Mấy ngày nay Thẩm Úc vẫn luôn nghĩ về cây hoa nhưng giờ gặp nó y cảm giác gì đặc biệt, thế nào chăng nữa thì cũng chỉ thấy đây là một cây hoa hoa mà thôi.
Nghe thấy lời Thương Quân Lẫm , Thẩm Úc dở dở : "Bệ hạ cái gì , chỉ là một đóa hoa mà thôi......"
Thẩm Úc một nửa thì đột nhiên im miệng, bởi vì y phát hiện bông hoa thật sự đang khẽ đong đưa theo từng động tác của y.
Thẩm Úc về phía Thương Quân Lẫm, trong mắt của hai đều lộ vẻ thể tin .
"Hoa ......"
Thẩm Úc đầu về phía hoa, cành hoa đang lay động, dù gió nhưng vẫn lay, hơn nữa màu sắc của cánh hoa cũng nhạt hơn nãy nhiều, đóa hoa tựa như biến thành viên ngọc trong suốt, cánh hoa khẽ cong lên một chút nở rộ, tầng tầng lớp lớp, tả xiết.
Thương Quân Lẫm gọi cũng nhân phụ trách chăm sóc hoa tới hỏi: "Lúc ngươi chăm sóc hoa phát hiện nó điều gì kì lạ ?"
"...... Không ," cung nhân suy nghĩ một lát tiếp, "À , đúng là kì lạ, thi thoảng bông hoa sẽ nhích tới nhích lui."
"Những lúc gió thổi thì hoa sẽ lay động, đó là điều bình thường ?" Thương Quân Lẫm vẫn giữ nguyên biểu cảm hỏi.
"Nô, nô tài dám lừa ngài, nhiều lúc bông hoa lay động mặc dù gió." Cung nhân 'bùm' một cái, quỳ xuống.
"Không trách ngươi , cứ lên ." Thẩm Úc thấy cung nhân Thương Quân Lẫm doạ sợ nên đành bất đắc dĩ .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Xem hoa chỉ cử động với riêng y, thế hiểu Thẩm Úc nhẹ nhàng thở .
"Bệ hạ, ngài xem vì An Vương bất chấp ngàn dặm xa xôi để đưa một gốc hoa đến đây?" Thẩm Úc nghĩ mãi vẫn .
Dưới sự ám chỉ của y, các phiên vương đều "Giản dị", tất cả đều chọn đưa vàng bạc châu báu tới đây, chỉ An Vương, bất chấp xa xôi để đưa đến đây một cây hoa.
"Trẫm sai âm thầm điều tra đất phong của An Vương, bọn họ cũng tìm thấy cây hoa nào giống cái cây , An Vương vô tình tìm thấy cái cây , vì cảm thấy nên đưa tới đây, nó cũng xem là một trong những món quà đưa tới."
Thật ban đầu Thương Quân Lẫm định giữ cái cây , cảm thấy yên tâm khi đưa một thứ rõ nguồn gốc tới chỗ Thẩm Úc, thế nhưng vận mệnh như đang khiến cảm thấy nếu vứt cây hoa đó thì chắc chắn sẽ hối hận, cũng vì nghĩ rằng An Vương sẽ dám đưa mấy thứ đụng tay cung một cách trắng trợn như nên mới quyết định giữ hoa .
Thẩm Úc tiếp tục quan sát cây hoa , cành lá của nó xanh tươi, cao chừng nửa , chỉ nở một đóa hoa, đóa hoa đó cành lá vây quanh như những ngôi vây quanh mặt trăng, dường như nó còn đang tản ánh sáng nhẹ nhàng.
Chắc buổi tối hoa sẽ sáng lên ha......
Thẩm Úc nhịn mà nghĩ.
Dường như thứ mắt màn đêm che đậy, giữa trời đất chỉ còn mỗi cây hoa đó, nó là nguồn sáng duy nhất, là thứ hấp dẫn sinh linh lao như những chú thiêu lao đầu lửa.
Cánh hoa nở hết mức thể, lộ một hạt ngọc trắng muốt ở bên trong.
Đó là cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-257.html.]
Thẩm Úc cầm lòng mà đến gần nó hơn, kĩ hơn, bỗng nhiên bên tai vang lên âm thanh kéo y về với hiện thực.
"A Úc!"
Thẩm Úc đầu , trong mắt còn chút mê mang kịp tan : "Sao ?"
Tay y nam nhân giữ chặt, Thương Quân Lẫm bình tĩnh y: "Vừa nãy ngươi định hái đóa hoa ."
Nói xong, đợi Thẩm Úc phản ứng, ôm chặt trong n.g.ự.c lui về phía , lúc về đóa hoa , ánh mắt của trở nên .
Được thở lạnh thấu xương của nam nhân, suy nghĩ hỗn loạn của Thẩm Úc dần bình thường trở , lúc về phía đóa hoa , ánh mắt của y cũng dần những cảm xúc khó tả.
Quá kỳ lạ.
Y cảm giác như chỉ y nó làm ảnh hưởng.
Thẩm Úc cố gắng đè những suy nghĩ xuống, y vỗ Thương Quân Lẫm như đang trấn an: "Ta cả, nãy kĩ hơn mà thôi."
Thương Quân Lẫm vẫn thấy yên tâm, kiểm tra thể của Thẩm Úc một cách cẩn thận, đó thèm để ý đến bông hoa nữa mà ôm ngoài.
Mạnh công công thấy Thương Quân Lẫm ôm Thẩm Úc liền vội chào đón: "Bệ hạ......"
"Gọi Cố thái y tới." Thương Quân Lẫm vẫn ngừng bước, ôm Thẩm Úc thẳng tẩm điện.
Mạnh công công dám chậm trễ, ông vội vàng chạy gọi .
Thẩm Úc cẩn thận cảm nhận cơ thể của , khi cảm thấy vẫn , y dựa n.g.ự.c Thương Quân Lẫm : "Ta thật sự cả."
Đóa hoa cũng mang cho y chút khó chịu nào.
Cố thái y đang phơi thuốc thì Mạnh công công vội vàng chạy đến gọi Ngọc Chương Cung, còn tưởng rằng xảy chuyện gì nghiêm trọng, ai ngờ lúc tiến thì thấy biểu cảm của Thẩm Úc vẫn như bình thường, ngược là Thương Quân Lẫm, gương mặt vui vẻ lắm.
Cố thái y xem mạch cho Thẩm Úc xong liền buông tay, trong đầu suy nghĩ gì đó chợt loé lên biến mất, còn kịp nắm bắt nó thì nó biến mất.
Cố thái y hỏi Thẩm Úc thêm một vài vấn đề, Thẩm Úc đáp tất cả, khi y trả lời xong, Cố thái suy nghĩ một chút : "Thần xem thử cây hoa ."
Thương Quân Lẫm kêu cung nhân đưa Cố thái y qua đó.
Một lát , Cố thái y trở : "Bệ hạ cứ yên tâm, thể quý quân gặp bất cứ vấn đề gì cả, thần xem thử cây hoa , nó cũng gây ảnh hưởng gì với con ."
Tuy rằng Cố thái y bảo đảm rằng vấn đề gì cả nhưng Thương Quân Lẫm vẫn nhịn mà thấy lo sợ, mấy ngày tiếp theo thấy Thẩm Úc ở lúc nơi thì mới thấy an tâm, cũng cho Thẩm Úc xem cây hoa nữa.
Thẩm Úc thật sự đến đó để nó nữa, chuyện đó y hỏi qua, trừ y thì lúc những khác tiếp xúc với bông hoa , bọn họ cũng gặp vấn đề gì khác thường, y chuyện xảy ngày hôm đó là vô tình là điều đương nhiên. (Kiểu TU vô tình nó mê hoặc là cây đó chỉ mê hoặc ẻm.)