Beta cấp dưới mang thai, ôm con trốn trong lòng lãnh đạo - 7
Cập nhật lúc: 2025-11-30 04:37:43
Lượt xem: 1,145
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
14
Trần Triệt giữ lời, 10 giờ rưỡi rút khỏi tiền tuyến.
vì giải quyết trận chiến quá nhanh, giải phóng tin tức tố quá mức, cơ thể quá tải.
Về đến nơi liền ngất .
Ngày thứ hai của kỳ mẫn cảm, tỉnh .
Tôi chằm chằm mắt .
Anh nghi ngờ: “… Vợ? Em thế?”
Tôi thở phào, ôm lấy n.g.ự.c đang đập loạn.
Tôi lao đến ôm chặt .
Anh siết lấy : “Sao ? Sợ đến ?”
Tôi dí quang não mặt .
“Ngày 26… ngày 26 ?”
Anh trợn tròn mắt tin .
“Kỳ mẫn cảm của trễ một ngày. Tôi sợ. Tôi tưởng biến mất. Anh sợ đến mức nào .”
Tôi bóp mạnh đùi , ép vài giọt nước mắt.
Anh ngẩn , nheo mắt: “Em hôn Trần Triệt ngủ với ?”
Tôi hít sâu một .
Sao thông minh thế ?!
“Chỉ hôn thôi.”
Anh bóp cằm : “Tôi mà. Em mà diễn trò mặt chắc chắn là . Nhìn mắt , thật — chỉ hôn?”
Tôi giơ tay thề: “Tôi thề. Với con còn nhỏ thế , dù thèm , cũng làm gì . Tin .”
Anh ấn đầu n.g.ự.c , thở dài: “Tôi tin em. Chuyện đột xuất, em cố ý. Là Trần Triệt hổ, ở , em.”
Tôi gật đầu vài cái n.g.ự.c : “Anh sự tồn tại của .”
Anh khịt mũi: “Thì . Hắn g.i.ế.c .”
“Cơ thể bây giờ đặc biệt, kiểm tra sớm. Tôi liên lạc Trung tá Kỷ, sẽ đến tiếp quản mặt trận. Xong chúng về.”
“Được.”
Không ngờ chuyện càng rắc rối.
Sáng hôm , phát hiện nhân cách thứ hai… vẫn biến mất.
Tôi thì cứng .
Anh thì vui đến mức uống rượu với ăn mừng.
Cuối cùng, cốc ly bằng… hai cốc nước ấm.
“Nào nào, chúc mừng! Lần cố gắng đoạt quyền , để chỉ , .”
Nghe xong choáng váng.
Nếu chỉ còn , chẳng tự do của mất sạch ?
Chưa đến chuyện đất nước mất luôn chiến lực quan trọng.
Anh bao giờ trận.
Tất cả kiến thức tác chiến dạy từ đầu…
Nghĩ đến đây phát cáu, nôn khan một cái.
“Sao thế? Khó chịu ?”
Tôi xua tay: “Không .”
Tức đến mức nôn .
15
Ngày đầu tiên về từ chiến trường, dẫn Trần Triệt Viện nghiên cứu.
“Giờ vấn đề là nhân cách gốc biến mất.”
Triệu Khải nhắm mắt tuyệt vọng.
Trường hợp của Trần Triệt là ca đầu tiên, gì tham chiếu.
“Có lẽ do tiêm tin tức tố nguyên chất đó. Trước mắt cứ kiểm tra tổng thể , đó mỗi ngày quan sát.
Sư , chắc phiền theo sát Thượng tá.”
Tôi thở dài.
Tôi thành camera .
Lần , nhân cách thứ hai tồn tại suốt 5 ngày mới biến mất.
Khi Trần Triệt tỉnh , đang đút cam cho ăn.
“Ăn miếng , chua lắm đó.”
Tôi nhét luôn một múi miệng .
Chua xé lưỡi, nhưng ngon cực kỳ.
Trần Triệt nuốt mà mặt đổi sắc.
Tôi thấy đúng — chồng chắc chắn sẽ nhè gào rú.
“Anh là Trần Triệt?”
Anh “ừ” một tiếng.
“Ồ, tỉnh thì ăn trưa xong họp. Thắng trận , tiệc mừng.”
“Lận Ngôn.”
Tôi nhai miếng cam cuối: “Gì?”
“Chúng kết hôn .”
Miếng vỏ cam rơi bịch xuống đất.
“Chọn ngày nhận chứng. Dù em cũng m.a.n.g t.h.a.i con .”
Tôi giơ tay ngăn: “Không của .”
“Ồ, làm xét nghiệm cha con. Nếu của thì tính như em .”
Tôi: …
“Kết hôn xong chúng cứ sống như . Tôi chỉ bỏ lỡ tuổi thơ của con, mỗi ngày ở bên.”
“Vậy vì đứa nhỏ mà kết hôn?”
Anh lắc đầu: “Không, vì em. Tôi thích em từ lâu . em luôn phản cảm với alpha, dám tỏ tình. Rồi chuyện thành thế … nhưng tham lam. Em cưới là đủ.”
Tôi sốc nặng: “Anh … thích ?”
Anh gật đầu: “Tôi từng thử thăm dò, hỏi em thấy AB yêu thế nào, em bảo ‘ bệnh’, chỉ BO mới hợp. Em chê alpha mất kiểm soát. Sau đó em omega, tưởng đe dọa em, còn cứu em khỏi ‘biển lửa’.”
Tôi: …
“Thế nên chẳng để ý chuyện em ở với bản thể khác của . Tôi chỉ cưới em, bảo vệ em và con. Tôi thậm chí thể sống cùng em với danh nghĩa bạn bè.”
Tôi gương mặt … đúng kiểu xanh đội lốt quân nhân, như thể đang là đồ tệ bạc.
Thấy im lặng, ép: “Em suy nghĩ kỹ . Tôi vội. Chỉ là… đây là cách duy nhất để thể ở cạnh em.”
Anh , đơ lâu.
Phiền thật.
16
Ngày tháng trôi mơ hồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/beta-cap-duoi-mang-thai-om-con-tron-trong-long-lanh-dao/7.html.]
Gần đây thấy đuối sức, cơ thể yếu .
Kiểm tra thì phát hiện đứa nhỏ cần tin tức tố của cha — và cần lượng lớn.
Thế là Trần Triệt dọn hẳn phòng . Tôi ngủ giường, ngủ đất.
Một hôm, tỉnh dậy trong lòng , là nhân cách thứ hai xuất hiện.
“Tỉnh ?”
Tôi gật đầu, ngáp.
“Anh gọi bữa sáng , lát nữa dậy ăn. Anh họp đây.”
Tôi vẫy tay: “Bye bye.”
Tối tan làm về, phòng thấy đang cầm cuốn sổ ngẩn .
Tôi lên đùi : “Sao ?”
“Trần Triệt cầu hôn em?”
Tôi buột miệng: “Sao ?”
“Hắn ghi hết đây, còn bảo thuyết phục em cưới.”
Tôi định bước xuống, lo và chột .
Anh giữ , ôm eo kéo gần hơn.
“Lận Ngôn, đừng tưởng em giấu .”
“Tôi giấu gì?”
“Em định sinh con xong là bỏ đúng ?”
Tôi giật .
Sao ?!
“Từ đầu em chẳng hề chịu trách nhiệm. Em chỉ ngủ với . Khi mang thai, em cố tình giữ , một đứa con huyết thống mạnh mẽ. Và sự xuất hiện của đúng lúc cho em cơ hội.”
Anh nâng cằm : “Nếu bác sĩ con cần tin tức tố của , lẽ em giấu luôn chuyện t.h.a.i đá .”
“Beta như em… tim lạnh lắm.”
Ủa, công kích cá nhân?
“Tôi cũng vì em đến làm trợ lý của . Đường đường là Thiếu tướng chui sang làm camera giám sát .”
“ bận tâm. Em đến vì lý do gì quan tâm. Em yêu , cũng quan tâm. Tôi chỉ … em thể thương hại một chút, kết hôn với ?”
Hả?!
“Tôi mỗi tháng chỉ xuất hiện tối đa năm ngày. Dù chăm em và con, cũng làm . nếu kết hôn, và Trần Triệt đều thể ở cạnh chăm sóc. Mà yêu em như , con sinh , em ly hôn cũng , sẽ .”
“Cho đứa nhỏ một phận hợp pháp. Dùng Trần Triệt để phục vụ chăm sóc em. Khi cần nữa thì ly hôn. Được ?”
Tôi… thuyết phục.
: “Như công bằng với .”
Anh đưa cuốn sổ: “Em xem . Hắn tình nguyện cả mà. Hắn sợ em cực khi mang thai, ở bên chăm sóc. Hắn còn chấp nhận khi con đời sẽ trở làm bạn.”
“Em coi như… thương hại hai tụi một chút, ?”
Tôi tựa đầu vai .
Không … .
17
Hôm đó, dắt đăng ký kết hôn.
Từ đó, hai chồng phiên phục vụ.
Cuộc sống chất lượng tăng vọt.
Sáng dậy đồ ăn sẵn. Một ngày ba bữa do Trần Triệt lo hết, chỉ cần ăn.
Tất cả việc nhà bao luôn, chỉ việc ăn – ngủ – làm – về nhà – ngủ.
Cuộc đời bao giờ dễ chịu như .
Ngày đứa nhỏ đời, Trần Triệt bế con vui đến sáng.
Tối đó đứa bé trong nôi, mỉm : “Nốt ruồi lưng bé y như em, dễ thương thật.”
Tôi mở to mắt.
Nốt ruồi lưng — Trần Triệt ?
Chỉ nhân cách thứ hai !
Tôi trườn đến gần: “Anh… rốt cuộc là ai?”
Anh sững , làm vẻ “, quên mất”.
Tôi nổi nóng: “Quên gì mà quên? Anh là thế nào?!”
Anh bỏ luôn vẻ lạnh lùng .
“Vợ ơi, là đây.”
Tôi run : “Ý là… đoạt quyền? Trần Triệt còn nữa?”
Anh lên giường, kéo chăn: “Không đoạt. Là dung hợp. Anh và .”
Anh đắp chăn cho : “Giờ phát hiện thì luôn. Anh thích em từ 5 năm . lúc tiếp xúc em đời nào thích alpha. thích em quá. Đêm nào cũng mơ em làm vợ .”
“Lần phân hóa thành S‑alpha, tinh thần hỗn loạn, lấy mơ thành thật, tưởng em là vợ. Trong mơ dám làm gì em, nhưng hôm đó tỉnh dậy thấy làm … nghĩ chịu trách nhiệm.”
“Trong mỗi kỳ mẫn cảm của , chỉ ngày thứ hai là tinh thần rối loạn một chút, mới tạo thành tình trạng như .”
“ dung dịch tin tức tố nguyên chất của Lý Sâm chữa khỏi.”
Tay run lên, “Vậy nên đầu cầu hôn thất bại, lưng một cái liền giả làm nhân cách thứ hai để cầu tiếp?”
“Ờ.”
Tôi tức đến mức túm gối ném , “Ờ cái gì, thế là lừa cưới đấy ?!”
Anh hề hề để đánh, “Thì hết cách ! Không cưới nhanh là con sắp đời luôn .”
“Vậy rốt cuộc bây giờ là kiểu gì? Nghiêng về tính cách nào nhiều hơn?”
Anh nghĩ một lúc : “Em kiểu nào thì xuất hiện kiểu đó. Dù là hùng vô dụng, đều đổi .”
Ờ, đúng là vẫn nghiêng về bản thể gốc nhiều hơn, nếu chẳng gọi nhân cách thứ hai là ‘đồ vô dụng’.
Biết hết chuyện , chẳng thấy nghĩ ngợi nữa.
Dù chuyện thành như , cưới cũng cưới , con cũng sinh .
Có thêm một hầu cũng . Chẳng lẽ còn ly hôn chắc?
18
Tháng thứ năm khi con chào đời, về nhà thấy con biến mất.
“Anh gửi sang chỗ .”
Tôi cau mày: “Sao thế?”
Anh vòng tay ôm lấy : “Đến kỳ mẫn cảm … nhớ em… năm tháng .”
Cả cứng .
Anh ôm xuống mép giường, vùi đầu vai : “Làm ơn mà, vợ ơi.”
Tôi cổ áo đang mở, nuốt một ngụm nước bọt.
kiểu cố ý quyến rũ .
Sáng hôm , giơ bàn tay còn run run, chỉ thẳng cái bộ mặt tươi rói của mà chửi:
“Quả nhiên, đám Alpha các đều là lũ d.ụ.c vọng điều khiển!”
( Hết )