Beta Mang Thai Nhưng Không Chạy Được - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-28 14:17:06
Lượt xem: 144

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Em và ‘ khác’ ở bên , hai còn một đứa con. Cái em về việc Omega t.h.a.i đều là giả. Em căn bản Omega, mà là em m.a.n.g t.h.a.i con của .”

Tôi gật đầu, lắc đầu: “ Omega, nhưng m.a.n.g t.h.a.i con của ‘ ’, của .”

Anh nghiến răng: “Tôi tranh cái với em. Hai ở bên từ khi nào?”

“Hơn ba năm .”

Anh kinh ngạc: “Nghĩa là ngay khi bắt đầu xuất hiện tình trạng , hai ở cùng ? Dựa cái gì?”

Tôi nhíu mày: “Dựa cái gì là ?”

Anh đầu ngoài cửa sổ như cố bình tĩnh , .

“Không gì. Em đúng là Beta ?”

.”

“Nên em cần mùi pheromone của , nhưng bây giờ đứa bé cần đúng chứ?”

.”

“Vậy thời gian em ở với , sẽ thả mùi pheromone cho con.”

Tôi nghi hoặc: “Thì bình thường chúng vẫn ở cùng mà?”

“Tôi là 24 giờ.”

…Hả?

12

Buổi tối, Tưởng Triệt thẳng phòng .

Tôi: “…”

“Anh định làm gì?”

Không từ kéo tới một tấm nệm: “Yên tâm, ngủ đất. Chỉ thả mùi pheromone cho con thôi.”

“À, . , với bên viện nghiên cứu . Vài hôm nữa khi về, đến viện kiểm tra cơ thể.”

Kỳ mẫn cảm của Tưởng Triệt tới giờ vẫn xuất hiện, chắc chắn là vấn đề.

Nếu kỳ mẫn cảm của mãi đến, thì con thứ hai cũng sẽ xuất hiện.

Thậm chí, dù kỳ mẫn cảm tới, cũng thể chắc chắn đó còn xuất hiện .

Nếu như vĩnh viễn biến mất

Dù gì cũng từng là vợ chồng, ngay cả một lời tạm biệt t.ử tế cũng .

Thật sự quá nghẹn.

Huống chi, một con sống động như thế, biến mất là biến mất… chỉ nghĩ thôi tim đau .

“Kiểm tra gì chứ? Tôi thấy bây giờ thế . Nếu còn kỳ mẫn cảm nữa, chẳng cũng ?”

Anh trải nệm .

Tôi lập tức bật dậy.

Anh thấy chằm chằm, bật lạnh: “Sao? Đau lòng cho ? Muốn gặp ? Sợ hết kỳ dễ cảm xuất hiện nữa?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-mang-thai-nhung-khong-chay-duoc/chuong-7.html.]

Tôi lưng , xuống, lười đôi co với .

“Yên tâm, trêu em thôi. Về sẽ kiểm tra. Dù thế nào, cũng sẽ nghĩ cách để biến mất. Dù gì… mới là em thích.”

Tôi bực bội hơn thua với : “Cũng hẳn là thích.”

“Không thích? Vậy là ham thể ?”

“Anh im ngay.”

Cái gì ? Không ít lắm , hôm nay cứ đấu với suốt .

Với đúng tâm tư thật.

13

Sáng sớm hôm , Tưởng Triệt nhận tin: bên tộc sâu bọ bắt đầu manh động.

Chúng cùng lên chiến trường.

Ban đầu cho , nhưng tại , cứ cảm thấy bất an.

Quả nhiên, mới bàn xong phương án tác chiến, Tưởng Triệt liền bước kỳ mẫn cảm.

Quân y định tiêm t.h.u.ố.c ức chế, nhưng vung tay gạt , liếc một cái : “Bây giờ pheromone của đang bạo động, thích hợp dùng chiến trường. lúc, còn đang chỗ để xả giận.”

“Chỗ để Phó quan Lận xử lý quyền.”

Nói xong liền chuẩn dẫn quân xuất phát.

Tôi kịp thời chặn : “Dù thế nào, 11 giờ tối cố về.”

Tưởng Triệt im lặng vài giây hỏi: “Nhớ đến ?”

Tôi cũng im lặng một lúc : “Anh từng lên chiến trường. Nếu ngày mai xuất hiện, lỡ xảy chuyện thì chỉ đường c.h.ế.t.”

Tưởng Triệt gật đầu: “Ồ, thì phế vật đến .”

Tôi: “…”

Không phản bác .

là tiện nghi gì cũng chiếm hết. Bẩn thỉu mệt nhọc đều làm.” Nói , còn nắm tay như an ủi: “Dù thế nào, 11 giờ nhất định sẽ về.”

“Được.”

14

Tưởng Triệt lời, 10 giờ rưỡi tối rút khỏi tiền tuyến.

để sớm kết thúc trận chiến, giải phóng quá nhiều pheromone, dẫn đến cơ thể kiệt sức.

Về đến nơi là ngất luôn.

Ngày thứ hai của kỳ dễ cảm, tỉnh .

Tôi chăm chăm mắt , câu nào.

Anh nghi ngờ, nhỏ giọng gọi: “Vợ? Em ?”

Tôi thở hắt , tay ôm lấy trái tim đang đập quá nhanh.

Tôi lao đến bên giường, ôm chặt lấy .

Loading...