Thương Quân Lẫm nên lời nguyên nhân, lẽ là do tâm tính, nay từng gì nên lúc chợt , dễ lo lo mất.
Hoàng thất Bắc Mạc gửi công văn cho Đại Hoàn, bọn họ vốn tưởng rằng đối phương sẽ nhận thua, làm theo yêu cầu bọn họ đưa , ngờ chỉ qua mấy ngày, mật thám của bọn họ báo tin phát hiện Túc Bắc quân dấu hiệu hoạt động.
"Ngươi cái gì?!" Hoàng đế Bắc Mạc bỗng lên, vẻ mặt tràn đầy sự thể tin .
"Thuộc hạ dám dối, chúng thần thật sự thấy dấu vết của Túc Bắc quân ở ranh giới với Đại Hoàn." Binh lính chuyện cúi thấp đầu, trong giọng còn chút run rẩy.
"Sao thể?!" Hoàng đế Bắc Mạc nôn nóng xoay vài vòng tại chỗ, "Không Túc Bắc trải qua hạn hán , Đại Hoàn lá gan khai chiến với chúng ?!"
Bắc Mạc dám khai chiến nguyên nhân chủ yếu là vì Túc Bắc mới trải qua nạn hạn hán, theo bọn họ thấy thì lương thảo sẽ đủ để đáp ứng, như thế thì cũng tương đương với việc tử hình Túc Bắc quân, hơn nữa khi cứu tế, kho bạc sẽ trống rỗng, lúc đánh giặc thì thế nào cũng là hành động sáng suốt.
Phương hướng phát triển mà hoàng đế Bắc Mạc mong nhất là Đại Hoàn nhận thua, ngoan ngoãn làm theo yêu cầu của bọn họ, bọn họ dẫn binh xuôi Nam, cướp một đợt ở Túc Bắc là cũng lúc dùng mấy thứ đó để trải qua mùa đông sắp tới.
Ai ngờ phản ứng Đại Hoàn đưa hề giống như trong tưởng tượng, nữ viên quan phụ trách đàm phán với bọn họ càng tài năng hơn, bộ Bắc Mạc thế mà thể tìm thấy một nào với nàng, mỗi đàm phán phía Đại Hoàn đều dành thắng lợi .
Trong lòng hoàng đế Bắc Mạc nghẹn lâu, ban đầu còn nghĩ chờ đến khi bọn họ dẫn binh xuôi nam thì sẽ ép Đại Hoàn xử lý nữ tử để giải tỏa nỗi hận trong lòng.
"Hiện tại chúng nên làm như thế nào?" Một vị đại thần nhíu mày hỏi.
Quân đội tập kết , cũng thể vì một chút gió thổi cỏ lay mà từ bỏ , nếu cứ mà truyền bên ngoài thì bọn họ còn ngóc đầu lên với các quốc gia khác?
"Nếu Đại Hoàn chịu bàn bạc làm hoà thì cũng đừng trách chúng trực tiếp tay!" Trong mắt hoàng đế Bắc Mạc tràn đầy âm độc.
Giờ phút hoàng đế Bắc Mạc còn Túc Bắc quân mài đao sàn sạt, chỉ còn đợi bọn họ tự đưa tới cửa.
"Trước mấy Bắc Mạc đều co đầu rụt cổ, đánh cũng thể đánh đời, xem như chúng thể đánh một trận đời ."
Bên trong Túc Bắc quân, một ai sợ hãi cuộc chiến , lúc nhận mệnh lệnh từ phía triều đình, tất cả đều kích động, Bắc Mạc dám cưỡi lên đầu bọn họ , lúc mà đánh thì còn tính đợi đến lúc nào?
"Không hổ là vị hoàng đế năm đó thể dựa thực lực của bản để đánh đuổi của Bắc Mạc, đối mặt với sự khiêu khích của Bắc Mạc, câu trả lời mà ngài đưa thật sự khiến lòng sảng khoái!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-326.html.]
Đối với dân chúng mà , chiến tranh là chuyện nhưng đối với dân chúng Túc Bắc mà , nếu thể đánh của Bắc Mạc thì dù trả một cái giá lớn thì bọn họ vẫn sẵn lòng.
Nhà tan cửa nát, vợ con mỗi lưu lạc một nơi, thù sâu tựa như biển máu, những thứ đó thể quên một cách dễ dàng.
Thương Quân Lẫm gửi cho ba đang ở Túc Bắc là Hạ Thừa Vũ, Giang Hoài Thanh, Phương Gia Di một thánh chỉ bí mật với nội dung đại khái là: Muốn làm gì thì cứ thẳng tay mà làm, phía các ngươi trẫm chống lưng.
Phương Gia Di dám khiến Bắc Mạc sai tới tức đến nỗi màu mặt như màu đất nhiều như cũng là vì tấm thánh chỉ .
Ba đều là dạng ngu xuẩn gì, từ những hành động của Thương Quân Lẫm, bọn họ thái độ của đối với Bắc Mạc, là thần tử, đương nhiên chia sẻ ưu phiền với vua của , cho nên bọn họ thêm chút lửa trong trận chiến .
Ví dụ như cố ý khiến Bắc Mạc hiểu lầm rằng quân lương của Túc Bắc quân đang thiếu, ảnh hưởng của hạn hán cũng lớn, ví dụ như mỗi đàm phán Phương Gia Di đều khiến của Bắc Mạc tức điên lên nhưng tài nào phản bác nổi.
"Nàng dám làm như thế là do bệ hạ bày mưu đặt kế đúng ?" Thẩm Úc công văn gửi từ Túc Bắc về, bên trong đều giảng giải về tư thế oai hùng của Phương Gia Di trong lúc đàm phán.
"Quả nhiên A Úc hiểu trẫm, Bắc Mạc nghĩ đợt hạn hán là một cơ hội ngàn năm một, trẫm nghĩ chứ.*) Thương Quân Lẫm hào phóng thừa nhận. (Bắc Mạc coi đây là một cơ hội và Thương Quân Lẫm cũng nghĩ .)
"Bệ hạ mượn cơ hội để gõ Bắc Mạc một cái là gì từ Bắc Mạc?" Vấn đề của Thẩm Úc rơi đúng trọng tâm.
"Năm đó Bắc Mạc cướp Túc Bắc từ tay Đại Hoàn, trẫm cũng bọn họ đổ máu*." Hơn nữa, hành vi của Bắc Mạc chạm tới điểm mấu chốt của Thương Quân Lẫm. (Máu c.h.é.m g.i.ế.c mà đại loại là thứ quan trọng đối với Bắc Mạc .)
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Bệ hạ lãnh thổ của Bắc Mạc ?" Thẩm Úc ngạc nhiên hỏi.
Thương Quân Lẫm sai Mạnh công công lấy bản đồ tới mở đặt lên bàn: "Phần đất ở phía Bắc của Túc Bắc hợp để nuôi ngựa, trẫm luyện một đội kỵ binh."
"Kỵ binh?" Thẩm Úc nhớ đến trại nuôi ngựa của riêng Thương Quân Lẫm , hiển nhiên dự định mới xuất hiện, "Bệ hạ ý định từ lúc nào?"
"Năm đó lúc trẫm giao chiến với Bắc Mạc từng chịu thiệt khi đối đầu với đội kỵ binh của bọn họ, đó trẫm nghĩ rằng thể tạo một đội kỵ binh mạnh mẽ , nhưng mà Đại Hoàn thiếu quá nhiều thứ, cho tới bây giờ nguyện vọng đó vẫn thực hiện."
mà sẽ nhanh thôi.
Đầu ngón tay của Thẩm Úc gõ gõ lên chỗ khoanh bản đồ: "Nơi gần Túc Bắc, qua sẽ thuận tiện, nguyện vọng của bệ hạ sẽ nhanh chóng thành hiện thực."