Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 357
Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:28:25
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hán Châu tấn công mà bất cứ dấu hiệu nào, nếu nhờ quân đội canh giữ ở bên ngoài luôn chuẩn sẵn sàng để ứng chiến thì gặp thiệt thòi lớn.
Sức mạnh của hai bên chênh lệch nhiều nên tình hình rơi thế giằng co, cứ thế cho đến lúc một lực lượng khác chui từ đánh úp quân đội Đại Hoàn.
Hai mặt đều địch nên trong lúc bọn họ mới thể phản ứng kịp, rơi tình thế thua kém hơn.
Dường như từ lúc lực lượng rõ phận đầu tiên xuất hiện mở một cái chốt nào đó, kể từ lúc đó thì mấy ngày tiếp theo cũng dần xuất hiện thêm mấy đội quân nữa.
Triều đình dự tính Việt Vương một trăm ngàn binh mã nên lượng trong quân đội tới đây bao vây cũng chỉ tính theo đó, nhưng tình hình hiện tại là ở chui một đám tình nguyện trung thành với Việt Vương, mắt thấy đối phương từ một trăm ngàn tăng mạnh lên một trăm tám mươi ngàn , dần lên hai trăm ngàn , phía quân đội Đại Hoàn chút chịu nổi.
"Tướng quân, nếu cứ tiếp tục như thì cũng là cách , chúng cần nhanh chóng báo cáo với triều đình."
"Đã báo cáo , triều đình cũng sắp xếp tới đây , chỉ là đợi thêm một thời gian, vì hiện tại chúng cần thật kiên trì!"
"Vâng!"
Chiến tranh bao giờ là một trò đùa, phần lãnh thổ biến thành chiến trường của Hán Châu gần như phá hủy.
Tiếng gào rống, tiếng la vang lên dứt.
Tuyết thì lạnh, mà m.á.u thì nóng.
Đã vô ngã xuống nhưng cũng vô lên, phía lưng của bọn họ là muôn vàn con dân, bọn họ cần biến thành tòa thành kiên cố nhất.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Lúc tin tức gửi về triều đình tạo nên một đợt sóng to gió lớn.
"Không bảo là chỉ một trăm ngàn thôi ? Dôi thêm một trăm ngàn nữa là thế nào?"
"Mau sai những nơi lân cận đến tiếp viện , chắc chắn thể để Việt Vương thực hiện mục đích!"
Vô mệnh lệnh ban hành với tốc độ nhanh chóng nhất, giờ khắc tất cả đều chung một chiến tuyến.
Trên đường Cố Hoài nhận mệnh lệnh mật từ tay Ẩn Long Vệ, cùng với nó còn một miếng hổ phù, đó là sự tồn tại giúp thể điều động binh mã ở dọc đường, hiện giờ Thương Quân Lẫm giao thứ đó tay Cố Hoài.
Lúc rời khỏi Túc Bắc thì Cố Hoài dẫn theo 5000 binh mã nhưng hiện giờ trong tay hơn một trăm ngàn .
Ở trong triều ít chuyện Thương Quân Lẫm sai đổi tuyến đường để qua giải quyết chuyện ở Hán Châu, bề ngoài thì Thương Quân Lẫm còn sai các vị tướng quân khác dẫn binh đến tiếp viện.
Cuộc chiến tranh bất ngờ xảy phá vỡ bầu khí náo nhiệt của ngày Tết, trong thời khắc bộ kinh thành đều trở nên căng thẳng.
Vì tránh việc kinh thành xảy chuyện nên trong kinh thành cũng giữ một quân đủ để phòng giữ. Cũng vì nên lượng thể cử cũng hạn chế hơn, so với việc điều binh từ kinh thành đến Hán Châu thì Thương Quân Lẫm càng khuynh hướng điều binh từ lân cận Hán Châu đến hơn.
Trong thời gian Thương Quân Lẫm bận rộn, vì thời gian ở Cung Ngọc Chương cũng giảm xuống nhiều, nếu là đang bàn bạc ở trong triều thì cũng là đang bàn bạc ở trong phòng Ngự Thư.
"Công tử thấy lo ?" Mộ Tịch cũng chút ân oán giữa công tử nhà và Việt Vương, hiện giờ Việt Vương làm phản nên chỉ các đại thần mà các cung nhân cũng thấy bất an.
Trái Thẩm Úc thì nên làm như thế nào thì vẫn làm như thế đó, hề khác chút nào.
"Không gì lo lắng cả, tin bệ hạ." Thẩm Úc đùa nghịch cành lá Quân Linh , y cũng hề ngẩng đầu lên.
Sau khi đưa trong phòng chăm sóc vài ngày thì Quân Linh cũng khôi phục sức sống, còn ủ rũ nữa, Thẩm Úc đưa nó trở nhà ấm trồng hoa nhưng mà ngờ hai ngày thì bắt đầu héo , cuối cùng từ còn cách nào khác nên chỉ đành đưa nó về trong phòng để chăm sóc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-357.html.]
"Chuyện đó công tử kêu nô tỳ bảo bọn họ tra xét hiện tại chút kết quả, một bên phía Việt Vương liên hệ chính là Bắc Mạc, nhưng mà bên còn thì tạm thời chúng vẫn còn điều tra ."
"Quả nhiên Việt Vương sẽ liên hệ với phía Bắc Mạc, trong những đội quân tới Hán Châu thì của Bắc Mạc ?"
"Hiện tại thì vẫn , tin tức bên truyền tới bảo hai bên hợp tác với ."
"Đối với Đại Hoàn chúng mà thì đây là chuyện ."
Hiện giờ Bắc Mạc ốc còn mang nổi ốc thì nào còn tâm trạng hỗ trợ Việt Vương.
Nguyên nhân gây chuyện là hoàng đế Bắc Mạc đưa binh giúp Việt Vương nhưng những khác trong hoàng tộc , thấy thể đổi suy nghĩ của hoàng đế nên bọn họ dứt khoát liên hệ với các vị đại thần cùng chung chiến tuyến g.i.ế.c hoàng đế luôn, hiện tại vị trí hoàng đế Bắc Mạc đang tranh dành đến nỗi sứt đầu mẻ trán, nào còn dư sức mà xen chuyện của Đại Hoàn.
Người phía màn nào ngờ giữa chừng xảy một biến cố như , thật khó khăn của mới thể thuyết phục hoàng đế Bắc Mạc đưa binh tới, nào ngờ chớp mắt thì g.i.ế.c mất, của cũng bởi vì mà bắt tù, quân cờ của cũng coi như trở nên vô dụng.
Việt Vương và Đàm ở Hán Châu vẫn còn đang chờ Bắc Mạc trả lời, đáng tiếc là bất kể bọn họ gửi đến bao nhiêu thư thì vẫn như đá chìm đáy biển, hề nhận câu trả lời.
May mà bọn họ đặt hy vọng lên của phía Bắc Mạc nên dù nhận câu trả lời thì bọn họ cũng ảnh hưởng quá nhiều.
Chờ mãi cuối cùng Việt Vương cũng chờ cấp của tới, cấp cận của cũng tới đây.
"Cuối cùng cũng thể gặp Vương gia."
Trong phòng sách, các cấp cận hành lễ với Việt Vương
"Các vị mau lên ." Đầu tiên Việt Vương an ủi bọn họ một mới bắt đầu hỏi tình hình ở Nhạc Châu.
"May mà mà điện hạ sai tới đến kịp thời, nếu chỉ chậm thêm một bước nữa thì chúng cũng sẽ nhốt ở Nhạc Châu, viên quan triều đình sai đến khó tống cổ , nếu Mẫn và Đường sắp xếp chu đáo thì chúng cũng thể trốn ."
"Bọn họ ?" Trong lòng Việt Vương gần như kết quả nhưng vẫn ôm nhiều hi vọng, hi vọng đoán sai .
"...Vì thể để chúng rời thuận lợi mà bọn họ ở Nhạc Châu ."
Ở thì chỉ sợ là lành ít dữ nhiều.
Trong phòng sách rơi sự tĩnh lặng lâu, vài hốc mắt đỏ lên.
Sau một lúc lâu, Việt Vương mới lên tiếng, giọng khàn : "Ân tình của hai vị bổn vương sẽ ghi nhớ ở trong lòng, một ngày nào đó chắc chắn bổn vương sẽ trả thù cho hai vị ."
Lại đến ngày Cố thái y bắt mạch cho Thẩm Úc.
Thẩm Úc điều dưỡng nên hiện tại cơ thể khỏe hơn nhiều, lượng thuốc y uống cũng giảm xuống, tuy rằng tạm thời vẫn thể trị tận gốc nhưng kết quả đủ khiến Thẩm Úc hài lòng.
Xem mạch xong, Cố thái y phương thuốc mới : "Phương thuốc hai ngày quý quân uống một là , qua thêm một thời gian nữa là quý quân thể tạm ngưng uống thuốc ."
Không lời nào thể khiến Thẩm Úc vui vẻ hơn những lời , khi sống thì gần như y uống thuốc suốt một năm liền, y cảm thấy sắp nghiện uống thuốc luôn .
"Đã làm phiền Cố thái y , Mộ Tịch, đưa cái hộp nhỏ đó chuẩn tới đây đưa cho Cố thái y."
Mộ Tịch nhận lệnh rời , chỉ một lúc nàng cầm cái hộp nhỏ trở .
"Xem nên cảm ơn một năm qua Cố thái y dốc lòng chăm sóc, mong rằng Cố thái y sẽ nhận lấy một chút tấm lòng của ."