Thẩm Úc kinh ngạc hỏi : "Còn thể trốn khỏi tay Ẩn Long Vệ ?"
"Nói , chuyện là thế nào?" Giọng của Thương Quân Lẫm đầy lạnh lẽo.
"Sau khi thuộc hạ đưa về kinh thành thì kêu tới tiếp ứng, ban đầu phối hợp nhưng lúc sắp đến hoàng cung thì đột nhiên biến mất.
"Đột nhiên biến mất ?"
"Vâng, thuộc hạ nhốt trong một căn phòng mà cả cửa sổ cũng đóng kín, cả bốn phía đều sắp xếp Ẩn Long Vệ trông coi, ban đầu cố ý lải nhải để bên ngoài đáp lời , thế nhưng khi thấy ai để ý đến thì dần an tĩnh trở , chắc tầm 1 khắc* , lúc thuộc hạ trong thì bên trong còn ."
Ẩn Long Vệ sẽ dối, hơn nữa lúc chỉ mỗi một đầu Ẩn Long Vệ ở đó, cũng sẽ đến mức tất cả giời đều cùng dối.
"Hắn chạy thoát dễ dàng như , lúc để các ngươi bắt ?" Thẩm Úc hỏi.
"Ẩn Long Vệ tìm ở đất phong của Việt Vương, lúc hình như đang trốn nào đó nên cũng chống cự mà để của chúng mang , dọc đường cũng làm hành động gì," Người đầu Ẩn Long Vệ nhíu mi, "Dường như là ngoan ngoãn quá mức."
Ẩn Long Vệ tuân theo mệnh lệnh bắt của Thương Quân Lẫm, ban đầu Thương Quân Lẫm lệnh nếu bắt thì trực tiếp xử lý luôn, thể những lời đó, bất kể là thật giả thì cũng khiến Việt Vương tay với Thẩm Úc, chỉ với điểm thôi thì Thương Quân Lẫm ý định giữ .
Sau đó, vì Thẩm Úc bảo gặp một nên Thương Quân Lẫm mới đổi ý định.
"Bắt tới kinh thành mà còn để chạy mất, các ngươi thật sự là làm ." Nhiệt độ quanh Thương Quân Lẫm dần hạ xuống, ghét kẻ đầu sỏ khiến cho Việt Vương cố ý tiếp cận Thẩm Úc.
"Hiện tại trẫm sẽ phạt ngươi, đang trốn ở kinh thành, mặc kệ các ngươi dùng biện pháp gì nữa, trong vòng 3 ngày, trẫm thấy . Nếu làm thì công tội bù , làm thì cần giữ vị trí nữa."
"Vâng ạ."
Như lúc tới đây, đầu của Ẩn Long Vệ lặng lẽ biến mất ở ngay trong phòng.
"Người đó bắt về kinh thành ?" Thẩm Úc rót hai ly đặt một ly trong tầm tay của Thương Quân Lẫm.
" ," Thương Quân Lẫm cau mày, hiển nhiên là tâm trạng lắm, "Ban đầu trẫm tính đưa tới đây mới với ngươi, ngờ bọn họ để chạy mất."
"Có thể trốn thoát ngay mí mắt của Ẩn Long Vệ thì hoặc là sự trở giúp ở kinh thành, hoặc là bản vấn đề. Thật thấy tò mò, dọc đường nhiều cơ hội như nhưng trốn, đợi đến khi tiến kinh thành mới trốn?" Thẩm Úc khẽ nhấp một ngụm .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-293.html.]
"Trẫm sẽ kêu Ẩn Long Vệ và các cấm quân chú ý đến tình hình của kinh thành." Bất kể là cái cái thì cũng mất tích ở kinh thành, Thương Quân Lẫm nhất định coi trọng nó.
Thương Quân Lẫm điều thật sự khiến lo lắng chính là việc đó năng lực gì thần kì, lúc câu đó cho Việt Vương thì căn cứ gì .
"Hay là hỏi Việt Vương thử , chừng sẽ gì đó." Thẩm Úc đề nghị.
Nếu đó quen Việt Vương thì chắc chỉ với Việt Vương câu thôi , trừ chuyện , còn với Việt Vương chuyện khác .
Kiếp Thẩm Úc từng thấy một nhân vật như ở bên Việt Vương, cũng bao giờ Việt Vương nhắc đến , là bởi vì từng xuất hiện là vì giữa chừng xảy chuyện gì đó nên Việt Vương quên sự tồn tại của ?
Chuyện của kiếp còn cơ hội ngược dòng để tìm hiểu, nhưng đời Việt Vương vẫn còn nhốt trong ngục tối, lẽ bọn họ thể hỏi tin tức gì tác dụng từ miệng của .
Sau nhiều ngày, Thẩm Úc thấy Việt Vương một nữa.
Việt Vương của hiện tại sự chênh lệch lớn với ở trong ấn tượng của Thẩm Úc kiếp , dường như cục đá mượn ngoại lực để khiến sáng lên mất ánh sáng, chỉ còn sự ảm đạm ở bên trong.
Thẩm Úc nhịn mà bắt đầu nghi ngờ, kiếp y thật sự
yêu nam nhân ?
Cảm nhận tiếng bước chân đang tới gần, Việt Vương hoảng hốt ngẩng đầu lên, khoảnh khắc thấy tới, sự đần độn vì khiếp sợ trong mắt lập tức sự thù hận thế.
"Xem vẫn giam đến ngốc mất." Ngữ điệu của Thương Quân Lẫm vẫn bình thường, tựa như là đang trần thuật một chuyện râu ria.
"Hoàng ở yên trong cung, đến chỗ của thần làm cái gì? Là vì cuối cùng cũng nhận rằng treo trong lòng của quý quân là ?" Việt Vương thèm che giấu ác ý của .
"Không treo bệ hạ thì chẳng lẽ là treo ngươi ? Ban đầu thấy ngươi kém xa bệ hạ, hiện tại càng..." Thẩm Úc đánh giá Việt Vương từ xuống , vẻ ghét bỏ lộ rõ mặt.
Sự phẫn hận trong mắt Việt Vương càng sâu sắc hơn, trở nên như còn là do bọn họ gây nên ! Nếu do hai gian trá thì cũng đến nỗi rơi tình cảnh ?
Hắn vốn nên hưởng thụ sự kính yêu của dân chúng ở đứa phong, tận hưởng rượu ngon, đồ ăn ngon chứ như bây giờ, nhốt ở trong ngục tối lạnh léo và ẩm ướt, thấy ánh mặt trời.
Thẩm Úc tiến về phía một bước, y ngạc nhiên phát hiện Việt Vương khống chế nổi mà lùi một bước, gương mặt y lộ vẻ kì lạ, đến cùng thì kiếp mắt y mù đến mức nào mới thể coi trọng một như , còn cam tâm tình nguyện vì mà làm nhiều chuyện như ?