Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 49
Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:16:19
Lượt xem: 455
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
.
Khi thốt câu đó trong giọng của Thương Quân Lẫm tràn đầy sự lạnh lẽo.
Trên trán Lệ Vương thấm đầy mồ hôi lạnh, "Thịch" một cái, ông quỳ xuống: "Thần dám!"
"Trẫm thấy các ngươi thật sự dám! Nếu hôm nay trẫm bắt gặp thì các ngươi định bắt nạt Quý quân của trẫm như thế nào nữa?"
Thương Quân Lẫm tiến lên vài bước, đến phía Thẩm Úc duỗi tay ôm lòng: "Trẫm cũng ngờ Lệ Vương và Việt Vương quan tâm đến việc riêng của trẫm và Quý quân như ."
Việt Vương quỳ xuống từ , uy áp vô hình của đế vương, chỉ dám dùng dư quang* để Thẩm Úc.(đại loại như thẳng mặt mà chỉ dám liếc)
Còn Thẩm Úc dựa lồng n.g.ự.c vững chãi của nam nhân, sắc mặt thả lỏng, hề chút sợ hãi nào.
Y thật sự sợ bọn họ những chuyện lúc cho Thương Quân Lẫm !
Cuối cùng Việt Vương cũng nhận chuyện .
Thương Quân Lẫm yêu chiều Thẩm Úc đến mức đó ? Việt Vương rũ mắt, che khuất sự đen tối trong đôi mắt.
"Ai cho các ngươi lá gan để tới bắt nạt Quý quân của , hả?"
Các cung nhân xung quanh vội vàng quỳ xuống. Trên con đường nhỏ, giọng mang theo khí lạnh của Thương Quân Lẫm càng rõ ràng hơn. Lệ Vương cúi đầu thật thấp, phần áo phía lưng mồ hôi lạnh thấm ướt từ lúc nào.
Ông nghĩ mãi cũng vì Thương Quân Lẫm đột nhiên xuất hiện ở chỗ .
Rõ ràng ông sắp xếp cung hoàng thượng đang bàn chuyện ở Ngự Thư Phòng, trong chốc lát sẽ xuất hiện, hơn nữa đúng lúc chỉ một Thẩm Úc rời khỏi Ngọc Chương Cung nên ông mới quyết định đến đe dọa.
Lệ Vương Thương Quân Lẫm khó đối phó đến mức nào nên mới tay từ hướng của Thẩm Úc, chỉ là ông ngờ sẽ Thương Quân Lẫm bắt gặp.
"Bệ hạ, thần tội."
Dưới cơn thịnh nộ của Thương Quân Lẫm, Lệ Vương thậm chí dám cầu tình cho bản , càng dám nghĩ tới chuyện Thương Quân Lẫm bao nhiêu lời ông dùng để uy h.i.ế.p Thẩm Úc.
"Thần tội," Việt Vương vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng, giọng chút khàn "Thần chỉ giúp một bạn hỏi Quý quân ít chuyện."
Lời của Việt Vương cũng nhằm nhắc nhở Thẩm Úc, một việc nên bậy ở mặt bệ hạ.
Mộ Tịch liền liếc Việt Vương một cái, dám làm dám nhận, đúng là một tên cặn bã.
"Việt Vương điện hạ đúng là dân nhỉ? Cũng bạn quan hệ gì với Việt Vương mà thể khiến Việt Vương chấp nhận mạo hiểm cung như ." Thẩm Úc nghiêng đầu Việt Vương đang quỳ đất, y Việt Vương đạt ý nguyện.
"Thần......"
"Bạn trong miệng Việt Vương điện hạ chắc sẽ là chính ngài nhỉ? Nếu Việt Vương gì hỏi thì cứ trực tiếp hỏi là , cần quanh co lòng vòng." Thẩm Úc ngắt lời .
Việt Vương im lặng, Thẩm Úc nghĩ sai, dám gì ở mặt Thương Quân Lẫm, nếu những chuyện đó, việc phiên vương màng thiên mệnh*, tự ý hồi kinh là tội nặng.
(Lệnh cấm tự ý trở về kinh thành.)
Thương Quân Lẫm nhéo nhéo tay Thẩm Úc, cố ý đè giọng xuống nhưng vẫn để Lệ Vương và Việt Vương thấy: "Quý quân Việt Vương hỏi ngươi chuyện gì ?"
Ngón tay Việt Vương nhịn co , căng thẳng chằm chằm mặt đất, tim như đang kẹt trong cuống họng.
Hắn sợ Thẩm Úc sẽ , thật sự sợ, nhưng chút chờ mong, chờ mong Thẩm Úc , chờ mong y thừa nhận đoạn tình cảm từng .
"Có thể là hỏi vì đồng ý cung? Ai ." Thẩm Úc trả lời mà chút bận tâm nào.
Thương Quân Lẫm liếc Thẩm Úc bằng ánh mắt sâu xa, nhảy qua đề tài "Còn Lệ Vương, Lệ Vương tìm Quý quân là vì chuyện gì?"
"Thần......"
"Đương nhiên là bởi vì vị trí Hoàng Hậu ."
Giọng của hai dường như đồng thời vang lên. Thẩm Úc , Lệ Vương cũng chẳng giấu giếm nữa, đơn giản là im lặng chấp nhận.
"Bệ hạ , vì đồng ý khuyên ngài nạp phi, Lệ Vương còn dám lôi chuyện ngài cùng về phủ Trấn Bắc Hầu để uy h.i.ế.p ."
"Việc đúng thật là do thần hiểu lầm, thần nguyện ý nhận với Quý quân." Lệ Vương còn cách nào khác, chỉ đành nhận tội. Bệ hạ cũng đồng ý mở miệng thừa nhận ở phủ Trấn Bắc Hầu ngày chính là , nếu ông vẫn cứ cắn chặt chuyện thì chút nào.
Mặc kệ xuất hiện ở phủ Trấn Bắc Hầu với Thẩm Úc là ai, Thương Quân Lẫm mở miệng thừa nhận là thì đó cũng chỉ thể là .
Lệ Vương nghĩ mãi , Thẩm Úc gì mà thể khiến cho bệ hạ cứ luôn hướng về y chứ?
Thương Quân Lẫm đánh giá hai một lát, nhẹ nhàng : "Người , Lệ Vương và Việt Vương bất kính với Quý quân, phạt một trăm trượng."
"Bệ hạ!" Lệ Vương thể tin ngẩng đầu, "Ngài vì một yêu phi* như mà phạt trượng chính ** thúc thúc ngươi ?!"
* phân vân giữa yêu phi và yêu quân, nhưng gốc là phi nên...
** thúc thúc:kiểu chú ruột.
Thương Quân Lẫm chớp mắt, giọng vẫn nhanh chậm như cũ : "Ngươi cũng thể chọn tiến ngục tối."
"Thẩm Úc, ngươi là một yêu phi! Bệ hạ! Bệ hạ! Ngài thể hồ đồ như thế, là thúc thúc của ngài!" Lệ Vương giãy giụa.
"Người hạ lệnh rõ ràng là bệ hạ, thế quái nào Lệ Vương cứ đổ lên đầu ," Cảm nhận ánh mắt ngập tràn oán hận của Lệ Vương, khóe miệng y cong lên, "Nếu phạt là Lệ Vương thì ngài nên xem chính chứ."
"Lệ Vương là khôn khéo, cần giả bộ hồ đồ, ở đây ai ngốc cả, mục đích chân chính của ngài khi ngài tới tìm , ngài nghĩ đoán ? Muốn nhường đường cho cháu gái của ngài thì cũng xem xem cháu gái của ngài xứng ." Tuy Thẩm Úc nhưng lời đầy châm chọc.
"Ngươi...... Ngươi......" Lệ Vương trúng mục đích thực sự, tức đến mức đỏ mặt. Thấy Việt Vương vẫn luôn im lặng , ông nhịn mà : "Việt Vương, ngươi gì ? Ngươi chấp nhận Thẩm Úc dễ dàng thoát nạn ?"
"Hoàng thúc, việc quả thật là chúng sai, chúng phạt là đúng." Việt Vương vì Thẩm Úc vạch trần ngay mặt Thương Quân Lẫm, nhưng Thẩm Úc điên , ai tiếp theo y sẽ làm nên chuyện gì cả.
Hiện tại nắm nhược điểm của Thẩm Úc mà là Thẩm Úc nắm nhược điểm của . Hắn dám đánh cược.
Thương Quân Lẫm ôm lấy Thẩm Úc, đến mặt Lệ Vương đang quỳ, ngữ điệu đầy lạnh nhạt: "Trẫm sớm cảnh cáo ngươi nên đụng ai, đừng tưởng rằng trẫm sẽ chịu đựng các ngươi cả đời."
Lệ Vương từng lén làm ít hành động nhỏ, còn âm mưu thông qua việc can thiệp hậu cung để khống chế , Thương Quân Lẫm nhịn ông lâu.
Thị vệ kéo Lệ Vương đang giãy giụa , bệ hạ chính miệng hạ lệnh thì cho dù là Vương gia cũng đánh như thường.
Thương Quân Lẫm kéo Thẩm Úc tới Ngự Thư Phòng.
"Ngươi chịu ấm ức ?" Thương Quân Lẫm sai rót nóng, đưa cho Thẩm Úc uống .
Thẩm Úc cũng ngờ câu đầu tiên Thương Quân Lẫm hỏi sẽ là câu , y còn tưởng Thương Quân Lẫm sẽ hỏi y về chuyện của Việt Vương, vì y ngẩn .
Cuối cùng y thuận theo mà "Bệ hạ tới kịp lúc, chịu chút ấm ức nào."
Nếu so về việc chịu ấm ức thì Thẩm Úc cảm thấy Lệ Vương và Việt Vương còn chịu nhiều hơn.
"Sao đột nhiên bệ hạ tới đây?" Thẩm Úc nhớ hai ngày nay các khu vực trình lên nhiều tấu chương, Thương Quân Lẫm bận hơn đây nhiều.
"Có báo cho trẫm là Lệ Vương và Việt Vương đang ở trong cung, trẫm tính xem rốt cuộc bọn họ làm cái gì."
Sự thật là mới bàn một nửa chính vụ thì Ẩn Long Vệ báo Lệ Vương và Việt Vương đang định tới tìm Thẩm Úc gây phiền toái, vì mới cố ý chạy tới.
"Mặc kệ bệ hạ là vì cái gì mà đến, vẫn cảm ơn bệ hạ vì giải vây giúp ." Thẩm Úc tựa lên chiếc trường kỷ trải nệm ấm áp, trông như một con mèo nhỏ.
Trường kỷ Thương Quân Lẫm phân phó hầu đặt ở Ngự Thư Phòng nhằm thuận tiện cho việc Thẩm Úc nghỉ tạm nếu ở đây. Chiếc giường ấm áp phù hợp với phong cách chỉnh thể lạnh lẽo của Ngự Thư Phòng.
Lúc trong lúc Thương Quân Lẫm độc chiếm mất trường kỷ để sách của Thẩm Úc, Thẩm Úc thuận miệng "Bệ hạ chiếm chỗ của thì đương nhiên bù cho một cái khác." Vì thế nên ngày hôm trong Ngự Thư Phòng thêm giường nệm.
Sau đó Thẩm Úc phát hiện, chỉ Ngự Thư Phòng, chỉ cần là những nơi khả năng y sẽ qua đều bố trí sẵn một chỗ thoải mái để nghỉ ngơi.
"Quý quân của trẫm thể để khác bắt nạt?" Thương Quân Lẫm xuống ghế, tiếp tục xem sổ con.
Nghe thấy lời của Thương Quân Lẫm, trong lòng Thẩm Úc nổi lên từng gợn sóng nhỏ. Tính cả hai đời, cũng chỉ một Thương Quân Lẫm sẵn sàng chắn phía y, vì y mà ngăn cản tất cả mưa gió mà bất cứ điều kiện nào.
"Bệ hạ đối xử với thật ." Đây đầu tiên Thẩm Úc những lời , thế nhưng mỗi một y thì cảm xúc bên trong nó càng nồng đậm hơn so với .
Lần đầu tiên lẽ đơn giản chỉ là vì vị chí tôn thiên hạ suy nghĩ của , nhưng chủ yếu cũng là vì khiến vui hơn, nhưng những thì khác, những suy nghĩ khiến vui giảm dần, giờ chỉ đơn giản là chút tình cảm .
Mạnh công công phân phó Ngự Thiện Phòng dâng thức ăn còn ấm nóng lên từ , Thẩm Úc mới bao lâu thì các cung nhân bưng cơm canh nóng hổi lên.
"Vừa lúc đến giờ cơm, Quý quân ở ăn cùng ."
Vì nhận mệnh lệnh của bệ hạ từ nên những đồ ăn mà Ngự Thiện Phòng dâng lên đều hợp khẩu vị của Thẩm Úc. Hơn nữa còn một vài loại bánh Thẩm Úc cảm thấy khá nhưng từng thấy qua ở Ngọc Chương Cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-49.html.]
"Bệ hạ, Ngự Thiện Phòng đầu bếp mới ?" Thẩm Úc gắp một khối bánh màu trắng trông vẻ mềm mại lên, khối bánh đưa miệng thì vị ngọt lan tỏa, sự kích thích ngọt ngào Thẩm Úc híp mắt đầy thỏa mãn.
"Bọn họ nghiên cứu cách làm mới, nếu ngươi thích thì trẫm sẽ đưa bọn họ đến Ngọc Chương Cung hầu hạ." Thương Quân Lẫm hứng thú với đồ ngọt lắm, cũng chỉ ăn đồ ăn trong chén.
Cùng ăn với Thương Quân Lẫm một thời gian, Thẩm Úc phát hiện Thương Quân Lẫm quá nhiều hứng thú với thức ăn, cho cái gì thì sẽ ăn cái đó, dễ hầu hạ.
Thẩm Úc còn nhớ một y ăn cơm cùng Thương Quân Lẫm, lúc đó đồ ăn Ngự Thiện Phòng dâng lên hương vị khó diễn tả, Thẩm Úc chỉ ăn một miếng quyết định miễn cưỡng bản tiếp tục ăn, thế mà Thương Quân Lẫm thể như hề chuyện gì mà ăn gần hết thứ.
Sau ngày hôm đó, Thẩm Úc phỉ nhổ khẩu vị của Thương Quân Lẫm một thời gian. Cũng từ lúc đó, những lúc hai cùng ăn với thì đồ ăn sẽ nấu theo khẩu vị của Thẩm Úc.
"Sao cứ gì là bệ hạ đưa đến Ngọc Chương Cung thế?" Thẩm Úc cắn đũa, "Cứ như thế mãi, chẳng bao lâu Ngọc Chương Cung sẽ trở thành cung giàu nhất trong tất cả các cung mất."
Thương Quân Lẫm: "Hoàng cung là của trẫm, Quý quân cũng là của trẫm, chẳng qua là dời đến một chỗ khác, thế còn thể khiến Quý quân vui, cũng xem như là bọn chúng thêm chút tác dụng."
Thẩm Úc: "Bệ hạ càng ngày càng lời âu yếm."
Thương Quân Lẫm nhíu mày: "Trẫm chỉ sự thật mà thôi."
Thẩm Úc mà , đúng là đôi lúc vô tình lời âu yếm khiến rung động.
Ăn cơm xong, Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm cùng nệm, dáng của Thương Quân Lẫm thẳng tắp, nghiêm túc phê sổ con, còn Thẩm Úc thì dựa vai thoại bản*.(thường là truyện)
Thoại bản lấy từ trong Tàng Thư Các, gọi là thoại bản cũng đúng lắm, thật chính là những chuyện tình cảm của hoàng đế đời , Thẩm Úc thích .
Lịch sử tình yêu của Thương gia phong phú và đa dạng, nào là thế , tay cướp đoạt, thậm chí là tình địch biến tình nhân...Cái gì cũng cả.
So với bọn họ, lịch sử tình cảm của Thương Quân Lẫm tựa như những tờ giấy trắng. Thương Quân Lẫm thật sự lạc loài.
Nếu Thẩm Úc nhớ nhầm thì kiếp hình như ngoại trừ Thẩm Thanh Nhiên lập mưu đẩy cung thì hậu cung của Thương Quân Lẫm vẫn luôn trống .
Kiếp , khi Thẩm Thanh Nhiên cung, thể thấy Thương Quân Lẫm cũng chỉ đếm đầu ngón tay. Thấy còn ít thì đừng gì đến chuyện tiếp xúc tay chân.
Nghe bạo quân thích khác đụng chạm, kiếp khi Thẩm Thanh Nhiên thoát khỏi hoàng cung từng oán giận một vô tình đụng tay của Thương Quân Lẫm liền cấm túc vài ngày......
"Quý quân đang nghĩ gì ?" Thương Quân Lẫm xem sổ con nữa mà đầu Thẩm Úc đang đến ngẩn .
"Suy nghĩ chuyện của bệ hạ......" Thẩm Úc tạm dừng một chút, liếc qua sổ con tay Thương Quân Lẫm "Bệ hạ phát sầu vì chuyện trị thủy* ?"(như lũ lụt)
"Không sai" Thương Quân Lẫm thèm giấu giếm, đưa tấu chương trong tay cho Thẩm Úc để y tiện hơn "Quý quân hứng thú ?"
Tấu chương là do huyện Lâm trình lên. Huyện Lâm là một huyện ở phía Nam Đại Hoàn, vì nguyên nhân địa thế* nên từ khi khai quốc tới nay vẫn luôn chịu thủy tai**.
*thế đất cao...
**tương tự như thiên tai, thủy tai=hoạ nước
Mặc dù Đại Hoàn dồn khu vực đó nhiều tài lực và vật lực để hạn chế nguy cơ, thế nhưng hiệu quả nhỏ, các hoàng đế của các triều đại đều phát sầu vì chuyện của huyện Lâm.
Kiếp Thẩm Úc từng tận mắt chứng kiến tình cảnh tai họa ập xuống ở huyện Lâm, y cảnh tượng đó thảm thiết đến mức nào. Sau , sự giúp đỡ của Thẩm Thanh Nhiên, Việt Vương thành công trị thủy, lập công lớn. Đây cũng là bước đầu con đường bước đến đỉnh cao của quyền lực của Việt Vương.
Kiếp Thẩm Úc nghiêm túc nghiên cứu phương pháp trị thủy của Thẩm Thanh Nhiên. Quả thật đó là một phương pháp để trị thủy, nó ưu việt hơn so với thời đại nhiều, lúc trong lúc Thẩm Úc đang tự hỏi nên chọn cái gì làm quà sinh nhật cho Thương Quân Lẫm thì bỗng nhớ chuyện .
Y cố ý tranh thủ những lúc Thương Quân Lẫm ở Ngọc Chương Cung để phương pháp dựa theo trí nhớ đời tặng cho Thương Quân Lẫm. Nếu thứ chuẩn từ thì những cảnh tượng thảm thiết sẽ xảy .
Hôm nay y rời khỏi Ngọc Chương Cung cũng vì đưa phương pháp đến cho Thương Quân Lẫm.
"Bệ hạ từ nhỏ thể , thích tạp thư*. Mấy hôm tranh thủ thời gian rút một vài cách hữu dụng, nghĩ thể bệ hạ sẽ cần."
* (mấy cuốn sách đa dạng về thể loại)
Thẩm Úc lấy một quyển sách mỏng từ trong lồng ngực, bìa cuốn sách hề chữ nào, Thẩm Úc đưa cuốn sách cho Thương Quân Lẫm xem: "Bệ hạ chút xem?"
Thương Quân Lẫm cầm lấy cuốn sách, mở thoáng qua, động tác chợt khựng .
Mặt biểu cảm lướt qua nội dung cuốn sách, cuốn sách dày, chiếm quá nhiều thời gian của Thương Quân Lẫm, khép cuốn sách vội vàng bắt lấy cánh tay Thẩm Úc:
"Quý quân những cách từ ?"
Không thể thừa nhận, nội dung của cuốn sách tác dụng lớn, vốn dĩ lúc Thương Quân Lẫm chuyện huyện Lâm với Thẩm Úc cũng quá nhiều kì vọng. Hắn ngờ Thẩm Úc mang cho một niềm vui lớn như .
"Có thể giúp bệ hạ ?" Thẩm Úc trả lời vấn đề của Thương Quân Lẫm, y thể cho Thương Quân Lẫm đây là những kiến thức y là nhờ Thẩm Thanh Nhiên đưa đến, ít nhất là cho đến hiện tại vẫn thể.
Nhìn biểu cảm của Thẩm Úc, Thương Quân Lẫm dù hỏi thì y cũng . Bí mật Thẩm Úc cũng chỉ một hai cái, nhiều thêm một bí mật cũng chẳng .
Thương Quân Lẫm vẫn luôn bình tĩnh, ngờ thất thố. Hắn vội buông tay Thẩm Úc : "Quý quân giúp trẫm một chuyện lớn."
"Đây là quà sinh nhật cho bệ hạ, bệ hạ thích ?" Thương Quân Lẫm tiếp tục truy hỏi chuyện cuốn sách, Thẩm Úc nhẹ nhàng thở , tuy rằng y hàng trăm hàng ngàn biện pháp giấu diếm loại chuyện ... nhưng y lừa Thương Quân Lẫm những chuyện .
"Trẫm thích." Thương Quân Lẫm túm chặt lấy cuốn sách, hai tròng mắt đen nhánh chứa đầy sự cuồng, nhanh chóng bình tĩnh trở .
"Bệ hạ, một yêu cầu quá đáng, mong rằng lúc bệ hạ thương thảo cùng các đại thần sẽ chuyện cuốn sách là đưa cho ngài, ?" Thẩm Úc suy nghĩ một lát, đưa một yêu cầu.
"Ngươi trình lên những phương pháp hữu dụng như , theo lý mà thì cần thưởng, thật sự cần ?" Thương Quân Lẫm nhướng mày. Đây vẫn là Thẩm quý quân- vì chuyện thị nữ dọa sợ mà đòi thưởng trấn an ?
"Đã là làm quà sinh nhật cho bệ hạ, ban thưởng thì còn thể thống gì nữa?" Lại , những thứ trong sách đều do nghĩ , y cũng hứng thú với việc ăn cắp công là của khác.
Quyển sách cũng từng qua, những đồ vật Thẩm Thanh Nhiên đưa đều là kết tinh trí tuệ của các thế hệ , Thẩm Thanh Nhiên da mặt dày nên thể nuốt trọn công lao của khác làm của riêng đồng nghĩa với việc Thẩm Úc cũng sẽ làm thế.
Không đồ vật thuộc về , từ đến nay Thẩm Úc luôn coi thường chuyện cướp đoạt nó để nó thành của .
"Chờ tới ngày sinh nhật của Quý quân, trẫm nhất định sẽ tặng một món quà thật lớn."
Ngày hôm đó, Thương Quân Lẫm bàn chuyện ở Ngự Thư Phòng đến nửa đêm, lúc trở Ngọc Chương Cung, Thẩm Úc ngủ say. Hắn mới cởi áo ngoài lên giường một lát thì Thẩm Úc theo nguồn nhiệt mà mò đến. Thương Quân Lẫm kéo trong lòng chậm rãi khép mắt .
Tin tức Lệ Vương và Việt Vương khỏi cung với một thương tích nhanh chóng lưu truyền trong vòng tròn trung tâm quyền lực- các tầng lớp thượng lưu, hơn nữa chuyện liên quan đến hai vị Vương gia nên càng khiến các đại thần suy đoán nguyên nhân xảy chuyện nhiều hơn.
Bọn họ còn kịp đoán , ngày hôm trong cung truyền xuống thánh chỉ, Lệ vương và Việt vương đụng chạm đến Hoàng đế và Quý quân, bắt buộc đóng cửa hối .
Sau khi tin tức, các đại thần hoang mang .
"Lệ Vương bất kính với bệ hạ và quý quân ngay trong buổi cung yến, lúc bệ hạ làm khó dễ Lệ vương nên nghĩ rằng ngài khiến Lệ Vương mất mặt. Không ngờ...."
"Không đến Lệ Vương, còn Việt Vương thì ? Việt Vương vẫn luôn giữ đúng bổn phận, vẫn luôn thành thật, chắc đến mức đụng chạm đến quý quân đúng ?"
"Bị đánh mấy trượng, còn phạt đóng cửa ăn năn, mặt mũi đều mất sạch, bệ hạ đúng là giữ chút tình cảm nào."
"Ta chỉ , Lệ Vương phạt cũng đáng, ỷ chuyện công phò tá bệ hạ lên ngôi mà ngang tàng nhiều năm. Bệ hạ là ai chứ, là thể dễ dàng khống chế ? Bệ hạ phạt như cũng là vì nhắc nhở thôi."
"Việt Vương cũng phạt, thật tài nào nghĩ lí do."
"Có gì mà nghĩ , Việt Vương và Lệ Vương lén lút gặp mấy , chừng hai lập âm mưu gì đó nhưng bệ hạ phát hiện."
Trong kinh thành, thứ duy nhất thiếu chính là những lời bàn tán, những chuyện truyền qua miệng của những " tâm". Chẳng mấy chốc truyền đến tai Lệ Vương và Việt Vương.
Hai bọn họ tức giận nên phát tiết sự tức giận ở trong phủ, mấy ngày nay hạ nhân hầu hạ bên họ cũng nơm nớp lo sợ, dám gây chút sai lầm nào.
Chuyện của Việt Vương và Lệ Vương cũng là một hồi chuông cảnh báo các hoàng khác đang ở trong kinh. Các phiên vương cũng đưa đẩy, chẳng dám xã giao với bất cứ ai. Bọn họ cứ thành thật ở trong phủ cả ngày, cầu nguyện cho ngày trở về đất phong nhanh đến.
Chuyện cũng khiến cho một đám quan viên khuyên Thương Quân Lẫm tuyển hậu nạp phi ngăn chặn ảo tưởng của . Ai mà chuyện Lệ Vương đưa cháu gái cung nhưng thành công, thế còn gây thù với Thẩm quý quân cơ chứ.
Ngoài cung xảy chuyện gì cũng gây ảnh hưởng gì đến trong cung. Sau khi Mộ Tịch bẩm báo tình hình bên ngoài cung xong, Thẩm Úc chút để ý thu hồi tầm mắt.
"Chuyện ở thôn trang thế nào ?" Thẩm Úc thuận tay hái một vài bông hoa đưa cho cung nhân phía hỏi.
"Mọi thứ vẫn như cũ," Mộ Tịch tiến về phía vài bước, tới gần Thẩm Úc nhỏ giọng "Công tử, ở thôn trang truyền tin cho nô tỳ, nhờ nô tỳ truyền lời nhắn cho ngài, như ngài mong hoa chu miên nở."
"Thật ? Ngươi với bọn họ, sẽ tranh thủ thời gian để tới đó xem thử."
Chu miên, là từ chỉ việc lớn Thẩm Úc phân phó khi cung, hoa nở nghĩa là chuyện y phân phó xử lý thỏa đáng.
Nếu đến khuyết điểm khi cung thì chỉ duy nhất một chuyện, đó là tiện liên hệ với những ngoài cung. Thế lực của y hiện tại vẫn còn phát triển nhiều, y thể trực tiếp chỉ huy nên nhiều vấn đề tiện.
Xem vẫn nên nghĩ biện pháp để thể rời cung một một . Hoặc là đưa Thương Quân Lẫm tới thôn trang thuận tiện bàn chuyện luôn cũng tồi.
"Quý quân, " Cung nhân hoảng loạn chạy tới, "Ngọc nương nương đòi tự sát ở trong cung, nàng gặp ngài một ."
"Không ai ngăn cản nàng ?" Thẩm Úc nhíu mày. Ngày đó y mang các phi tần của tiên đế về Ngọc Chương Cung xong cũng quan tâm đến nữa. Bọn họ ngoại trừ việc bước khỏi phòng và tiếp xúc với ngoài thì tất cả các vấn đề khác vẫn đối đãi như cũ. Sao đột nhiên làm to chuyện cơ chứ?
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Đã thử, nhưng bọn nô tỳ ngăn nổi." Trong giọng của cung nhân tràn đầy sự nôn nóng.