"Không ." Thẩm Úc chút nghĩ ngợi cự tuyệt, y thể tưởng tượng khi Thương Quân Lẫm công khai dẫn y đại điện thì các đại thần sẽ phản ứng gì.
Thẩm Úc cảm thấy vì để trái tim của các đại thần đó an lành thì y vẫn nên xem náo nhiệt thì hơn.
"A Úc đang lo lắng cái gì ?" Thương Quân Lẫm vuốt ve phần da thịt non mịn ở cổ của Thẩm Úc, "Lo lắng các triều thần phản đối ? Yên tâm, bọn họ sẽ gì ."
Lần xem như Thẩm Úc hiểu, việc Thương Quân Lẫm dẫn y xem hiện trường thi đình chỉ mới quyết định mà quyết định từ sớm, y chút khó hiểu hỏi: "Vì bệ hạ cứ nhất định mang ?"
"Có A Úc quên giữa chúng còn một món cược ? A Úc xem kết quả ?" Thương Quân Lẫm nhỏ giọng dụ dỗ.
Thẩm Úc nghiêng đầu liếc một cái: "Đương nhiên sẽ quên, bệ hạ đòi tiền đặt cược từ , kết quả thi Đình cũng gì khác ."
Thẩm Úc nghĩ đến cảnh tưởng ngày đó, mặt nóng lên.
Hai mắt mỹ nhân chất chứa sự hổ, mặt mang theo phấn hồng nhợt nhạt, Thương Quân Lẫm động lòng.
Hắn ghé sát chỗ màu hồng nhạt , hôn xuống: "Là trẫm mang A Úc xem, A Úc cứ xem như cùng trẫm, ?"
"Bệ hạ," Thẩm Úc tỏ vẻ thấu tình đạt lý "Từ xưa đến nay hậu cung tham gia mấy chuyện , bệ hạ bàn luận chuyện triều với là một sự ưu ái, thi đình thể so với những chuyện khác, từ góc thể thấy là một quý quân thì nên đặt chân đến đó."
"Vợ chồng vốn là một thể, A Úc và trẫm cũng chẳng cần phân biệt ngươi , chuyện trẫm thể làm thì A Úc cũng thể làm, chỗ trẫm thể thì A Úc cũng thể ."
Thương Quân Lẫm mật cọ lên gương mặt Thẩm Úc, "Trẫm A Úc tài, khiến ngươi vây trong hậu cung là công bằng đối với ngươi, trẫm thể chấp nhận chuyện trẫm che giấu tài hoa của A Úc."
Thẩm Úc sửng sốt, ngờ Thương Quân Lẫm sẽ lời như , trong lòng trở nên bủn rủn, hề phát hiện vị ngọt ngào ẩn nấp trong đó đang chậm rãi lan tỏa.
Thẩm Úc há miệng thở dốc, trong giọng chút thiếu trơn tru: "Vốn dĩ cũng để ý chuyện , bệ hạ cần vì mà làm mấy chuyện ."
Thương Quân Lẫm kéo lồng n.g.ự.c ôm chặt: "Coi như là vì thỏa mãn niềm vui của trẫm , A Úc."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Vốn A Úc của nên là chú ưng bay lượn chân trời nhưng vì , bởi vì sự ngu xuẩn của Trấn Bắc Hầu mà vây nhốt trong hậu cung, nhưng cũng buông tha y, A Úc của , y chỉ thể bên , chỉ thể là của !
Thẩm Úc đến còn biện pháp nào khác nên đành đồng ý.
Thương Quân Lẫm vui vẻ mà bế lên, nhỏ giọng : "Thật ở nhàm chán, hơn một canh giờ làm gì hết."
Thẩm Úc sờ những sợi tóc buông xuống của nam nhân: "Cho nên bệ hạ cùng để giúp ngươi giải sầu?"
"A Úc nghĩ như cũng đúng."
Thẩm Úc khẽ một tiếng, đôi tay giữ chặt gương mặt của nam nhân: "Bệ hạ cần cảm thấy làm chậm trễ , cung là lựa chọn của chính , bất cứ kẻ nào ép buộc , bệ hạ đối xử với như trong lòng vui, bệ hạ cũng cần để thể hiện tài năng của ở triều, thích."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-143.html.]
Thẩm Úc thẳng chằm chằm đôi mắt của Thương Quân Lẫm như là xem xem đang nghĩ gì trong lòng, nữa nhấn mạnh: "Thứ thích là gánh nặng, rằng buộc chứ sự lừa gạt chừng mực vĩnh viễn, bệ hạ ."
Ở bên Thương Quân Lẫm, y cảm thấy an bình, y ích kỷ cũng , yếu đuối cũng nhưng y thật sự chán ghét cuộc sống của kiếp , ghét cảm giác mỗi bước đều tính toán từng bước. Ban đầu lúc cung y cũng định ở đây lâu, là nhờ Thương Quân Lẫm cho y trải nghiệm một cách sống khác
——hoá cảm giác che mưa chắn gió cho là như .
Trong mắt Thương Quân Lẫm là một mảnh đen đặc, một lúc lâu đột nhiên , "A Úc, dù cho ngươi thì trẫm cũng sẽ cho ngươi cơ hội thoát khỏi trẫm."
A Úc là của , nếu tới mặt thì vĩnh viễn đừng nghĩ tới việc rời khỏi !
Tin tức Thương Quân Lẫm mang Thẩm Úc thi đình cũng các đại thần thông qua, mấy hiểu rõ tính tình của Thương Quân Lẫm đưa ý kiến gì, bình tĩnh tiếp nhận chuyện . Còn vài cảm thấy hài lòng nhưng thấy thừa tướng phản đối nên bọn họ cũng dám gì.
Xong việc, khó hiểu hỏi: "Dù bệ hạ sủng ái quý quân nữa cũng nên mức độ thôi chứ, đưa trường thi đình thì còn cái dạng gì nữa?"
" , thừa tướng khuyên bệ hạ mà để bệ hạ làm bậy như ?"
Thừa tướng thong thả sửa sang tay áo của , cũng thèm ngẩng đầu lên mà trả lời: "Các ngươi cảm thấy bệ hạ chuyện với chúng là đang trưng cầu ý kiến của chúng ?"
Mấy nghĩ nghĩ, sắc mặt trở nên khó coi.
"Hiển nhiên các ngươi cũng , trong lòng bệ hạ sớm quyết định , việc chúng phản đối trừ việc làm tăng sự ghét bỏ của bệ hạ thì còn tác dụng khác ?"
"...... Từ xưa đến nay hậu cung tham gia mấy chuyện , trường hợp quan trọng thế quý quân càng nên né tránh để tránh tị hiềm ?"
Thừa tướng nhớ tới thanh niên đưa ý kiến về chuyện thương nghiệp và phương pháp trị thủy, thở dài trong lòng, "Bệ hạ làm như đương nhiên là đạo lý riêng, chúng cần nhọc lòng nhiều ."
Nếu bởi vì Trấn Bắc Hầu mờ mắt khiến y nhốt hậu cung thì chắc giờ thanh niên tỏa sáng rực rỡ ở triều mới đúng.
Vài vị đại thần thấy thừa tướng kiên định về phía bệ hạ nên cũng còn biện pháp nào khác, chỉ đành nhắm mắt ngậm miệng, để bọn họ tìm bệ hạ vì việc thì bọn họ trăm triệu dám.
Những thư sinh thi rớt trong kì thi Hội lục tục rời kinh thành, hoặc là tìm một nghề nghiệp để làm, hoặc là về quê nhà tiếp tục ôn tập để ba năm tái chiến*. (Thi :))
Giang Hoài Thanh và Hạ Thừa Vũ là đầu kì thi Hội, khi chọn xong các con đường khả quan để
làm xong* thì cũng nghiêm túc đóng cửa ôn tập để chuẩn cho kì thi cuối cùng-thi Đình. (QT: ứng phó xong các con đường khả quan mã . Không hiểu lắm nên c.h.é.m đại.)
Trong lúc Nghênh Tinh Lâu nữa an tĩnh .
Sau khi Công Bộ thượng thư bệ hạ cho phép liền phái tìm Nghiêm Tranh để bàn chuyện tài trợ.
Sau khi những lời của Công Bộ xong, Nghiêm Tranh gấp quạt: "Biện pháp lợi đối với thương nhân chúng , ngờ chiếm chỗ nhờ chuyện ."