Sau khi xong việc, Thương Quân Lẫm gọi Cố thái y tới để gặp riêng, chủ yếu vẫn là hỏi về tình trạng thể của Thẩm Úc, lúc Thẩm Úc trở nên khỏe mạnh, Thương Quân Lẫm thể buông lỏng .
"Thân thể quý quân thật sự vấn đề gì ?" Khí thế xung quanh Thương Quân Lẫm như sắp đóng băng, đôi mắt đen nhánh xuống* Cố thái y. (CTY đang quỳ.)
"Thưa bệ hạ, những lời nãy là sự thật, thần thật sự hề giấu giếm."
"Cố thái y, đừng làm trẫm thất vọng."
"Quý quân là ân nhân cứu mạng của thần, thần chắc chắn sẽ cố gắng hết để chữa trị cho quý quân, mong bệ hạ yên tâm."
Thương Quân Lẫm gõ tay vịn của chiếc ghế dựa: "Vậy ngươi xem hôm nay quý quân ?"
"Từ mạch đập của quý quân thì thể thấy thể của quý quân thật sự vấn đề gì, loại chuyện như gặp ác mộng là chuyện thể tránh , bệ hạ đừng lo lắng quá."
Cố thái y cũng sai, ai cũng gặp ác mộng cả, đó cũng chuyện gì quá đáng sợ, Thương Quân Lẫm hiểu rõ điểm , thế nhưng chuyện liên quan đến Thẩm Úc nên thể để ý.
"Ngươi lên ."
Cố thái y lên, tuy chần chừ nhưng cuối cùng vẫn : "Bệ hạ, thể quý quân khá yếu nên lúc ngài làm nhớ kìm chế một chút......"
Cố thái y còn nhớ , khi tới khám cho Thẩm Úc thì thanh niên chỉ vươn một cánh tay khỏi màn giường, chỉ một cánh tay đó thôi mà đầy vệt đỏ, đến cả mấy khe hở giữa các ngón tay cũng buông tha, chỉ thế thôi thì thể thấy những chỗ khác nghiêm trọng đến mức nào.
"Thần tự thần nên quản mấy việc nhưng quý quân......" Thật sự chịu nổi.
Cố thái y cảm nhận nhiệt độ xung quanh càng ngày càng thấp nên đành nuốt nửa câu còn xuống.
"Trẫm ," Thương Quân Lẫm đen mặt tiếp, "Ngươi những việc cần chú ý cho trẫm ."
"Thần tuân chỉ."
Đêm qua Thẩm Úc ngủ ngon nên ngày hôm tinh thần của y hơn nhiều, chỉ là lúc y vẫn thấy tiện lắm.
Thẩm Úc để khác thấy tình trạng của nên y gần như trường kỷ cả ngày, cũng may Thương Quân Lẫm vẫn là sai nên xoa bóp những chỗ đang bủn rủn của y.
Tình hình thiên tai ở Túc Bắc khống chế, mấy lan truyền bậy bạ cũng bắt giữ, thế nhưng phía màn vẫn bình tĩnh, cho dù bọn họ phá hủy một căn cứ nhưng đó vẫn để lộ chút giấu vết nào.
Thẩm Úc nghiêng và tựa đầu lên đùi của Thương Quân Lẫm, y vuốt những sợi tóc buông xuống của nam nhân hỏi: "Lần bệ hạ tình hình ở đất phong cho Việt Vương , hiện tại ?"
"Trẫm sai cai ngục 'vô tình' lỡ miệng ở mặt , đêm đó Việt Vương náo loạn trong ngục tối một lúc lâu, mấy trông giữ chọc giận nên ' lòng' kể cho bộ những chuyện liên quan đến đất phong và kinh thành cho ."
Thật nếu Việt Vương nghĩ kĩ thì sẽ nhận chuyện nhiều chỗ kì lạ, ví dụ như tại cai ngục kể chuyện cho , tại một cai ngục mà hiểu rõ mấy chuyện như , nhiều chỗ đáng nghi thế nhưng đáng tiếc là lúc Việt Vương thấy tin tức thì cơn giận lấn át lí trí, còn thời gian để nghĩ mấy chuyện nữa.
Một đời Việt Vương còn cơ hội bước lên ngôi vị hoàng đế, bất kể là Thẩm Úc là Thương Quân Lẫm thì bọn họ đều sẽ cho phép bước lên vị trí .
Thẩm Thanh Nhiên cũng nhốt ở trong hầu phủ, bởi vì sự can thiệp của Thẩm Úc nên hai ít cơ hội để tiếp xúc với , càng đừng tới chuyện phát triển tình cảm như kiếp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-248.html.]
Nghĩ đến Thẩm Thanh Nhiên, Thẩm Úc cảm thấy thú vị, kiếp , trong thời gian Thẩm Thanh Nhiên cũng nhốt ở hoàng cung, thể , đời tuy cung nhưng vẫn nhốt như cũ, cũng chỉ đổi địa điểm từ hoàng cung trở thành hầu phủ mà thôi.
Không Thẩm Thanh Nhiên sẽ cảm tưởng gì về chuyện .
Thẩm Thanh Nhiên đương nhiên cảm thấy khó chấp nhận, Thẩm Úc sống càng thì càng thấy khó chấp nhận, thế nhưng mấy hạ nhân đó theo mệnh của ai mà cứ lâu lâu ngoài sân của để xem Thẩm quý quân yêu chiều đến mức nào.
Hôm nay cũng là như thế.
Thẩm Thanh Nhiên đang trằn trọc giường thì đột nhiên thấy tiếng chuyện truyền tới từ bên ngoài cửa sổ, bọn họ lớn nhưng vẫn thể rõ ràng những gì bọn họ đang , bọn họ cứ như là cố ý tới đây để thấy.
"Các ngươi thấy ? Bệ hạ thưởng thêm thật nhiều đồ cho phủ của chúng , hầu gia đang vui nên cũng cho chúng nhiều tiền thưởng hơn."
"Lần cũng là vì quý quân ?"
"Nếu thì , như thế nào nữa thì quý quân cũng là con trai trưởng của vợ cả, cũng là mà con ch.ó con mèo cũng thể sánh ngang , vài thật là, ỷ việc hầu gia yêu thương nên quậy ghê lắm, giờ mà xem, còn là đánh trở về
nguyên hình đó ."
"Con vợ lẽ thì chính là con vợ lẽ, cũng chỉ chút mắt thôi, quý quân kìa, đó mới là bộ dáng mà con vợ cả nên ."
"Hiện tại quý quân bệ hạ yêu chiều như , cũng coi như là khổ tận cam lai*." (Chịu khổ xong thì hưởng phúc.)
"Bệ hạ thật sự yêu chiều quý quân, thi thoảng Ngọc Chương Cung sẽ ban thưởng, tất cả đều là những thứ quý giá, đống đồ bệ hạ ban cho hầu phủ thì tính là gì cơ chứ, nếu so sánh với những thứ đó thì cũng chả khác gì hạt cát."
"......"
Thẩm Thanh Nhiên còn rõ những câu tiếp theo, sự ghen ghét giống như một con rắn độc đang gặm nhấm trái tim của , những lời mấy hạ nhân như là những mũi kim đ.â.m và nhắc nhở rằng Thẩm Úc vinh quang đến và thất bại đến nhường nào.
Hắn cứ tưởng rằng sẽ vĩnh viễn đè đầu Thẩm Úc nhưng vị trí giữa hai đổi từ lúc nào, Thẩm Úc ở độ cao mà chỉ thể ngước .
Y là duy nhất đế vương yêu chiều, một y hưởng thụ muôn vàn yêu chiều, tất cả đều cúi đầu mặt y, còn thì ? Hắn chỉ thể núp ở cái viện đến cuối đời ?
Ánh sáng trong mắt Thẩm Thanh Nhiên vụt tắt, , tuyệt đối cho phép rơi kết quả !
Thẩm Úc Thẩm Thanh Nhiên 'nhớ thương' đang giằng co với Thương Quân Lẫm.
"Bệ hạ," Thẩm Úc ôm chăn Thương Quân Lẫm với ánh mắt cảnh giác, "Thật sự ."
"Vì A Úc đồng ý chứ? Là bởi vì thích trẫm ?"
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Không vì Thẩm Úc cảm thấy ngữ điệu của Thương Quân Lẫm còn chút ai oán, y còn kịp gì thì thấy Thương Quân Lẫm vươn tối đè lên cả y và chăn.
"Hôm đó rõ ràng A Úc cũng thích......"
Thẩm Úc giơ tay bịt miệng , ngay đó, y cảm nhận lòng bàn tay của cái gì đó mềm mại lướt qua.
Thẩm Úc đột nhiên rụt tay về.