Ánh mắt Thương Quân Lẫm bỗng chốc tính xâm lược hẳn lên.
Hắn trả lời y mà là trực tiếp cúi đầu, bắt lấy môi của thanh niên.
Hương vị vẫn ngọt lành giống như trong trí nhớ, cánh môi lực mút , thở của nam nhân càng trầm trọng hơn, một tay đặt ở gáy của Thẩm Úc, cho y bất cứ cơ hội nào để hối hận.
Nụ hôn lâu dài, đầy mạnh mẽ, Thẩm Úc cam lòng chịu yếu thế nên cũng đón nhận nó, cùng để múa.
Không hai tay của y nắm chặt quần áo của nam nhân từ khi nào, thể y ngửa , đầu bắt nâng lên để thừa nhận từng cơn công kích đang ngày một mãnh liệt của nam nhân.
Thẩm Úc nhắm mắt , y thể thấy gương mặt đang phóng đại của nam nhân, còn thể xuyên thấu qua một góc mà thấy dù đỉnh đầu.
Hoa văn dù như đang xoay tròn, thứ mắt đều dần trở nên kỳ quái, lực áp lên môi cũng càng ngày càng nặng......
Thẩm Úc chậm rãi khép mắt, đôi tay y chủ động đặt lên cái eo mạnh mẽ và lực của nam nhân.
Dưới cơn mưa bụi m.ô.n.g lung, một chiếc dù màu xanh lá che khuất màn mưa, cũng che khuất cảnh xuân tươi .
Mạnh công công và Mộ Tịch đang phía hai , nhưng vì cách hai khá xa nên chỉ thể thấy hai thể đang kề sát và chiếc dù che khuất cả hai .
Một nụ hôn nhưng giằng co bao lâu, Thẩm Úc chậm rãi buông nhưng nam nhân vẫn chịu rút lui, hô hấp vẫn kề sát cánh môi của Thẩm Úc.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Thẩm Úc tỉnh táo , thoát khỏi ảo cảnh.
Y đẩy Thương Quân Lẫm , hô hấp hai vẫn đang đan chéo , chỉ một chiếc dù nhưng ngăn cách bọn họ khỏi thế giới bên ngoài, giờ khắc y nghĩ gì hết mà mặc kệ tất cả thứ, thế giới chỉ còn y và Thương Quân Lẫm, y thể để mặc đắm chìm trong thế giới nho nhỏ .
Hô hấp của nam nhân đang phả lên mặt y một nụ hôn rơi xuống mang theo sự trấn an, tâm trạng của Thẩm Úc cũng dần bình tĩnh trở .
Mưa ngừng rơi xuống nhưng vẫn thể ngăn cản tình ý cây dù, cuối cùng Thương Quân Lẫm vẫn lo Thẩm Úc sẽ cảm lạnh nên chủ động đưa về phòng.
Thẩm Úc ở bên ngoài đủ nên cũng phản đối.
Tạnh mưa , mặt trời treo trời cao thêm một nữa, Thẩm Úc giơ tay che mắt: "Hôm nay thời tiết thật thú vị."
Y nhớ rõ ràng lúc ngủ trưa thì mặt trời vẫn đang cao, một cơn mưa thì mặt trời trở thêm một nữa, cứ như mặt trời cũng chọn giờ ngọ để nghỉ ngơi một lát.
Thương Quân Lẫm cất dù, đưa cho Mạnh công công đang phía , duỗi tay sờ thử quần áo của Thẩm Úc, thấy ướt thì mới yên lòng.
"Bệ hạ ướt ," tuy rằng quần áo màu đen thì khó thấy nhưng lúc đến gần Thẩm Úc vẫn thể thấy bả vai của nam nhân ướt, "Trước tiên bệ hạ hãy quần áo ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-171.html.]
Mạnh công công vội đưa quần áo sạch sẽ tới, Thương Quân Lẫm thấy sự quan tâm trong đáy mắt của Thẩm Úc, cuối cùng cũng thể lời cự tuyệt mà qua một bên quần áo.
"Vừa nãy A Úc quan tâm trẫm ?" Thương Quân Lẫm quần áo xong kéo Thẩm Úc trong lồng n.g.ự.c hỏi.
"Nếu bệ hạ vì mà nhiễm phong hàn thì lắm." Thẩm Úc nhích gần , cảm nhận ấm đang ngừng truyền tới từ nam nhân liền híp mắt .
Hai một lát thì Mạnh công công , nhỏ giọng : "Bệ hạ, Phùng đại nhân và Đoạn đại nhân cầu kiến."
Cuộc chiến giữa các gia tộc quyền thế và hoàng quyền cũng nên dừng .
"Bệ hạ bận thì , sách một lát." Thẩm Úc khôi phục , dù y cũng chú chim nhỏ lạc đàn chỉ ỷ Thương Quân Lẫm.
Thương Quân Lẫm thấy y hề chút miễn cưỡng nào nên : "Trẫm một lát thôi, khi xử lý chuyện xong thì trẫm sẽ trở về với ngươi."
Bầu trời trong xanh trở , cơn mưa cứ như chỉ là một giấc mộng, Thương Quân Lẫm nghĩ đến thanh niên bỗng trở nên chủ động và nhiệt tình hơn cơn mưa bụi thì tâm trạng , khoé miệng còn cong lên.
Lúc đến Ngự Thư Phòng thì Thương Quân Lẫm biến trở về bộ dạng sống chớ gần như bình thường , Mạnh công công thu hết tất cả sự biến hoá trong mắt, ông thầm hô lên trong lòng, cũng chỉ một quý quân mới thể khiến bệ hạ mềm lòng.
Phùng đại nhân và Đoạn đại nhân đều , bọn họ chủ động tới tìm Thương Quân Lẫm cũng đại biểu cho việc các gia tộc quyền thế tình nguyện cúi đầu, cuộc chiến bọn họ thua .
"Các ngươi tới tìm trẫm là vì chuyện gì quan trọng ?" Thương Quân Lẫm ở cao, đang xuống để đánh giá hai vị đại thần của Nội Các, hai vị cũng còn trẻ.
Hai quỳ xuống hành lễ, khi dậy mới : "Chúng thần tới vì những chuyện xảy trong Quỳnh Lâm Yến."
"Các ngươi cũng ?" Thương Quân Lẫm dùng một tay đỡ trán, "Nói xem xem các ngươi tính xử lý như thế nào."
Sau khi đám Dịch Giản Minh dẫn thì cũng giam mất, cho bất cứ ai tới thăm hỏi, Thương Quân Lẫm vẫn chịu hạ lệnh để xử lí bọn họ như thế nào, các gia tộc đó thể yên nên đành nhờ hai nhờ hai vị đại thần của Nội Các mặt.
Phùng đại nhân và Đoạn đại nhân cũng chuyện lớn thì sẽ lớn, nhưng nhỏ thì sẽ nhỏ, dựa suy nghĩ của Thương Quân Lẫm, nhưng bọn họ đoán suy nghĩ của Thương Quân Lẫm nên cũng thể làm gì .
"Bệ hạ, quả thật những bọn trẻ làm chút nhưng chúng thần kiểm chứng qua, quả thật bọn nó hề tay với mà cả hai bên đều chỉ mâu thuẫn trong lời thôi......"
Điều khiến bọn họ cảm thấy may mắn nhất chính là bọn họ thật sự tay, nếu những còn tay thì tất cả cũng chỉ là những lời , chỉ xem là kế hoạch thôi, chỉ cần bọn họ vẫn thực hiện những chuyện đó thì bọn họ vẫn còn một con đường sống.
Thương Quân Lẫm ngắt lời hai mà để mặc bọn họ cho xong, đó mới : "Cho nên nếu theo như lời các ngươi thì trẫm đang chuyện bé xé to đúng ?"
"Thần dám!"
"Thần cách làm của mấy đứa nhỏ thỏa đáng lắm nhưng cũng sẽ gặp ở trong triều, cũng sẽ cởi bỏ hiểu lầm, nếu bệ hạ ngại thì cho bọn một cơ hội , để cho bọn họ đối mặt với để giải trừ hiểu lầm."