.
Cung nhân hầu hạ hai bên " bùm" một phát quỳ xuống, ai ngờ đến một Thẩm quý quân luôn luôn ôn hòa đột nhiên lời như . Bọn họ dám ngẩng đầu sắc mặt của đế vương, nhưng bọn họ qua những lời đồn về tính tình của hoàng đế, Thẩm quý quân những lời như chắc chắn sẽ chọc giận hoàng đế.
Bọn họ càng hiểu tại Thẩm Úc đào mồ chôn . Hoàng đế sủng ái y, nhưng từ xưa đến nay hậu cung của đế vương làm chỉ một vị mỹ nhân, Thẩm Úc thể hiện sự ghen tị của bản thì thôi , còn uy hiếp, chẳng là đang tự triệt đường lui của ?
Thái dương Mộ Tịch thấm một tầng mồ hôi mỏng, nàng kìm nén sự sợ hãi trong lòng, ngẩng đầu lên, đáng tiếc từ góc độ của nàng chỉ thể thấy mặt công tử nhà chứ thể thấy biểu cảm của hoàng đế.
Trong phòng yên ắng, Mạnh công công thử sắc mặt đế vương, trong lòng nhảy dựng lên—— thế nào cũng giống như đang tức giận mà.
Lại Thẩm Úc, mặt y còn mang theo ý , nhưng trong cặp mắt đen nhánh tràn đầy sự lạnh lẽo như thể thẩm thấu tận xương cốt.
Mạnh công công càng hiểu nổi vị đích tử của Trấn Bắc Hầu .
Hai nhân vật chính thèm để ý đến suy nghĩ của các cung nhân, Thẩm Úc đế vương tuấn mỹ gần ngay mắt , nhẹ nhàng : "Bệ hạ thật sự đưa thêm mới cung ?"
"Sao quý quân của trẫm ghen tị ?" Thương Quân Lẫm liền tiến đến bên tai Thẩm Úc, giọng trầm thấp của mang theo một ít ám chỉ,"Nếu quý quân thể sử dụng hành động thực tế khiến trẫm đánh mất suy nghĩ đó, trẫm sẽ theo ý ngươi."
Cảm giác cứ như chuyện hai là chuyện mở rộng hậu cung mà chỉ là những chuyện râu ria, nhỏ nhặt.
Thẩm Úc rũ mắt lướt qua các cung nhân đang quỳ, ánh mắt rơi một tiểu thái giám, lúc đối phương phát hiện liền thu hồi tầm mắt: "Bệ hạ thật sự ở chỗ , mặt những ?"
Thương Quân Lẫm ôm lấy eo Thẩm Úc. Đặt y lên đùi, chút để ý liếc mắt Mạnh công công một cái: "Mạnh Thường, dẫn ngoài ."
Mạnh công công dám ngỗ nghịch, cúi đầu mang các cung nhân ngoài.
Sau khi các cung nhân đều rời , Thẩm Úc thả cổ áo của Thương Quân Lẫm , rời khỏi đùi Thương Quân Lẫm.
Mới động liền cảm giác cánh tay đặt bên hông giữ , Thẩm Úc nghi ngờ về phía Thương Quân Lẫm, ánh mắt tựa hồ : Người đều hết , ngươi nên buông chứ?
Thế nhưng Thương Quân Lẫm những buông tay, còn ôm trong lồng ngực, mờ ám : "Quý quân, ngươi còn bày tỏ gì ?"
"Bệ hạ thoả mãn với biểu hiện của ?" Thẩm Úc trừng một cái "Rất nhanh cả kinh thành đều sẽ , Thẩm quý quân chỉ ghen tị, còn uy h.i.ế.p bệ hạ cho mới cung."
"Bệ hạ, danh dự của tổn thất, tính bồi thường như thế nào ?"
Thương Quân Lẫm nắm lấy cằm của Thẩm Úc, y bằng ánh mắt sâu xa: "Quý quân bồi thường cái gì?"
"Trân bảo của Ngọc Chương Cung chán, bệ hạ......"
"Ngươi đòi hỏi ít nhỉ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-29.html.]
Lời của Thương Quân Lẫm cũng sai, vốn dĩ Ngọc Chương Cung chính là cung điện hoa lệ nhất, kỳ trân dị bảo dùng để trang trí ít. Thậm chí còn xa hoa hơn tẩm cung của đế vương nhiều.
Từ khi Thẩm Úc trở thành chủ nhân của Ngọc Chương Cung ngừng ban thưởng, cái nào là đồ vật trân quý chứ. Thẩm Úc khen ngược, một câu chán thì Thương Quân Lẫm đưa một đống mới tới đây.
"Bệ hạ quá khen." Thẩm Úc coi như lời của Thương Quân Lẫm là đang khen . Mặt mày y cong lên, ngón trỏ gõ lên bả vai của nam nhân "Bệ hạ dự định khi nào mới buông ?"
Một bàn tay của Thương Quân Lẫm đang đặt ở eo Thẩm Úc, tay còn nhéo cằm y, , Thương Quân Lẫm buông tay , Thẩm Úc chậm rì rì tụt xuống từ nam nhân.
Lần ngăn cản nữa.
Thẩm Úc đầu , thấy Thương Quân Lẫm tiếp tục xem sổ con, ngoại trừ chuyện nãy đột nhiên cản, cho y thoát thì chút khác thường nào.
Thẩm Úc ngăn chặn những ý nghĩ trong đầu, cầm lấy cuốn sổ về gia phả của hoàng thất Thương Quân Lẫm đưa tới.
Hoàng tộc, đặc biệt là đồng lứa với Thương Quân Lẫm nhiều lắm, ngoại trừ Việt Vương thì các hoàng thất khác đều an phận, mà thời gian Việt Vương cũng dám thể hiện dã tâm của .
Thương Quân Lẫm nghỉ ngơi ở Ngọc Chương Cung một đêm, buổi sáng ngày thứ hai, lấy cớ trấn an quý quân đang ưu tư ban cho Ngọc Chương Cung nhiều thứ, Mạnh công công tự đến tuyên chỉ, Ngọc Chương Cung lo lắng suốt một đêm cuối cùng mới buông lỏng.
Mộ Tịch chọn một vài thứ Thẩm Úc yêu thích từ trong nhà kho, một nữa trang trí Ngọc Chương Cung, còn Thẩm Úc thì truyện phơi nắng ở bên ngoài.
Nhiều ngày thấy Cố thái y đến, hôm nay thấy Cố thái y đến, Mộ Tịch chủ tử của để ý tới Cố thái y bèn tự dẫn tới tiếp đón.
"Lâu ngày gặp, Cố thái y khỏe ?" Thẩm Úc dời mắt khỏi cuốn truyện, ngẩng đầu lên, trong giọng đầy vẻ lười biếng.
Cố thái y quỳ xuống hành đại lễ: "Thần cảm tạ ân cứu mạng của quý quân."
"Cố thái y thế là , vẫn luôn ở Ngọc Chương Cung, thể gánh nổi câu ' ân cứu mạng ' của Cố thái y chứ?" Thẩm Úc nghiêng đầu "Xin Cố thái y hãy lên ."
Thẩm Úc chịu thừa nhận ân cứu mạng nghĩa là nó tồn tại, Cố thái y cũng trong cung nhiều tai mắt, bèn theo lời Thẩm Úc lên: "Xin quý quân duỗi tay để thần xem mạch giúp ngài."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Cổ tay trắng nõn vươn từ trong áo bào tuyết trắng, khi Cố thái y xem xong mạch cho Thẩm Úc liền : "Mạch tượng của quý quân tương đối định, thể một phương thuốc mới để điều dưỡng."
"Làm phiền Cố thái y."
"Đấy là trách nhiệm của thần." Nếu là đây thể điều dưỡng thể cho Thẩm Úc là chức trách của Cố thái y. Sau thêm một phần ân tình ở bên trong, Cố thái y càng để bụng đến tình trạng cơ thể của Thẩm Úc.
Cố thái y trân trọng ân tình của Thẩm Úc, nếu ngày Thẩm Úc bá đạo tuyên bố cho chữa bệnh cho khác thì nhất định sẽ nhịn khi những đó tới cửa cầu tình, cuối cùng chính cũng sẽ đẩy hố lửa.
Bởi vì lời của Thẩm Úc nên mới tránh một kiếp, mặc kệ Thẩm Úc xuất phát từ mục đích nào mà lời đó thì cũng thể đổi sự thật xảy . Nhìn thái độ của bệ hạ đối với những đó, nếu thật sự tham gia chuyện , chỉ sợ khó thể chạy thoát khỏi tội.
Nhẹ thì vứt bỏ chức quan, nặng thì...... Vứt bỏ luôn tính mạng.