"Cho nên...... Cũng là mà là do bệ hạ giấu mất ?" Thẩm Úc mở một cuốn trong đó, y ấn tượng với nội dung bên trong, quả thật là cái cuốn y từng thấy ở ngoài cung.
Lần đó Thẩm Úc cho rằng mấy cuốn sách Thương Quân Lẫm vứt mất hoặc để đó ở mấy căn nhà ngoài cung, ngờ nó ở gần y đến .
Trong khoảnh khắc , y thấy chút cạn lời.
"Trẫm tưởng rằng ngươi thấy chúng nó." Thương Quân Lẫm cũng phê sổ con nữa mà cầm lấy một quyển trong đó.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Sao bệ hạ nghĩ như ?" Thẩm Úc rời mắt khỏi cuốn sách, qua dời mắt về phía Thương Quân Lẫm, trong mắt y hiện lên một chút tò mò.
Thương Quân Lẫm trả lời vấn đề mà : "Nếu A Úc thèm để ý thì trẫm sẽ cất riêng cho nữa."
Thẩm Úc liếc mắt một cái, chằm chằm Thương Quân Lẫm mà chớp mắt, màu đỏ đang bò từ cổ lên mặt , mặt mày y cong lên: "Bệ hạ cất riêng để thật sự là vì lo thể tiếp thu ? Sau hôm , còn tưởng rằng bệ hạ sẽ cho bọn họ tiếp."
Dưới ánh mắt sáng quắc khó thể bỏ qua của y, Thương Quân Lẫm đảo mắt: "Tại A Úc nghĩ như ?"
"Có trực giác thôi."
Trực giác của Thẩm Úc cũng sai, quả thật Thương Quân Lẫm sẽ để khác tuỳ ý sắp xếp chuyện của và Thẩm Úc, đặc biệt là loại chuyện hương diễm* lộ liễu như , cho nên ngày đó, thông qua Ẩn Long Vệ để tìm sách, và một cuộc "Trò chuyện vui vẻ", cũng thu hồi quyền sách của mà chỉ hạn chế nội dung. (H+)
Loại truyện phát hành rộng rãi thể lộ liễu như , cũng để giữa hai còn xuất hiện thứ ba, còn mấy cuốn truyện miêu tả lộ liễu giá cao để mua .
Gan của nọ cũng lớn, khi thấy chọc giận quý nhân thì thấy ngứa tay, thêm một cuốn, phát hành bên ngoài mà đưa riêng cho Thương Quân Lẫm, Thương Quân Lẫm cũng lặng lẽ nhận lấy, điều cũng tương đương với một loại ngầm đồng ý, lúc nọ bản bình thường thì cũng sẽ thêm một bản khác, trường hợp ngoại lệ nào, tất cả sách đều đưa tay Thương Quân Lẫm.
Thẩm Úc tiếp tục cuốn sách , nội dung của nó vẫn như , y thấy kỳ lạ, dựa theo tính tình của Thương Quân Lẫm thì bình thường sẽ cho phép loại truyện lưu hành rộng rãi.
Thẩm Úc rằng nếu xét theo một nghĩa nào đó, suy nghĩ của y cũng sai, quả thật Thương Quân Lẫm cho loại truyện lưu hành bên ngoài.
"Trực giác của A Úc đúng," Thương Quân Lẫm mặt đổi sắc phản bác y, "Sao trẫm là lòng hẹp hòi như chứ?"
Thẩm Úc cuốn sách xong liếc một cái, tin , y tính dây dưa với Thương Quân Lẫm về mấy chuyện .
Có truyện mới, Thẩm Úc quấy rầy Thương Quân Lẫm phê sổ con nữa, y còn cảm thấy hứng thú với phần tiếp theo của truyện, tuy là mấy cuốn lấy y và Thương Quân Lẫm làm hình mẫu nhưng nội dung của chúng khác, truyện quả thật tài, hai nhân vật chính đều miêu tả sinh động.
Hèn gì hoan nghênh như .
Thẩm Úc nửa nửa trường kỷ, y cúi đầu, vài sợi tóc rũ xuống từ bên má, hoà hợp với quần áo nhạt màu nổi, mấy ngón tay thon dài ấn trang sách, hơn bất cứ viên ngọc nào Thương Quân Lẫm từng thấy.
Thương Quân Lẫm buông sổ con trong tay nắm lấy tay của Thẩm Úc.
Thẩm Úc đang thì ngắt, nghi ngờ ngẩng đầu lên: "Bệ hạ?"
Thương Quân Lẫm nâng cằm Thẩm Úc lên, cúi hôn y: "Tình hình hợp để......"
Thẩm Úc ngơ ngác nhưng cũng từ chối nụ hôn .
Ban đầu nam nhân hôn nhẹ, khi Thẩm Úc đáp , chợt mạnh hơn.
Thẩm Úc kêu lên một tiếng, bàn tay đang để ở n.g.ự.c nam nhân bắt đầu đẩy.
Một cái tay khác còn đang tay của nam nhân, nhiệt độ nóng cháy bắt đầu lan tràn từ chỗ hai tiếp xúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-283.html.]
Một nụ hôn kết thúc, Thương Quân Lẫm lên trường kỷ, ôm Thẩm Úc trong lồng ngực.
Hơi thở của Thẩm Úc bất , y vai nam nhân, thở dốc.
"Sao đột nhiên bệ hạ hôn ?"
"Không A Úc bảo tham khảo những nội dung trong sách ?" Thương Quân Lẫm cầm lấy cuốn truyện Thẩm Úc bóp nhăn phóng tới mặt Thẩm Úc, "Vừa lúc chúng thể thử xem......"
Thẩm Úc cúi đầu vội vàng dời mắt, tự xem và ôm trong n.g.ự.c xem, mức độ kích thích ở cùng một mặt.
"A Úc thử ? Trẫm chỉ làm những thứ trong truyện," Thương Quân Lẫm ghé sát tai của Thẩm Úc, ngữ điệu mang chút dụ dỗ, "A Úc thể kêu dừng bất cứ lúc nào."
Thẩm Úc nam nhân giam ở trong ngực, cần cổ yếu ớt cũng rơi tay của nam nhân, cảm giác rùng dâng lên theo từng động tác của nam nhân, cảm giác quen thuộc gợi lên sự khô nóng trong thể.
"Bệ hạ cần lời giữ lời."
Sự thật chứng minh một vài lúc lời của nam nhân trăm triệu thể tin , Thẩm Úc ở giường, tác dụng của dư vị còn sót , ánh mắt y chút tan rã.
Thương Quân Lẫm như con sói nhịn đói quá lâu, khi cắn thịt thì dù cái gì cũng chịu nhả .
"Trẫm ôm A Úc tắm nha?" Thương Quân Lẫm nhanh chóng bước tới, vẻ mặt đầy thoả mãn.
Thẩm Úc khó khăn lắc đầu, chuyện.
Toàn y toát mồ hôi, quần áo dán , đối với một ưa sạch sẽ thì đây là một cảm giác trải nghiệm.
Thương Quân Lẫm bế y lên: "Không A Úc bảo thử ? Sao hiện tại vui ? Hiện tại trẫm lời giữ lời, tắm cũng ."
Thương Quân Lẫm làm bộ ôm Thẩm Úc lên giường.
Thẩm Úc trừng mắt, căm giận đụng Thương Quân Lẫm một chút: "Ta rửa mặt."
Ở một phương diện nào đó, Thương Quân Lẫm khá cố chấp, Thẩm Úc phản kháng vài , chỉ là rơi tình cảnh bất lợi hơn, vì y cũng lười quản.
Hầu hết những lúc làm xong, Thẩm Úc đều rơi trạng thái hôn mê hoặc là nửa hôn mê, tình trạng tỉnh táo như hôm nay hiếm càng hiếm.
Thẳng đến lúc bỏ thùng tắm, Thẩm Úc mới nhẹ nhàng thở .
Được ngâm trong nước ấm, sự mệt mỏi thể giảm bớt, Thẩm Úc chậm rãi thả lỏng, dựa thau tắm khép hờ mắt.
Đột nhiên, Thẩm Úc trợn to mắt: "Bệ hạ đang làm cái gì ?"
Một tay Thương Quân Lẫm nắm lấy bả vai của Thẩm Úc, một tay còn mò trong nước: "Không rửa sạch thì sẽ bệnh."
Mấy ngón tay đang gác lên thùng tắm của Thẩm Úc túm chặt , màu đỏ da thịt y cũng đỏ đậm hơn.
Loại cảm giác quá quái dị.
Mặt nước dâng lên từng tầng gợn sóng.
Cuối cùng cũng tắm xong, lúc Thẩm Úc ôm thì mềm oặt, da thịt trắng như sứ của y ngâm nước lâu nên chuyển qua màu hồng nhạt là vì nguyên nhân khác.