Tôi hề hề: “Anh còn hiểu em ? Nếu em điều chức, chẳng ai điều nổi em .”
“Em tự nguyện? Chuyện gì xảy ? Tài năng của em là ở chiến trường, đột nhiên lùi thế là vì cái gì? Còn nữa, bảo em một Omega đang m.a.n.g t.h.a.i là thế nào?”
Tôi kéo tay đặt lên bụng : “Không Omega nào cả, mà là em đang mang con của .”
Toàn run lên, mắt trợn to đầy kinh ngạc: “Từ bao giờ?”
Tôi giơ hai ngón tay: “Hai tháng .”
Anh bắt đầu ngây ngô.
Cười vài phút thì hỏi: “Tưởng Triệt ?”
Tôi lắc đầu: “Không. Anh còn giận vì em điều chức mấy ngày liền. Với , em bầu cũng chẳng con , cho làm gì?”
Anh c.ắ.n một cái lên mặt : “Coi như em điều.”
Tôi cong môi. Cái hũ dấm chua đúng là dễ dỗ.
Anh ghen với Tưởng Triệt chuyện ngày một ngày hai, đương nhiên gì để vui.
Tôi tìm một tư thế thoải mái trong lòng dựa .
Nghe hào hứng kể về viễn cảnh khi con chào đời, bắt đầu buồn ngủ.
Anh thật ồn ào, vẫn là Tưởng Triệt hơn, như cục băng, ít , yên tĩnh.
Mang t.h.a.i xong, thật sự cực kỳ dễ buồn ngủ.
23 giờ 30, Tưởng Triệt đang ôm ngủ bỗng kéo khỏi lòng , đặt ngay ngắn lên giường bên cạnh.
Tôi hé mắt một chút.
Thấy bộ dạng mơ màng của , hề hề, hôn nhẹ lên môi .
“Vợ , , sắp đến 0 giờ .”
Tôi vòng tay qua cổ , dính dính hôn thêm mấy cái: “Đi , trai xám của em.”
Anh c.ắ.n một cái lên cổ , cuối cùng nghiến răng rời .
“Vợ ơi, tháng đến thăm em.”
Tôi phẩy phẩy tay, chìm giấc ngủ nữa.
4
Ngày hôm , khi làm xong kiểm tra sức khỏe ở viện nghiên cứu bước , thì gặp Tưởng Triệt.
Anh thấy từ khoa khám t.h.a.i dành cho Omega, cả khựng .
“Thượng tá Tưởng.” Tôi gật đầu chào .
Anh quanh bốn phía: “Sao thấy Omega của ?”
Tôi cong môi: “Anh khám xong về nhà , đến lấy báo cáo giúp .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-mang-thai-nhung-khong-chay-duoc/chuong-2.html.]
Tôi lắc lắc tờ giấy báo cáo trong tay.
“Ồ.”
Thấy sắc mặt , chút lo, nhưng chỉ giả vờ hỏi qua loa: “Thượng tá đến viện nghiên cứu làm gì ?”
Anh thở dài: “Phó viện trưởng của nghiên cứu viện, tên Lý Sâm đó, chẳng đến làm quân y của . Cái bệnh của , ngày thứ hai kỳ mẫn cảm là bất tỉnh một ngày. Hắn vẫn luôn trông , nhưng vì phát hiện là ngất trong phòng . Hôm nay chuyển về viện nghiên cứu để điều trị. Tuy chẳng liên quan gì đến , nhưng vẫn đến xem.”
Nhìn nhíu mày, ngay, thấy phiền, nhưng vẫn buộc đến.
Giờ chắc đang cực kỳ bực bội, vì chỉ lúc bực bội mới nhiều thế.
Tôi gật gù: “À, . Phó viện trưởng trông vẻ sức khỏe , chăm sóc cẩn thận .”
Tưởng Triệt ngớ : “Tại chăm sóc ?”
Tôi cố nén khóe miệng bật : “Độ tương hợp của hai cao như , mà còn nhất quyết làm quân y của . Thượng tá chẳng lẽ ý gì ?”
Khóe môi Tưởng Triệt giật giật: “Tôi thể ở bên , rõ mà.”
“Ơ?” Tôi giả vờ ngạc nhiên.
“Sao ? Cậu là duy nhất thế giới tương hợp với tám mươi phần trăm đấy.”
“Cậu rõ ràng mùi pheromone của là mùi rau diếp cá, thứ ghét nhất đời .”
Chuẩn thật, Tưởng Triệt ghét nhiều mùi, mà đầu chính là… diếp cá.
Dù pheromone của Tưởng Triệt bùng nổ, cũng sẽ bao giờ làm gì với Lý Sâm, vì chỉ cần ngửi mùi của là nôn.
Tôi bĩu môi, vỗ vai : “Vất vả , thượng tá. Anh mau xem , về đây, Omega của đang đợi.”
Khi lướt qua , Tưởng Triệt giơ tay giữ : “Cậu giờ từng nhắc đến Omega đó. Cậu thật lòng với ? Hoặc… khó khăn gì? Nếu khó khăn thì với , thể giúp.”
Chẳng lẽ nghĩ Omega uy hiếp?
Tôi bật , lắc đầu: “Không . Tôi thật lòng với . Anh yêu đến c.h.ế.t, còn … cam tâm tình nguyện sinh con cho .”
Sắc mặt Tưởng Triệt càng tệ hơn.
“Được. Vậy chúc hai hạnh phúc. Lúc cưới nhớ mời .”
Anh buông tay rời .
5
Về đến nhà, xem kỹ kết quả kiểm tra, cơ thể khỏe mạnh.
Con cũng trông .
Nhớ đầu khám khi phát hiện con, nó chỉ bé bằng hạt lạc, giờ thì gần bằng một quả nho nhỏ .
Lúc với Tưởng Triệt rằng một Omega yêu là để lý do cho việc con đời thôi.
Nếu , bỗng dưng xuất hiện một đứa trẻ bên cạnh thì chẳng hợp lý chút nào.
Rốt cuộc, luôn “cha , con ở ”, để một đứa trẻ mang dòng m.á.u ưu tú của .
Và cha của con, Tưởng Triệt, là lựa chọn nhất, một Alpha chất lượng, còn hấp dẫn .