Thấy lời nào, nắm đ.ấ.m của siết chặt đến mức nổi đầy gân xanh. Nhìn thấy một cú đ.ấ.m sắp vung về phía , nhắm chặt mắt .
cú đ.ấ.m rơi xuống mà nện thẳng xuống cái bàn tội nghiệp. Cái bàn dùng hơn mười năm làm chịu nổi cú đ.ấ.m đó, một góc bàn lập tức gãy sụp.
Tần Mục Dã vẫn hả giận, bắt đầu dùng nắm đ.ấ.m đập phá lung tung trong nhà . Đồ đạc đều đập nát, nắm đ.ấ.m của cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, m.á.u nhỏ giọt xuống sàn nhà.
Sau khi đập phá xong, như phát điên lao tới ôm chặt lấy , hít hà mùi hương : "Mùi gỗ thông?"
Hắn khổ một tiếng, giây tiếp theo liền c.ắ.n phập gáy , rót pheromone của .
Tôi cảm thấy thư thái, nhưng trong lòng dâng lên vị chua xót, vì ngửi thấy trong mùi rượu mạnh lẫn một chút hương hoa dành dành.
Tôi từ chối sự xoa dịu miễn phí từ alpha . Đợi truyền xong, mới đẩy : "Anh thể ."
Hắn gằn: "Giang Triều, dùng xong là vứt bỏ ? Lúc nãy em từ chối cho pheromone, giờ xong chuyện thì coi như rác rưởi mà ném ?"
Tôi vô cảm : "Tôi hề ép làm thế."
Hắn bật , nhưng trong mắt đầy lệ. Tần Mục Dã lau nước mắt, bế thốc lên ngoài.
Mặc cho phản kháng thế nào, cũng buông tay, cứ thế ấn trong xe.
15、
Tôi đưa về Cảng Thành và nhốt trong phòng. Sau một đêm mệt mỏi vì đường dài, cưỡng cơn buồn ngủ mà .
Nửa đêm, nóng đến tỉnh cả . Không từ lúc nào, Tần Mục Dã bên cạnh, ôm chặt lấy từ phía .
Dạ dày khó chịu, động đậy một chút thì Tần Mục Dã tỉnh. Hắn buông , lạnh lùng : "Giang Triều, em đừng hòng rời xa . Em là của thôi."
Tay vô thức đặt lên bụng , giọng điệu lạnh vài phần: "Đứa bé thể sinh , nhưng nó nhận làm cha."
vẫn còn vương mùi pheromone của Bạch Trạch. Hắn pheromone của Bạch Trạch thể chữa chứng mất ngủ cho , tại còn giữ bên cạnh?
Tôi , trực tiếp hỏi thắc mắc trong lòng: "Pheromone của Bạch Trạch thể chữa chứng mất ngủ của . Anh cần giúp tiêu hao thể lực nữa , tại còn giữ ?"
Hắn nhíu mày: "Sao em pheromone của Bạch Trạch thể chữa chứng mất ngủ cho ?"
Tôi trả lời, tiếp tục truy vấn: "Tôi hỏi tại giữ ?"
Hắn chằm chằm , hung dữ : "Em thấy hả? Giang Triều, chấp nhận nuôi con của kẻ khác cho em ! Em còn thế nào nữa?!"
Hắn tự đến mức kích động, pheromone nồng nặc bao phủ khắp căn phòng.
16、
Đầu óc vẫn rối loạn. Có tiếng gõ cửa, Tần Mục Dã mở cửa.
Hắn chuyện với bác sĩ Triệu một lúc, đầu : "Đợi ở trong phòng, ngoài giải quyết chút việc. Đợi về chúng sẽ chuyện kỹ hơn."
Sau khi Tần Mục Dã , thử mở cửa thì thấy cửa khóa. ngoài cửa hai vệ sĩ canh, họ cũng bám sát nút.
Tôi hỏi họ Tần Mục Dã , họ thật thà đáp: "Phòng nghiên cứu của bác sĩ Triệu."
Tôi bảo họ đưa qua đó. Họ một cái gọi điện cho Tần Mục Dã. Sau khi phép, họ lái xe đưa .
Phòng nghiên cứu của bác sĩ Triệu ở tầng thượng. Vừa trong, đầu tiên thấy là Bạch Trạch. Cậu khựng một chút khi thấy .
Lúc , Tần Mục Dã và bác sĩ Triệu cũng từ phòng nghiên cứu bước , tay cầm một lọ chất chiết xuất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-kia-mang-thai-bo-chay-roi/6.html.]
Ánh mắt rơi lọ t.h.u.ố.c đó: "Đó là cái gì?"
Bác sĩ Triệu đáp: "Chất chiết xuất từ pheromone của Bạch Trạch. Pheromone đó ích cho chứng mất ngủ của Tần , chúng thể chiết xuất để làm thành thuốc. Tần dùng thử, hiệu quả ."
Hóa Tần Mục Dã hề ở bên Bạch Trạch, chỉ dùng pheromone của ... Vậy thấy tựa vai Bạch Trạch là ?
Tần Mục Dã tới : "Em thế? Sắc mặt kém ?"
Tôi hồn, gấp gáp hỏi: "Trước đây từng thấy tựa vai Bạch Trạch ngủ ."
Tần Mục Dã ngẩn : "Em bỏ là vì chuyện đó ? Giang Triều, hôm đó khi vớt Bạch Trạch nước lên, phát hiện pheromone của khiến buồn ngủ. Tôi chỉ xác thực xem đúng nên mới bảo tỏa pheromone trong phòng. Không ngờ ngủ quên thật, lúc tỉnh dậy mới đang tựa vai , nhưng thề là lúc ngủ đang bàn."
Hắn nhận điều gì đó, sang Bạch Trạch với ánh mắt hung ác: "Cậu giải thích chút ?"
Bạch Trạch chột nuốt nước bọt: "Là đỡ tựa vai ."
Giọng Tần Mục Dã trở nên nghiêm trọng: "Bạch Trạch, đầu tư cho nhà là để mua pheromone của . Nếu vượt quá giới hạn thì đừng trách khách khí."
Mặc kệ Bạch Trạch cầu xin, Tần Mục Dã lập tức rút vốn đầu tư khỏi nhà họ Bạch. Nhà họ Bạch vốn bên bờ vực thẳm, rút vốn đồng nghĩa với việc phá sản.
17、
Bình luận lâu thấy xuất hiện:
[Cuối cùng cũng hiện bình luận !]
[Cốt truyện gốc hỏng nên bình luận mới biến mất bấy lâu nay đấy.]
[Cốt truyện gì quái đản , công coi thụ như t.h.u.ố.c thôi, chẳng chút tình cảm nào.]
[Công lẽ thật sự thích beta đó chứ?]
[...]
Tần Mục Dã dắt rời khỏi phòng thí nghiệm về nhà. Về đến nhà, cơn nghén hành hạ , Tần Mục Dã lẳng lặng tỏa pheromone xoa dịu.
Hắn lạnh mặt hỏi: "Đói ?"
Tôi lắc đầu: "Không đói, ăn trái cây."
Hắn bắt đầu gọt táo, nhưng kỹ năng dùng d.a.o của tệ, gọt xong chẳng còn bao nhiêu thịt táo. Tôi vẫn đón lấy ăn một miếng.
Hắn đối diện , ánh mắt dời xuống bụng , vành mắt đỏ lên.
Vốn dĩ định cho sự thật, nhưng thấy bộ dạng đó của cũng thú vị nên trêu thêm chút nữa.
Mấy ngày liên tiếp, gì Tần Mục Dã cũng lạnh mặt làm theo.
Tôi cho ngủ cùng, liền đợi ngủ say lén bò lên giường, lén hôn lên mặt một cái lẳng lặng xoa bóp đôi chân phù nề vì m.a.n.g t.h.a.i cho .
Một ngày nọ khi đang xổm bóp chân cho , thong thả bảo: "Thật đứa bé trong bụng là của đấy."
Hơi thở của khựng , ngơ ngẩn .
Tôi tưởng tin: "Thật sự là của , tin chúng thể bệnh viện giám định. Mùi gỗ thông ngửi thấy là pheromone mua đấy."
shgt
Hắn vẫn bất động .
Không qua bao lâu, đột nhiên ôm chặt lấy , gục đầu vai thút thít, miệng vẫn lẩm bẩm: "Của , là của ..."