Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 77

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:16:47
Lượt xem: 266

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thấy lời Hoài Dục Vương , Thẩm Úc lo lắng qua Thương Quân Lẫm.

Mặc kệ quan hệ hai cha con như thế nào, gì tiên đế cũng là cha của Thương Quân Lẫm. Trước mặt con bộ quá trình khiến đỉnh đầu cha của nó biến thành màu xanh, dù cũng sẽ khiến đứa trẻ thoải mái lắm.

Sắc mặt của Thương Quân Lẫm cũng biểu hiện gì khác thường, thấy Thẩm Úc còn nhỏ giọng : "A Úc cần lo lắng, thật, trẫm cũng thấy một màn Hoài Dục Vương miêu tả."

Tình cảm của Thương Quân Lẫm dành cho tiên đế thật sự một chút gì gọi là tình cha con. Từ xưa cha từ con hiếu, nếu tình cảm cha dành cho con là sự từ ái mà là từng đợt sát khí, dù là ai cũng sẽ dâng lên chút tình cảm nào với một cha như .

Hơn nữa, Thương Quân Lẫm rũ xuống đôi mắt, đôi mắt che khuất là sự cuồng, đen tối. Giữa và tiên đế chỉ mối thù sâu như biển, thù của bộ mẫu tộc !

Hoài Dục Vương đủ , chậm rãi dừng , đôi mắt vẩn đục về phía Thẩm Úc, "Thương Quân Lẫm là con ruột của vị hoàng của , chừng cũng sẽ giống . Ngươi còn nhỏ, đừng trao hết sự chân thành cho ."

Thẩm Úc vì cái gì mà đến tận lúc Hoài Dục Vương vẫn còn chịu từ bỏ việc khuyên bảo y. Đang mở miệng giải thích, Hoài Dục Vương tiếp tục .

"Ngươi đừng để lời trong lòng, khi hoàng của đăng cơ hứa chỉ mãi thâm tình với mẫu của Thương Quân Lẫm. Không nàng quyết chịu, nhưng ngươi xem xem kết quả như thế nào, thề thốt nhiều cũng đuổi kịp sự biến hoá của lòng . Lúc tiên đế đăng cơ cũng đồng thời phong hậu, đế hậu tình thâm khiến nhiều ghen tị, nhưng thâm tình , cũng đều thể chóng sự trôi của thời gian. Chỉ ngắn ngủi 5 năm, từng lời thề lãng quên đến nỗi còn một mảnh, phản bội đầu tiên thì sẽ phản bội tiếp theo."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

"Ta lúc cố khuyên nàng, nhưng nàng chịu theo lời khuyên của . Nàng tự chui đầu chiếc bẫy ôn nhu tỉ mỉ dệt nên, cuối cùng liên lụy đến bộ gia tộc."

"Hoài Dục Vương đủ ?" Thanh âm mang theo hàn ý của Thương Quân Lẫm vang lên.

"Trong xương cốt của ngươi chảy một nửa dòng m.á.u của , ngươi thật sự cảm thấy thể tránh thoát sự ràng buộc của huyết thống ? Ngươi xem xem những đứa trẻ mà tiên đế để , đứa nào là tai họa ? Không cần cảm thấy như để chọc giận ngươi,chuyện là trời phú , đổi . Trong dòng m.á.u của Thương gia mang sẵn sự bạc tình."

"Còn Hoài Dục Vương thì , nhiều năm như ông vẫn luôn đổi ? Người vốn dĩ là , chính là bởi vì chúng sẽ khắc chế bản năng trời phú của . Một bình thường sẽ cái gì nên làm, cái gì nên làm. Không cách làm cũng nên lấy ' bản năng trời phú' làm cái cớ." Thẩm Úc tán đồng với Hoài Dục Vương.

"Ngươi cũng đúng, lẽ thế," như là tiêu tán chút sức sống cuối cùng, Hoài Dục Vương càng thêm uể oải, "Các ngươi cũng cần ở đây lãng phí thời gian với , chuyện dừng ở đây , cần tiếp tục điều tra thêm."

Nói xong câu , Hoài Dục Vương nhắm mắt , chịu mở miệng chuyện nữa.

Thương Quân Lẫm kéo Thẩm Úc ngoài, nguôi giận. Lúc ngang qua Phương đại nhân còn phân phó: "Không cần thẩm tra thêm."

Phương đại nhân rõ nguyên do, vẫn cung kính đáp: "Vâng ạ."

Bước khỏi cánh cửa sắt của nhà lao, tới nơi tràn ngập cảnh xuân ấm áp, ánh mặt trời mang đến sự ấm áp, xua tan tất cả sự lạnh lẽo dính khi còn ở trong nhà lao.

Cuối cùng cũng cảm nhận sự ấm áp, Thẩm Úc thở sâu một , "Ở bên ngoài vẫn thoải mái hơn."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-77.html.]

"Trẫm ở ngục tối âm lãnh, khuyên ngươi đừng theo, ngươi chịu ."

"Nếu , chắc chắn Hoài Dục Vương sẽ chịu bất cứ điều gì. Bệ hạ, hình như Hoài Dục Vương thật sự quen mẫu ." Thật vất vả mới một chút manh mối, Thẩm Úc từ bỏ.

"Lúc , khi cho điều tra Thẩm Nguyệt, tra quá nhiều tin tức ích. Chỉ là theo lời các cung nhân quen nàng thì một ngày nào đó, đột nhiên tính tình nàng đổi , do tin tức gì ." Thương Quân Lẫm .

Nói , đường ranh giới chính là ngày Thẩm Nguyệt xuyên tới, hoá Thẩm Nguyệt chân chính chừng sẽ cái gì đó, còn Thẩm Nguyệt hiện tại thì chắc.

"Bệ hạ, hiện tại Thẩm Nguyệt ở ." Lần , lúc gặp mặt Thẩm Úc đồng ý cứu Thẩm Nguyệt ngoài. Vì nàng nghi ngờ nên Thẩm Úc giao chuyện cho Thương Quân Lẫm giải quyết. Cho nên Thương Quân Lẫm sắp xếp đến Thẩm Úc cũng từng hỏi.

Thương Quân Lẫm: "Trẫm đưa nàng đến chỗ của lão thái phi*, nàng tính tình quá nóng nảy, đưa tới nơi khác dễ gây hoạ."(Là phi tần của tiên đế)

Thẩm Úc: "Lão thái phi?"

Thương Quân Lẫm: "Là một vị phi tử của hoàng gia gia(ông nội), khi trẫm còn nhỏ nhận một ân huệ từ bà, vì liền tìm một chỗ yên lặng ở trong cung cho nàng ở."

"Bệ hạ cần để ý tới lời của Hoài Dục Vương" Thẩm Úc dừng bước chân, nắm lấy bàn tay Thương Quân Lẫm "Nếu dựa theo cách của Hoài Dục Vương, cha của là Trấn Bắc Hầu gia. Người xem và Trấn Bắc Hầu gia giống ?"

"A Úc và Trấn Bắc Hầu gia đương nhiên là giống ." Thương Quân Lẫm cần nghĩ ngợi trả lời. Ở trong mắt , Trấn Bắc Hầu gia bằng một ngón tay của Thẩm Úc.

"Cho nên mà, bệ hạ và tiên đế cũng giống ," Thẩm Úc chỉ vì lời của Hoài Dục Vương mà khiến trong lòng của Thương Quân Lẫm một bóng ma, "Bệ hạ chỉ là bệ hạ, tiên đế như thế nào hề liên quan tới bệ hạ."

"A Úc đang lo lắng trẫm nghĩ nhiều ?" Thương Quân Lẫm nhẹ nhàng lấy tay Thẩm Úc đặt lòng bàn tay , "Không cần lo lắng, trẫm tiên đế là dạng như thế nào từ , sẽ để trở nên giống ông ."

Nhờ sự nỗ lực ngừng của Vương thừa tướng và Phương đại nhân. Cuối cùng vụ án lớn của Hoài Dục Vương cũng đưa ngoài ánh sáng. Đến cả việc nên công khai những hành động Hoài Dục Vương gây nên cũng khiến các đại thần cãi kịch liệt.

cảm thấy nhất định công bố, cũng cảm thấy nên công bố. Nói đến cùng cũng liên quan tới mặt mũi của hoàng thất, khi công bố chuyện uy nghiêm của hoàng thất sẽ suy giảm. Như thế sẽ gây nên bất lợi cho sự tồn tại của hoàng thất.

Thương Quân Lẫm bọn cãi phiền, đơn giản tuyên bố hạ triều.

"Bệ hạ,"Sau khi hạ triều, một Vương thừa tướng cầu kiến, "Những nam tử đó nên xử trí như thế nào?"

Thương Quân Lẫm: "Thừa tướng ý gì ?"

Vương thừa tướng: "Thần cho rằng, những nam nhân đó cố ý làm lẫn lộn huyết mạch hoàng thất, việc đáng tội chết."

Loading...