Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 407

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:30:28
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"A Úc thấy trẫm sân ?" Điều khiến Thương Quân Lẫm thấy bất ngờ, đưa Thẩm Úc rời khỏi cung là vì đưa y giải sầu, mã cầu là loại vận động hoan nghênh nhất ở khắp Đại Hoàn, lúc ngoài cung cũng tổ chức cuộc thi mã cầu cho nên mới nghĩ đến việc chắc là Thẩm Úc sẽ thích.

"Đi xem cùng bệ hạ thôi cũng ." Lời đến bên miệng thì Thẩm Úc đổi suy nghĩ.

Ngay từ đầu thì y nghĩ sai hướng , Thương Quân Lẫm là hoàng đế, thuở niên thiếu tòng quân nên cũng khác so với những hoàng tử khác, lúc khác đang trong độ tuổi ăn nhậu chơi bời thì chiến trường g.i.ế.c địch để tìm cho một con đường sống, cho nên đối với loại vận động thiên về tính giải trí như mã cầu thì cũng chắc chơi .

"Nếu A Úc xem thì trẫm thể sân cho em xem."

Thẩm Úc nắm lấy tay của Thương Quân Lẫm, đó lắc đầu: "Sau khi nghĩ thì cảm thấy việc xem cùng bệ hạ cũng khá , nếu bệ hạ sân thì chẳng chỉ ở ngoài xem thôi , so với việc xem một thì xem cùng A Úc hơn."

"Đều A Úc."

Sau tháng tư, tiết trời càng ngày càng sáng sủa hơn, mới thoáng chốc mà đến ngày rời cụng mà Thương Quân Lẫm dự định, hai vẫn ngoài mà hề gây chú ý như , cũng dẫn quá nhiều .

Sau khi Mạnh công công sắp xếp xong thứ thì cũng qua trang phục bình thường và rời cung cùng bọn họ.

Xe ngựa cứ thế mà chạy , cũng càng ngày càng cách xa hoàng cung hơn.

Thẩm Úc bén rèm lên bên ngoài.

Cảnh xuân tươi , gió khẽ phất qua mang đến cảm giác mát mẻ.

Nhận thấy xe ngựa sắp qua cửa thành, Thẩm Úc buông mành xuống, trở hỏi: "Bệ hạ đưa khỏi thành ?"

"Đến núi Thương Kỳ, năm ngoái bởi vì xảy chuyện ngoài ý cho nên A Úc thể dạo chơi cho thoải mái, năm nay trẫm bù cho A Úc."

Xe ngựa tiếp tục thêm nửa canh giờ nữa mới dừng .

Mạnh công công đến xe ngựa : "Bệ hạ, tới nơi ạ."

Thẩm Úc cũng theo Thương Quân Lẫm mà bước xuống xe ngựa, các cung nhân nhanh nhẹn mà sắp xếp tất cả thứ.

Cảnh sắc ở núi Thương Kỳ , phóng tầm mắt qua thì sẽ thấy từng mảng xanh lá mạ, cùng với đó là những đóa hoa đủ màu đủ sắc thi nở rộ, thi thoảng cũng sẽ vài con bướm với bộ cánh sặc sỡ dừng chân ở những cánh hoa để nghỉ ngơi.

Cảnh sắc mỹ lệ đủ khả năng để khiến tâm trạng của lên, Thẩm Úc cũng quá thích đây đó cho nên việc ở trong cung trong một thời gian dài cũng chẳng , dù là thế nhưng nếu thi thoảng thể khỏi cung và ngắm nghía cảnh sắc tươi thì cũng sẽ khiến y thấy vui.

"Bệ hạ dạo cùng một lúc ."

Cung nhân ở sắp xếp, Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm thì cùng dọc theo con đường nhỏ ở phía , nơi Thương Quân Lẫm chọn dừng chân cũng nhiều lắm, đến một đoạn ở phía nữa thì mới dần trở nên đông hơn.

Núi Thương Kỳ ưu ái, hằng năm cứ tới mùa xuân thì sẽ nhiều tới du ngoạn.

Bên dòng suối đang nhiều học trò tụ tập, khúc thủy lưu thương*, ngâm thơ mua vui, cực kì sảng khoái.

Đến gần hơn, Thẩm Úc thể thấy nội dung bọn họ trò chuyện, ca ngợi cảnh xuân, cũng đàm luận về thời cuộc, chung là đề tài nào cũng .

Lúc các học trò thấy Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm thì cũng nhiệt tình mà qua mời bọn họ.

"Hai vị công tử qua đây uống một chén ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-407.html.]

"Dư công tử?" Không đợi hai Thẩm Úc đáp thì một học trò khá trẻ tuổi đang ở bên dòng suối chạy qua, " thật là Dư công tử , lúc từ biệt, và bạn của tìm hai vị nhưng mãi mà vẫn thấy , hiện tại cuối cùng cũng gặp ..."

Thẩm Úc học trò trẻ tuổi và nhiệt tình , cũng nhớ mang máng là một lúc y rời cung với Thương Quân Lẫm thì gặp mấy thiếu niên thi, học trò cũng là một trong đó.

Cảm nhận áp suất xung quanh cái bên cạnh bắt đầu hạ xuống, Thẩm Úc uyển chuyển từ chối lời mời, tuy rằng trong lòng học trò thấy tiếc nuối nhưng cũng tiện cưỡng cầu cho nên chắp tay : "Nếu như thế thì nếu cơ hội sẽ tụ tập ."

Thẩm Úc kéo Thương Quân Lẫm tiếp tục về phía , y hỏi: "Vừa bệ hạ nổi giận ?"

"Trẫm ."

Thẩm Úc dừng bước, đó Thương Quân Lẫm cũng dừng theo.

Thẩm Úc về phía Thương Quân Lẫm, mặt của đàn ông vẫn bình tĩnh, quả thật là hề dáng vẻ tức giận, nhưng mà...

Thẩm Úc vẫn quên lúc học trò qua bắt chuyện thì cánh tay đang đặt eo y của đàn ông bất chợt níu chặt hơn.

"Nếu bệ hạ giận thì là chúng tụ tập với bọn họ chút , gặp tức là duyên..." Nói , Thẩm Úc làm bộ trở .

Tay của y giữ chặt lấy.

Thẩm Úc nhướng mày lên: "Bệ hạ?"

"Trẫm ," Thương Quân Lẫm mím môi , "A Úc làm cái gì thì cũng trẫm làm cùng ."

Thẩm Úc cũng chỉ ghẹo mà thôi chứ cũng định trở thật, khi , y cũng rụt chân về: "Thế ? Cái gì cũng thể ?"

"Cái gì cũng thể."

Thẩm Úc gật gật đầu, đó nắm lấy tay của Thương Quân Lẫm và tiếp tục về phía .

Lần tới đây, bởi vì khác làm cho phát bệnh cho nên Thẩm Úc thể dạo chơi hết khu vực của chỗ , nếu trở thì chắc chắn cũng dạo cho hết.

"Bên chính là nơi cử hành cuộc thi mã cầu ?" Thẩm Úc chỉ một hướng.

Địa hình của chỗ đó bằng phẳng, ngựa đang nhàn nhã tới lui, bên cạnh cũng mặc đồ hai màu sắc khác , thi thoảng bọn họ sẽ khẽ với vài câu.

" , cuộc thi sẽ bắt đầu buổi sáng ngày hôm ." Thương Quân Lẫm trả lời.

"Chúng thể ở chỗ một đêm ? Thế việc lâm triều của bệ hạ ngày mai thì làm ?"

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

"Ngày mai là ngày nghỉ để tắm gội, cần lên triều."

Nếu Thương Quân Lẫm xử lý xong mấy vấn đề thì Thẩm Úc cũng cần nhọc lòng nữa, cả một ngày khiến Thẩm Úc thấy mệt, lúc còn cách điểm xuất phát khá xa, Thẩm Úc sắc trời kéo lấy tay áo của Thương Quân Lẫm.

Người đàn ông dừng bước hỏi: "Em ?"

"Mệt quá , bệ hạ."

"Trẫm ôm em trở về nhé?"

Thương Quân Lẫm vươn tay , Thẩm Úc vội vàng duỗi tay cản : "Đường xa như , bệ hạ sợ mệt ?"

Loading...