Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 46

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:16:16
Lượt xem: 404

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vì cái gì?" Thương Quân Lẫm từng nhắc chuyện hôm , vốn dĩ Thẩm Úc tưởng rằng chỉ đơn giản là do phát bệnh nên ngất xỉu, nhưng tình hình hiện tại thì vẻ chuyện đơn giản như thế.

Đang suy nghĩ chuyện nên Thẩm Úc nhận rằng lúc y hỏi chuyện đó thì chi trong nháy mắt biểu cảm của Mộ Tịch trở nên khác thường.

"Bởi vì công tử thể tiếp nhận thứ đó của bệ hạ nên hôn mê bất tỉnh."Sau khi xong, mặt Mộ Tịch cũng đỏ ửng.

"Khụ khụ khụ." Đột nhiên lý do , Thẩm Úc sặc bởi nước miếng chính.

"Công tử chứ?" Mộ Tịch rảnh đỏ mặt, vội vàng tiến đến "Bệ hạ cũng thật là, ngài thể công tử mà còn làm quá mức như ......"

"Dừng ." Thẩm Úc cảm thấy nếu ngăn thì Mộ Tịch còn lời gì khiến "Kinh hỉ*"nữa. "Ngoại trừ chuyện thì còn chuyện gì khác ? Ngươi nghĩ kĩ xem còn xảy chuyện gì khác thường ."* (ngạc nhiên,vui mừng)

"Nếu là chuyện khác thường thì chuyện ngày hôm đó Bệ hạ hơn một nửa ở Ngọc Chương Cung tính ?" Mộ Tịch nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ thể nghĩ chuyện .

Thay đổi hơn một nửa cung nhân ? Xem đêm đó thật sự xảy chuyện gì đó mà y , chỉ là chuyện liên quan đến chuyện ngày hôm đó đột nhiên phát bệnh .

"Công tử quá ấn tượng cũng bình thường, những hầu hết đều là những từng xuất hiện ở mặt công tử, chính nô tỳ cũng chỉ mới phát hiện mà thôi." Mộ Tịch giải thích.

"Hèn gì phát hiện chuyện gì khác thường." Thẩm Úc lẩm bẩm.

"Thật nô tỳ cảm thấy bệ hạ ngoại trừ khuyết điểm là khắc chế thì những chuyện khác đều đối xử với công tử." Thương Quân Lẫm đối xử với Thẩm Úc như thế nào Mộ Tịch thấy rõ ràng, tuy ban đầu nàng thành kiến với Thương Quân Lẫm nhưng vẫn thể phủ nhận chuyện Thương Quân Lẫm là đối xử với công tử nhà nàng nhất từ đến nay.

"Quả thật bệ hạ......" Thẩm Úc bỗng nhiên đầu hỏi, "Ai?!"

Mặt mày Việt Vương tối sầm , bước từ trong góc tối, tay còn nắm một nhành cây khô héo.

Chính âm thanh bẻ gãy cành khô khiến Thẩm Úc phát hiện .

"Việt Vương điện hạ." Mộ Tịch lui về phía một bước, hành lễ.

"Sao Việt Vương điện hạ đây?"

Thẩm Úc làm bộ như đang chuyện với một xa lạ khiến lửa giận trong lòng Việt Vương dâng lên đến tận cùng, đặc biệt là khi thấy đoạn đối thoại của hai thì lửa giận trong lòng càng bùng cháy hơn.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Rõ ràng gặp Thẩm Úc , chính phát hiện Thẩm Úc là một viên ngọc sáng, dựa cái gì mà y, thế còn khiến cho ghét nhất lợi.

Lúc gặp Thẩm Úc ở hành lang, chỉ một thoáng kinh hồng* nhưng dung nhan như ngọc khắc sâu trong nội tâm của , nếu như do gặp mặt đầu tiên khiến cảm tình với y thì đường đường là một Vương gia như hạ thấp phận, tự kết bạn với y chứ? (Chỉ một cái nhưng khiến cho ấn tượng sâu sắc, bắt nguồn từ 2 câu thơ miêu tả vẻ của Lạc Thần của Tào Thực.)

Sau khi âm thầm theo y ngoài, chính Việt Vương cũng đang nghĩ gì, dùng thuật dịch dung lấy một phận khác để kết bạn với Thẩm Úc, nhưng hiện tại tại là Việt Vương, Thẩm Úc căn bản hề quen , theo ngoài thì cũng thể làm gì cả.

Hắn thể phủ nhận chuyện trong lòng vẫn ôm một tia chờ mong, hi vọng Thẩm Úc thể nhận nhưng cũng sợ Thẩm Úc sẽ nhận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-46.html.]

Hắn cũng đang nghĩ gì khi đến đây, thẳng đến khi thấy cuộc đối thoại của Thẩm Úc và Mộ Tịch thì cuối cùng cũng còn duy trì sự bình tĩnh của nữa.

Hắn còn từng chạm Thẩm Úc, chỉ tên nhanh chân cướp mất mà trong lúc tên làm càn còn khiến Thẩm Úc thương, trong khoảnh khắc chính Việt Vương cũng tức giận là vì thứ mà bản cho rằng nó thuộc quyền sở hữu của khác chạm là do Thẩm Úc thương nữa.

Dưới cơn tức giận, bẻ gãy nhành cây trong tay.

Sau khi Thẩm Úc phát hiện, cũng định tiếp tục trốn nữa, trực tiếp .

"Hình như Thẩm quý quân hăng hái." Việt Vương chằm chằm gương mặt Thẩm Úc, thấy sự lạnh nhạt mặt đối phương thì lửa giận trong lòng càng ngày càng lớn hơn.

Dựa cái gì?!

Dựa cái gì mà Thẩm Úc thể coi như từng xảy chuyện gì mà thoải mái ở bên Thương Quân Lẫm chứ? Dựa cái gì mà chỉ một nhớ rõ cuộc tình chứ?

Không Thẩm Úc cảm nhận cơn tức giận của Việt Vương, nhưng y cảm nhận thì thế nào?Kiếp y thể vứt bỏ như rác rưởi thì chẳng lẽ kiếp còn bắt y nhặt rác về dùng thêm một nữa?

Y cũng loại sở thích .

Người dám làm y khó chịu thì chắc chắn y sẽ trả gấp trăm gấp ngàn .

"Thẩm Úc, xem ngươi sống !"

Việt Vương tiến lên phía vài bước, Mộ Tịch ngăn cản mặt Thẩm Úc, lạnh lùng : "Nơi là hoàng cung, thỉnh Việt Vương gia tự trọng!"

Thẩm Úc nâng tay lên, nhẹ nhàng đẩy Mộ Tịch phía : "Xưa nay chúng hề quen , Việt Vương lời chứ?"

"Xưa nay quen ?" Sắc mặt Việt Vương âm trầm, "Thẩm Úc, Thẩm công tử, xưa nay chúng thật sự hề quen ?"

"Việt Vương đùa ," Thẩm Úc nhẹ nhàng bâng quơ lắc đầu, "Ta phận nhưng từng tiếp xúc qua mà."

"Vậy Triệu Việt thì ?" Việt Vương cố ý chằm chằm mặt Thẩm Úc, thấy biểu cảm hoảng hốt từ gương mặt y.

Đáng tiếc Việt Vương nhất định thất vọng , lúc Thẩm Úc thấy cái tên, sắc mặt y hề bất cứ đổi nào: "Trước khi cung từng quen một tên Triệu Việt, chuyện gì ?"

"Chỉ quen thôi ?" Ánh mắt Việt Vương hung ác nham hiểm "Quý quân, ngươi xem nếu với bệ hạ chuyện khi ngươi cung từng hẹn ước chung với khác, ngươi đoán thử xem bệ hạ còn tiếp tục sủng ái ngươi như hiện tại ?"

"Hình như Việt Vương quan tâm tới việc của ? Là bởi vì ngài cũng thích ?" Thẩm Úc giữ chặt Mộ Tịch đang tính cãi , chút để ý hỏi.

Việt Vương nghẹn một cơn uất ức ở buồn trong lồng ngực, tuy rằng thừa nhận nhưng xét theo một phương diện nào đó thì quả thực lời của Thẩm Úc chọc trúng tâm tư của .

"Thế nhưng thực đáng tiếc," Thẩm Úc chớp mắt, cẩn thận đánh giá Việt Vương từ xuống , y còn đặc biệt dừng ở vị trí nào đó một lát mới một câu đầy sâu xa "Ta cảm thấy dù so về mặt nào chăng nữa thì Việt Vương điện hạ vẫn thua xa bệ hạ."

Loading...