày đấy.”

Thương Viễn Chu xoa mi tâm. “Em cứ là chính , cần diễn mấy cái .”

Quý Dư nghiêm túc, chút nóng lòng thử: “Nếu ký hợp đồng, đây là công việc của em, em thể diễn .”

Huống hồ hôm nay lúc từ chối Tôn Tài Thừa cũng dùng qua kiểu . Tuy Quý Dư nổi hết cả da gà, nhưng chiêu hiệu quả, từ chối , đến nỗi khó xử.

Đối với một giỏi ăn , giỏi giao tiếp như Quý Dư mà

Cậu cảm thấy như mở một cánh cửa đến thế giới mới.

Hiện giờ chuyện và Thương Viễn Chu kết hôn vẫn lan truyền ngoài, những tình huống tương tự sẽ chỉ càng nhiều hơn.

“Chỉ đoạn dùng .”

Thương Viễn Chu nhanh chóng lướt qua trong đầu vài cái tên thể dùng để đóng vai những kẻ ngốc nghếch, thích gây khó dễ cho khác. “Yên tâm, diễn .”

Vốn dĩ là dùng , nhưng từ giờ khắc trở thì sẽ dùng .

Quý Dư: “Với em là Beta, bình thường.”

“Nếu ngoài mà thấy em một phẩm chất nổi bật nào để thu hút , thì làm thể khiến khác tin rằng yêu em đến mức rõ tình hình, sẵn sàng đắc tội với gia tộc liên hôn và vi phạm di nguyện của ông nội để kết hôn với em chứ.”

Bàn tay đang đưa chiếc thìa của Thương Viễn Chu dừng một chút, đáp lời, mà chỉ khẽ: “Ăn cơm .”

Loading...