"Ôm A Úc thì thể mệt ?" Giọng điệu của Thương Quân Lẫm vẫn bình tĩnh.
Thẩm Úc quan sát một chút, đó phát hiện lâu như nhưng dáng vẻ của Thương Quân Lẫm vẫn cứ y như lúc , nhịp thở cũng chẳng đổi, giống như y, sắp thở nổi nữa .
"A Úc sợ sẽ khiến trẫm mệt ?" Trong giọng điệu của Thương Quân Lẫm chất chứa sự vui vẻ, "Cho dù ôm A Úc cả một ngày thì trẫm cũng sẽ thấy mệt."
Thẩm Úc phản bác theo bản năng nhưng nghĩ đến thể lực biến thái của ai đó liền lặng lẽ khép miệng .
Thương Quân Lẫm tiếp tục giải thích nữa mà ôm ngang Thẩm Úc lên luôn, ước lượng đùa: "A Úc cố gắng ăn nhiều một chút, lúc ôm trong lòng n.g.ự.c cứ như là hề trọng lượng."
Thương Quân Lẫm ôm y lên đó bước từng bước thật định, thời gian trở về cũng ngắn hơn so với lúc khá nhiều.
Thẩm Úc ở trong lòng n.g.ự.c của đàn ông thi thoảng với dăm ba câu, lúc đến những chuyện phía thì giọng của y nhỏ dần , gần như là sắp ngủ .
Mạnh công công thấy Thương Quân Lẫm bế Thẩm Úc trở về, ông còn tưởng là xảy chuyện gì, vội vàng tiến lên: "Bệ hạ, quý quân ngài ..."
Thẩm Úc tiếng động ảnh hưởng nên cũng mơ mơ màng màng mà mở mắt : "Bệ hạ, đến nơi ?"
"Đến ."
"Bỏ xuống ." Thẩm Úc giãy giụa, thả xuống.
"Em đừng nhúc nhích."
Cánh tay của Thương Quân Lẫm chắc chắn, Thẩm Úc giãy giụa cả nửa ngày mà vẫn thể khiến thoát , chỉ đành từ bỏ.
Cung nhân chuẩn xong bữa tối, Thẩm Úc lấy nước sạch rửa mặt, đó thì cũng cảm thấy tỉnh táo hơn nhiều.
Thẩm Úc xuống ở bên cạnh Thương Quân Lẫm, đó xoa tay giúp cho : "Tay của bệ hạ tê ?"
Mặt mày của thanh niên rũ xuống nhưng biểu cảm vẫn nghiêm túc, ánh nắng chiều, dường như của y dát một tầng sáng vàng nhạt, những lời định đến bên miệng nhưng cuối cùng Thương Quân Lẫm vẫn cố gắng nuốt xuống.
"Có tê."
"Ai bảo bệ hạ cứ cố chấp cậy mạnh." Thẩm Úc ngoài miệng thì oán giận nhưng động tác tay vẫn hề dừng .
Thương Quân Lẫm y một lúc, đáy mắt của càng ngày càng tối tăm hơn.
"Bệ hạ, ngài làm cái... Ưm..."
Môi hôn lên một cách đầy hung hăng, những lời còn đẩy trở về, cằm y ép nâng lên, răng môi cạy mở và cố gắng tiếp nhận sự xâm nhập giống như mưa rền gió cuốn.
Sáng ngày hôm , Thẩm Úc dậy sớm, khi sửa soạn xong thì y và Thương Quân Lẫm cũng cùng đến sân thi đấu mã cầu.
Có nhiều tới xem mã cầu, lúc Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm tới thì xung quanh vây kín.
Mạnh công công đến chào hỏi nên thấy hai thì phụ trách vội vàng tiến lên: "Mời hai vị quý nhân qua bên ."
Bọn họ sắp xếp cho một chỗ tầm , nơi còn một chiếc bàn nhỏ và bên đặt nhiều đồ ăn nhẹ và nước . Hẳn là nơi chuẩn riêng cho những phận đặc biệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-408.html.]
Bọn họ tới đúng lúc, chỉ một lúc thì cuộc thi chính thức ban đầu.
Người sân dân chúng bình thường và cũng con cháu của quan , mà xem cũng thế.
Không khí ở trong sân thi đấu náo nhiệt, vốn dĩ Thẩm Úc cho là cũng sẽ quá nhiều hứng thú nhưng lúc thật sự xem thì y cũng nhịn mà tập trung quan sát trận đấu.
"Có thể tham gia những trận đấu thế thì đều trải qua nhiều cuộc tuyển chọn." Thương Quân Lẫm ở bên cạnh cũng giải thích cho Thẩm Úc.
"Ta bao giờ , hóa đây là cảm giác khi xem khác đánh mã cầu." Dường như m.á.u khắp y cũng theo đó mà sôi trào, hiện tại Thẩm Úc còn cảm thấy thắc mắc vì mã cầu Đại Hoàn săn đón như thế nữa.
"Nếu so bây giờ với thì vẫn xem là tuột dốc." Đột nhiên một ở bên cạnh bọn họ lên tiếng.
"Sao thế?" Thẩm Úc tò mò hỏi.
"Hẳn đây là đầu tiên vị công tử tới xem thi đấu nhỉ? Không cũng bình thường, hai ba mươi năm , những trận đấu mã cầu đều do hoàng thất tổ chức, địa điểm riêng để thi đấu, khi dành chiến thắng trong cuộc thi thì còn thể nhận sự ca ngợi của hoàng thất. Nếu so sánh với hiện tại thì lúc đó mới gọi là tất cả hướng tới."
Người chuyện chính là một đàn ông trung niên chừng 40 tuổi, béo, xong, ông còn gỡ một thứ ở cổ của xuống và sờ nó với vẻ đầy trân trọng, đó đưa nó tới mặt Thẩm Úc: "Đây là thứ năm đó hoàng thất dùng để ban thưởng."
Đó là một mặt dây chuyền khắc từ vàng ròng, thứ khắc lên chính là dáng vẻ oai hùng của một đang giữ cầu ở lưng ngựa, sinh động như thật.
"Đây là thứ ngài đây thắng ?"
"Không đảm đương nổi gai chữ "ngài đây"," Người đàn ông cất mặt dây , "Tại hạ họ Thắng, đây là thứ năm đó trưởng dành , đó trưởng qua đời, lúc qua đời tặng nó cho , luôn hi vọng một ngày nào đó kiểu thi đấu thể dáng vẻ giống như ."
Người đàn ông cũng ở lâu, giữa chừng hạ nhân gọi , Thẩm Úc sân thi đấu trầm tư.
"Bệ hạ, ngài chuyện là thế nào ?" Từ đến giờ Thẩm Úc từng về mấy thứ , y cũng rõ giữa chừng xảy chuyện gì.
"Biết một ít, tiên đế... Lúc tính cách của tiên đế còn sự đổi lớn thì mỗi năm ở trong kinh thành đều tổ chức một cuộc thi đấu mã cầu, nhưng cuối cùng, ai làm ông nổi giận mà cơn giận đó, ông xử lý nhiều , cũng từ năm đó thì cuộc thi hủy bỏ, đó tiên đế cũng càng ngày càng hoang đường hơn cho nên chuyện chẳng còn đến ."
Đối với chuyện thì Thương Quân Lẫm cũng nhiều lắm, chuyện xảy lúc còn đang nhỏ, đó còn ai nhắc tới cho nên đương nhiên chuyện cũng chẳng đến .
Xem xong trận đấu, trong đầu của Thẩm Úc xuất hiện chút ý tưởng nhưng lúc thực hiện nó thì y cần rõ đó xảy chuyện gì.
"Trước các cuộc thi mã cầu ở Đại Hoàn đều do hoàng thất tổ chức ?" Trên đường trở về cung, Thẩm Úc hỏi.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Đây là một truyền thống nhiều đời, mãi cho đến khi chuyện của tiên đế."
Thẩm Úc dựa vách xe, nghĩ đến cảnh tượng diễn trong trận đấu mã cầu, y khẽ xoa trán.
"A Úc làm gì đó ?"
"Bệ hạ, ngài xem nếu chúng nữa khiến những trận đấu mã cầu trở với dáng vẻ vốn thì sẽ thế nào?"
"Ý A Úc là để hoàng thất quyết định việc thi đấu ?"
" ."
"A Úc thì đương nhiên là trẫm sẽ phản đối." Một chuyện tính là chuyện lớn mà thôi, Thẩm Úc làm thế nào cũng .