"Như ?" Thẩm Úc nhanh chóng tiến sát mặt Thương Quân Lẫm, nhẹ nhàng thơm lên mặt . Lúc Thương Quân Lẫm còn kịp phản ứng thì y lui về.
Lúc sửng sốt là Thương Quân Lẫm, chỉ thuận miệng mà thôi, cũng thật sự mượn thời cơ để làm gì Thẩm Úc. Lúc làm gì với Thẩm Úc, mười thì tám, chín từ chối, quen .
Một cái hôn như , thậm chí Thương Quân Lẫm còn kịp phản ứng thì kết thúc.
Thương Quân Lẫm giữ vững biểu cảm, về phía thanh niên bên cạnh.
Thẩm Úc vẫn mặc một màu nhạt, bởi vì đang ở trong nhà nên mặc áo choàng lông. Dưới ánh mặt trời, bàn tay của y như phát ánh sáng, trong mắt lập loè sự lém lỉnh.
"Ngươi thật là..." Thương Quân Lẫm bất đắc dĩ, lúc còn thể rõ Thẩm Úc đang cố ý .
Y rõ ý của như thế, hôn cũng chỉ khẽ chạm má, nhưng mà "Hôn một chút", Thẩm Úc cũng thật sự chỉ hôn một cái mà thôi. Quả thật y làm thế nào y làm thế đó, chỉ là khiến chút trống vắng.
"Thứ bệ hạ làm làm , bệ hạ thể tiếp tục lôi chuyện để bắt làm gì." Thẩm Úc chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy sự vô tội.
"Trẫm từng khiến ngươi khó xử nào ?" Thương Quân Lẫm khẽ nhướng mày.
"Lần , rõ ràng làm , thế mà ngài vẫn còn lôi kéo chịu thả." Thẩm Úc chịu đáp ứng yêu cầu của Thương Quân Lẫm cũng là lý do. Thương Quân Lẫm lâu, hơn nữa còn chịu lời y khi y bảo dừng . Sau ở bể tắm, thi thoảng Thương Quân Lẫm cũng tỏ ý nhưng khi Thẩm Úc ngẫm hậu quả đó thì từ chối.
"Sao quý quân thù dai như ?" Thương Quân Lẫm mờ ám nhéo nhéo ngón tay Thẩm Úc .
Như là lửa đốt, đầu ngón tay bắt đầu nóng lên, Thẩm Úc lặng lẽ rút ngón tay về.
Rút một chút càng nam nhân nhéo với tốc độ nhanh hơn, Thẩm Úc ngước mắt, mặt nam nhân nghiêm trang, chỉ là những gợn sóng màu đen trong mắt để lộ phần nào ý nghĩ chân thật trong lòng .
Tiếp tục như thế chừng xảy chuyện gì gì, Thẩm Úc cố gắng dậy khỏi chiếc trường kỷ: "Đột nhiên nhớ phòng bếp nhỏ làm điểm tâm mới, xem thử xem vì đến giờ vẫn bưng lên."
Thương Quân Lẫm chăm chú bóng dáng hoảng loạn của Thẩm Úc, nhỏ giọng .
Ánh mắt nam nhân như kết thành thực thể, dù Thẩm Úc bỏ qua cũng thể. Cho đến khi bước khỏi cửa phòng, cái loại cảm giác như lưng kim chích mới dần tiêu tán.
"Sao quý quân đây?" Thấy Thẩm Úc ngoài, vẫn luôn chờ ở ngoài cửa như Mạnh công công kinh ngạc.
Có nhiều lúc vì cùng ở một với Thẩm Úc mà Thương Quân Lẫm cho cung nhân hầu hạ ở trong phòng. Thẩm Úc cũng thói quen suốt ngày các cung nhân vây quanh quan sát nên vẫn luôn đồng ý với cách làm của Thương Quân Lẫm.
"Ta đến xem xem phòng bếp nhỏ làm xong điểm tâm , trình lên cho thử mà thấy ."Mặc dù trong lòng Thẩm Úc hoảng loạn nhưng mặt y cũng hề lộ chút nào.
"Thứ quý quân chính là những chiếc bánh làm bằng hình thức mới ? Bọn họ chuẩn , là do nô tài thấy vẫn đến giờ, sợ quấy rầy đến quý quân và bệ hạ nên kêu bọn họ tiên chờ một chút."
"Kêu đưa đến đây , bệ hạ nhà ngươi đói bụng." Thẩm Úc chút lưu tình mà ném nồi lên Thương Quân Lẫm.
Mạnh công công chút nghi ngờ, chạy phân phó.
Đứng ở bên ngoài một lát, cảm giác bình tĩnh trở , Thẩm Úc mới xoay trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-79.html.]
Động tác của Thương Quân Lẫm vẫn hề khác gì so với lúc y ngoài, thấy Thẩm Úc tiến , ý trong mắt liền gia tăng.
"Bệ hạ, phòng bếp nhỏ nhanh sẽ phái đưa bánh tới." Thẩm Úc là đang nhắc nhở Thương Quân Lẫm, nhanh sẽ ngoài tới, xằng bậy như .
"Quý quân cảm thấy trẫm làm cái gì?" Thương Quân Lẫm hứng thú mà Thẩm Úc.
Ỷ việc nhanh phòng bếp nhỏ sẽ phái tới, Thương Quân Lẫm sẽ dám làm xằng bậy, lá gan Thẩm Úc trở nên lớn hơn: "Bệ hạ hôn hôn ? Ôm một cái? Hay là...... Ta?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Mấy chữ ở giữa Thẩm Úc nhỏ, nhưng Thương Quân Lẫm vẫn bỏ sót một chữ nào. Hắn buông cuốn sách trong tay , lên từ giường, tới gần Thẩm Úc.
"Ồ? Xem quý quân hiểu rõ ý của trẫm, quý quân định thỏa mãn trẫm ?"
Trên nam nhân mang một khí thế lạnh thấu xương mà gần Thẩm Úc. Như là con thú hung mãnh cởi bỏ xiềng xích, cảm giác xâm lược ập mặt Thẩm Úc.
Hơi thở của nam nhân càng ngày càng gần, Thẩm Úc thể duỗi tay chống lên n.g.ự.c của nam nhân, ngăn cản đang tiếp tục tới gần.
Thương Quân Lẫm cúi đầu, hô hấp nóng cháy dừng phần cổ mẫn cảm của Thẩm Úc, mang đến từng cơn rùng .
"Bệ hạ, tới......"
Thanh âm Thẩm Úc đột nhiên dừng , y thể cảm nhận thứ gì đó ấm áp đang nhẹ nhàng đụng bên gáy y.
—— đó là môi của Thương Quân Lẫm.
Một nụ hôn lướt qua, như là đang đáp nụ hôn của Thẩm Úc.
Cảm giác ửng đỏ lan tràn từ cổ, dần dần leo lên hai má, bao lâu cả khuôn mặt của Thẩm Úc đều đỏ rực.
Da thịt như ngọc nhiễm một màu đỏ, phảng phất như trái cây chín, mê hoặc nhấm nháp.
Ánh mắt Thương Quân Lẫm càng ngày càng thâm trầm, nâng cằm Thẩm Úc lên, cách giữa hai càng ngày càng gần.
Thẩm Úc trơ mắt gương mặt tuấn mỹ bức của nam nhân phóng đại, cặp mắt rõ ràng ánh lên ảnh ngược của . Như là trong lúc lơ đãng hút bên trong, trời đất, chỉ hai mà thôi.
Thẩm Úc như mê hoặc, còn cự tuyệt, để mặc Thương Quân Lẫm ngừng rút ngắn cách giữa hai .
Thẩm Úc thể cảm nhận , cánh tay bên hông càng ngày càng gấp, y nhắm mắt, chỉ ngơ ngác nam nhân đang ngừng tới gần.
"A Úc, thể chứ?"
Hô hấp đan xen , y giọng từ tính của nam nhân.
Thẩm Úc gật đầu.
Thương Quân Lẫm đang định đè y xuống thì một thanh âm đột nhiên vang lên ngăn .