.
"Mạnh Thường, ngươi rảnh ?" Thương Quân Lẫm híp mắt hỏi.
"Nô tài còn nhiều chuyện làm, nô tài đây." Mạnh công công thể hiểu , bệ hạ tuổi trẻ cường tráng, hậu cung chỉ một Thẩm quý quân, một tinh lực nhưng Thẩm quý quân đủ sức hưởng.
Cũng khổ cho Thẩm quý quân, cũng may Cố thái y y thuật cao minh nên cần lo thể Thẩm quý quân sẽ chịu nổi.
Thẩm Úc quần áo xong xuôi còn thấy Mạnh công công , tầm mắt thử đảo qua xung quanh cũng thấy .
"Đang tìm gì ?" Thương Quân Lẫm tới, sờ lên trâm cài búi tóc của Thẩm Úc.
Thẩm Úc còn tới tuổi nhược quán*, bình thường đều vấn tóc, chính Thẩm Úc cũng thích sửa soạn quá rườm rà, thông thường đều dùng một sợi dây cột tóc tùy tiện buộc .
(Đó là một nghi lễ báo hiệu đến tuổi trưởng thành, thường chỉ con trai 20 tuổi (quán là cái mũ, còn là quan). Có khi gọi là "nhược quán chi niên"(弱冠之年) để chỉ trai mới chớm tuổi 20 khi thể còn phát dục.)
hôm nay khác, Thẩm Úc cài một chiếc trâm ngọc khảm một viên bảo thạch màu hồng, trông quý khí* hơn so với ngày thường, cả càng thêm rực rỡ lấp lánh. (Khí chất cao quý hơn.)
"Mạnh công công ? Không ông vẫn luôn hầu hạ bên cạnh bệ hạ ?"
Thẩm Úc đang mặc trang phục đại biểu cho phận Quý quân, đẽ, quý phái chút đoan trang, loá mắt đến mức làm dời mắt .
Thương Quân Lẫm lặng lặng đánh giá y một lát mới : "Trẫm phân phó làm chút việc."
"À." Thẩm Úc cũng hỏi nhiều.
Ngoại trừ cái ngày tiến cung thì đây là đầu tiên Thẩm Úc mặc trang phục rườm rà như , y sửa sang tay áo một chút, tuy bộ quần áo thế nhưng tiện để làm bất cứ hành động nào quá lớn.
"Bệ hạ, hôm nay ?" Thẩm Úc tới gần Thương Quân Lẫm, giọng y mềm nhẹ phảng phất như nước chảy.
Thương Quân Lẫm đối diện với khuôn mặt tuyệt diễm vô song , khó để hai chữ "Không ".
Thẩm Úc đợi nửa ngày cũng chờ câu trả lời của Thương Quân Lẫm bèn cố ý tỏ bộ dáng khó chịu: "Quả nhiên ? Xấu đến nỗi bệ hạ nên lời luôn."
"Không , hôm nay Quý quân ." Không chỉ hôm nay, trong mắt Thương Quân Lẫm thì thời khắc nào Thẩm Úc cũng đến rung động lòng .
Nghĩ đến cảnh Quý quân xinh của sẽ chúng triều thần thấy... Thương Quân Lẫm nhíu nhíu mày, đột nhiên để Thẩm Úc ở mãi trong hậu cung, cho bất cứ kẻ nào thấy y.
Thương Quân Lẫm bỏ qua ý định kỳ quái đột nhiên xông tới , mở miệng : "Quý quân chuẩn xong thì thôi."
Thẩm Úc ý nghĩ trong lòng Thương Quân Lẫm, tủm tỉm dựa sát nhỏ giọng cảm thán: "Hôm nay bệ hạ cũng ."
"Cũng chỉ ngươi dám dùng từ đó để khen trẫm." Nhìn dung nhan mĩ lệ gần trong gang tấc, ngón tay Thương Quân Lẫm chút ngứa ngáy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-41.html.]
Thẩm Úc: "Ta chỉ lời thật lòng thôi, bệ hạ sẽ bởi vì lời thật lòng mà phạt chứ?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thương Quân Lẫm: "Trẫm thấy lá gan ngươi lớn, còn sợ phạt ?"
"Đây là ảo giác của bệ hạ thôi, lá gan của nhỏ, chỉ từng ." Thẩm Úc vươn tay, tách ngón cái cùng ngón trỏ một đoạn ngắn "Hơn nữa thứ sợ nhất chính là đau, bệ hạ làm đau ."
"Chuyện xem biểu hiện của quý quân." Thương Quân Lẫm y bằng ánh mắt sâu xa.
Thẩm Úc làm bộ hiểu thâm ý trong lời của Thương Quân Lẫm, nghi hoặc : "Biểu hiện của còn đủ , ý bệ hạ là , sẽ làm nũng, sẽ dính , là lạnh lùng ......"
Thương Quân Lẫm tự chủ tưởng tượng một Thẩm Úc khác, trong lòng cảm thấy kỳ quái, vội ngắt lời của Thẩm Úc: "Trẫm thích Quý quân của hiện tại."
" đấy, cũng thích như ." Thẩm Úc ngừng đề tài nãy, thấy sắc mặt Thương Quân Lẫm khẽ đổi liền bổ sung thêm "Đương nhiên vẫn thích bệ hạ nhất."
Mặt mày Thương Quân Lẫm dù bằng mắt thường cũng thể thấy nhu hoà hơn nhiều.
Bận bịu xong xuôi, Mạnh công công trở về liền thấy đoạn đối thoại đó, khỏi lắc đầu, bệ hạ và Quý quân quả thực tình sâu như biển.
Trong đại điện hoa lệ, các triều thần, phiên vương xuống, các cung nhân động tác nhanh nhẹn bưng những của ngon vật lạ lên, ở đài cao hai chỗ , một chỗ là dành cho hoàng thượng, chỗ còn là chuẩn cho Thẩm Úc.
Bệ hạ còn tới, đều tương đối thả lỏng, ghé sát nhỏ giọng chuyện.
Đề tài của bọn họ chủ yếu là vấn đề triều chính, ngày thường các gia tộc lớn đề tài chung để , điều khác biệt là hôm nay tất bọn họ đều thảo luận về Thẩm quý quân.
"Bệ hạ thật sự sủng ái Thẩm quý quân."
"Còn , hiện tại hậu cung chỉ một Ngọc Chương Cung độc sủng, đó lâu Thẩm quý quân còn bởi vì ghen tị mà bắt mấy phi tần Tiên đế để về Ngọc Chương Cung để tra tấn."
"Chuyện ...... Là thật ? Bệ hạ cũng quản ?"
"Lúc xảy chuyện đó bệ hạ cũng mặt, gan của nọ cũng lớn, dám lấy cái cớ đang chơi trốn tìm để trực tiếp nhào lồng n.g.ự.c bệ hạ, Thẩm quý quân liền trở nên tức giận, y kêu phế cánh tay dám chạm bệ hạ của nàng ."
"Nói năng cẩn thận, năng cẩn thận."
Người chuyện cẩn thận cửa, đè thấp thanh âm "Ta với các ngươi chuyện , buổi tối ngày hôm đó Quý quân tức giận, bệ hạ dỗ lâu mới ."
"Chuyện , chuyện chắc thể nào ?" Có tin tiếp "Một nam nhân mà thôi, nếu bệ hạ thì chẳng bao nhiêu liền bấy nhiêu ?"
" là bệ hạ chỉ mắt một Thẩm quý quân thôi."
Lúc một chức quan cao, cảm giác tồn tại thấp thò tới cũng nhỏ giọng hỏi: "Hậu phi Thẩm quý quân mang giờ đang ở ?"
"Đương nhiên vẫn còn nhốt ở Ngọc Chương Cung, nếu chuyện gì thì chừng Thẩm quý quân sẽ thèm thả luôn."
"Bệ hạ cũng quá......" Có nhịn "Tốt gì cũng là của Tiên đế."