"Đại nhân ngại gặp một ? Thuộc hạ thấy vị Nghiêm công tử ánh mắt sáng ngời, giống như là lòng xa, đương nhiên, thuộc hạ cũng chuẩn lắm, còn cần đại nhân tự xem thử." Cấp khuyên nhủ.
"Chúng làm việc vì Đại Hoàn, thể để bách tính bỏ tiền?" Công Bộ thượng thư vẫn tán đồng như cũ.
"Đại nhân, thật dám giấu giếm, là vị công tử chủ động tìm tới thuộc hạ, gã sai vặt nhà vẫn luôn ở bên . Vị Nghiêm công tử từ phía Nam đến đây làm ăn buôn bán, con đường phá hỏng là bởi vì ân oán với gây , cho bỏ chút gì thì trong lòng cũng sẽ chút băn khoăn."
"Ngươi xuống , việc tính ."
Nghĩ tới nghĩ lui, Công Bộ thượng thư vẫn quyết định hỏi thêm vài , quả thật đúng như lời tên cấp , gần đây một vị gọi là Nghiêm Tranh công tử thường xuyên ở Công Bộ, chuyện cũng ít, Công Bộ thượng thư vứt bỏ một nửa nghi ngờ trong lòng, quyết định gặp thử một .
Nếu thật sự chỉ bồi thường vì vô tình phá hủy đường thôi thì ông cũng cần mặt dày tìm Hộ Bộ thượng thư cãi cọ.
Nghiêm Tranh đợi ở trong viện mới mua mấy ngày mới chờ của Công Bộ tới đúng như ý nguyện.
Chuyện xảy ngày đó cũng giống giả bộ, khi hai bên chuyện với xong thì cũng hiểu nhất định đối với , Công Bộ thượng thư nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng vẫn là chọn cung một chuyến.
"A Úc còn nhớ chúng gặp ở ngoài cung ?" Trở Ngọc Chương Cung, Thương Quân Lẫm lôi kéo Thẩm Úc xích đu.
Thời tiết dần ấm áp lên, giờ ngọ là lúc nhiệt độ khí cao nhất, Thẩm Úc thích phơi nắng ở bên ngoài, thứ y ưu ái nhất chính là chiếc xích đu Thương Quân Lẫm sai làm cho.
Lấy một quyển sách ở phía , cần cung nhân đẩy ở phía thì chiếc xích đu vẫn sẽ nhẹ nhàng đong đưa, ánh mặt trời xuyên thấu qua lá cây, từ xa chúng giống như một đám tinh linh nhỏ bướng bỉnh đang nhảy lên thanh niên.
Có Thương Quân Lẫm đó, mặt Thẩm Úc càng thả lỏng hơn, một nửa cơ thể dựa nam nhân, lục ký ức một chút liền : "Nghiêm Tranh?"
"Là , gần đây tìm tới của Công Bộ." Thương Quân Lẫm nắm lấy ngón tay thon dài của Thẩm Úc, đưa tới bên môi nhẹ nhàng cắn lên.
"Hắn tìm tới Công Bộ làm gì?" Thẩm Úc khó hiểu hỏi.
"Nói là vì nên đường mới hỏng, bồi thường." Nói đến , ngữ khí của Thương Quân Lẫm vẻ để ý lắm.
Thẩm Úc: "Công Bộ thiếu tiền ?"
Thương Quân Lẫm: "Không hổ danh là A Úc, một chút nắm trọng điểm."
Thẩm Úc khẽ: "Nếu thiếu tiền thì Công Bộ thượng thư cũng sẽ như ."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-140.html.]
"A Úc sai, gần đây vì chuyện tiền bạc mà Công Bộ thượng thư thường xuyên cãi cọ với của Hộ Bộ, cãi từ lúc thượng triều đến lúc hạ triều luôn." đến chuyện , Thương Quân Lẫm cũng chút đau đầu, "Hộ Bộ chưởng quản kho bạc, mà từ đến nay Hộ Bộ thượng thư và Công Bộ thượng thư quá quen, mỗi Công Bộ làm cái gì thì bọn họ cũng đều đến gây ồn ào."
"Quả thật nếu nghiên cứu chế tạo nguyên liệu mới thì cần một lượng chi tiêu nhỏ." Điểm Thẩm Úc hiểu rõ.
"Vốn trẫm cũng định trực tiếp lấy bạc từ trong kho riêng của trẫm cho ......"
"Bệ hạ, thể," đợi Thương Quân Lẫm xong, Thẩm Úc ngắt lời , "Có một thì sẽ hai, bệ hạ cũng thể lấy bạc riêng của để nuôi Công Bộ mãi, cảm thấy thể đồng ý cho Nghiêm Tranh giúp đỡ."
Thương Quân Lẫm dừng động tác thưởng thức ngón tay của Thẩm Úc : "Nói như thế nào?"
"Lấy của dân để cho dân sử dụng, đến lúc đó xi măng cũng sẽ để cho bách tính sử dụng, Nghiêm Tranh chủ động bỏ tiền để bồi thường, chúng thể sửa bồi thường thành tài trợ, chờ tương lai lúc xi măng bắt đầu sử dụng thì chúng thể tuyên bố với bên ngoài, lấy danh nghĩa của các sản nghiệp thuộc về Nghiêm Tranh góp phần tài trợ, như Công Bộ bạc để nghiên cứu còn Nghiêm Tranh cũng thanh danh , thể là đôi bên cùng lợi."
Biện pháp Thẩm Úc cũng từ cuốn sách , ở thế giới lúc Thẩm Thanh Nhiên xuyên qua, thương nghiệp phát đạt, nhiều buôn bán lấy phương thức để phát triển thành của , như thế đến cũng sẽ nhiều, như mua cũng sẽ ít.
"Tài trợ? Cách tồi, Đại Hoàn cấm thương nghiệp, chúng thể thông qua phương pháp để trị các thương nhân của Đại Hoàn, ý tưởng của A Úc thật kỳ diệu."
Thẩm Úc hồi tưởng những gì trong cuốn sách tiếp tục : "Thứ các thương nhân thiếu nhất chính là tiền, nhưng vì thương gia triều làm quan nên nếu những thứ vinh dự dành riêng cho bọn họ thì bọn họ cũng sẽ tình nguyện dùng một ít tiền tài để đổi lấy nó."
"Thương nhân coi trọng lợi ích, cũng coi trọng thanh danh, so với việc cầm một bó tiền lớn ở trong tay thì bằng dùng nó để đổi lấy thanh danh triều đình ban tặng, như lúc làm việc bên ngoài cũng tiện hơn nhiều."
Thương Quân Lẫm càng nghĩ càng cảm thấy đây là một biện pháp . Hắn chôn mặt Thẩm Úc, nhẹ nhàng hít một ngụm, A Úc đúng là một bảo bối, mỗi giờ khắc đều cho những niềm vui bất ngờ.
"Cụ thể làm như thế nào thì bệ hạ thương lượng cùng các đại thần khác , chỉ đưa ý tưởng đại khái còn thể thực hiện thì cũng căn cứ theo tình huống của Đại Hoàn. Chỉ là chú ý một chút, thể để biện pháp trở thành vũ khí trung gian để khác bỏ tiền túi ."
Thẩm Úc rũ mắt, kiếp Việt Vương cũng thực hiện biện pháp nhưng đó bởi vì khác tham lam nên đổi mục đích ban đầu của nó, cuối cùng gần như khiến cho bộ thương nghiệp của Đại Hoàn phá hỏng mất, cho đến lúc khi Thẩm Úc sống mà vẫn khôi phục .
"Trẫm , chuyện từ từ ."
Thẩm Úc tin Thương Quân Lẫm thể làm , thật, khả năng quản nước của Thương Quân Lẫm lớn hơn nhiều so với Việt Vương, cũng cuốn sách nghĩ như thế nào mà để Việt Vương lên ngôi, căn cứ những tình huống Thẩm Úc kiếp thì dù cuối cùng Việt Vương lên ngôi thì cũng thể dẫn dắt Đại Hoàn lâu dài.
Bên trong thối nát, bên ngoài địch mạnh nhòm ngó, từ bên ngoài vẻ đang ngừng phát triển nhưng thực tế cao sắp đổ.
Thẩm Úc dựa lồng n.g.ự.c Thương Quân Lẫm, chậm rãi ngáp một cái, "Bệ hạ, sắp tời thời gian thi đình ?
" , A Úc xem cùng trẫm ?" Thương Quân Lẫm khẽ vuốt sống lưng của Thẩm Úc, trong giọng chất chứa sự ôn nhu, cũng ở bên Thẩm Úc. Bởi vì cung nên Thẩm Úc mất cơ hội tham gia khoa cử, tuy rằng Thẩm Úc thèm để ý nhưng Thương Quân Lẫm vẫn mang y để y thể tự trải nghiệm một chút.
"Ta lấy phận gì ? Làm tiểu thái giám hầu hạ bên cạnh bệ hạ ?"