Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 120

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:17:40
Lượt xem: 187

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"A Úc lời nào cũng hơn so với những lời khác ." Thương Quân Lẫm nhéo cằm Thẩm Úc để y mặt về với , dùng ngón cái vuốt ve cánh môi của Thẩm Úc.

Thẩm Úc chớp mắt: "Ta chỉ ăn ngay thật thôi, bệ hạ vì như ."

"Trẫm đang nghĩ ngay từ ban đầu A Úc chọn , một vòng lớn như cũng chỉ vì Mạnh Nguyên danh chính ngôn thuận* chủ động xin Ngọc Chương Cung?" Ánh mắt Thương Quân Lẫm thâm trầm.

(Có danh nghĩa chính đáng để .)

Việc cũng khó đoán, nếu như thế là một quý quân, Thẩm Úc dạng thái giám chưởng sự gì chả , vòng vèo một vòng lớn như đơn giản là vì phận của y chút đặc biệt, thể thẳng .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Thẩm Úc hiểu rõ nhưng giả bộ hồ đồ, vô tội chớp mắt: "Bệ hạ đang cái gì ?"

"Hồ ly nhỏ." Thương Quân Lẫm ghé sát , hôn lên đôi mắt của thanh niên.

Đột nhiên một thở tới gần khiến Thẩm Úc hoảng sợ, kịp phản ứng thì cảm giác mắt nóng lên, cảm giác ấm áp rơi xuống mí mắt, những lời còn kịp đều ném đầu.

Thấy bộ dạng ngốc nghếch của Thẩm Úc, ánh mắt Thương Quân Lẫm càng thêm thâm thúy, môi dần dần trượt xuống. Trong nháy mắt khi sắp tới gần cánh môi , giọng của Mạnh công công vang lên từ bên ngoài chiếc bình phong.

"Bệ hạ, Phương đại nhân cầu kiến."

Như bừng tỉnh từ trong giấc mộng, đột nhiên Thẩm Úc tránh khỏi sự trói buộc, tự nhiên mà : "Bệ hạ việc, cứ xử lý ."

Thương Quân Lẫm thầm than vụt mất cơ hội , xoa đầu Thẩm Úc, dậy rời .

Thẩm Úc đơ trường kỷ, mê mang trong mắt cũng dần nhạt .

Trong lúc ở trường thi, các thí sinh sẽ phép rời khỏi, ăn ở đều ở bên trong, thế nên bọn họ cũng chỉ qua mấy ngày ngắn ngủn mà bên ngoài nháo đến nỗi sắp lên trời.

Cuối cùng Thương Quân Lẫm cũng tìm manh mối để bắt chủ mưu phía màn, triều đình, Phương đại nhân trầm giọng bẩm báo những thứ điều tra , cuối cùng khom lưng thật thấp: "Mong bệ hạ định đoạt."

Tất cả ồ lên.

"Chuyện ...... Sao thể?"

"Đây chính là chuyện gây d.a.o động nền tảng quốc gia, Phương đại nhân nghĩ sai ?"

Phương đại nhân tức giận trợn mắt : "Các hạ* là đang cảm thấy bản quan sẽ lấy loại chuyện giỡn ?" (Thường để xưng vai vế, tuổi tác cao hơn.)

"...... Ý như ." Người chuyện ngượng ngùng im miệng.

"Chứng cứ vô cùng xác thực, mong bệ hạ nghiêm trị!"

Nhìn lời lẽ chính đáng Phương đại nhân, chúng đại thần hoảng hốt cảm thấy như trở về với vụ án ngày của Trương ngự sử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-120.html.]

Giữa những tiếng khẽ , thanh âm lạnh lẽo của Thương Quân Lẫm truyền tới: "Các vị đại thần ngại thì tiên xem thử những chứng cứ mà Phương đại nhân tra tiếp."

Thái giám hầu bên cạnh Thương Quân Lẫm nâng quyển trục lên, cao giọng đầy diễn cảm.

Từ làm thế nào để đề thi cho đến khi làm thế nào để sai tiếp cận các thư sinh, dụ dỗ bọn họ bẫy rập thế nào, mỗi một vấn đề, mỗi một chuyện đều rành mạch.

Sau một quá trình yên lặng, Thương Quân Lẫm nhanh chậm mở miệng: "Không thái uý đại nhân lời gì bào chữa cho ?"

Dưới chứng cứ vô cùng xác thực, cũng thể phản biện nổi, cuối cùng thái uý suy sụp quỳ xuống: "Thần tội."

Thái uý là lão thần từ triều để , bởi vì chọn phe kịp thời nên dù sự đổi về quyền lực thì cũng chịu tổn thất gì, ngược còn nhân lúc Thương Quân Lẫm còn nhiều trong tay mà biến thành trọng thần*, thoải mái đến nay. (Nắm vai trò quan trọng.)

Thương Quân Lẫm lên, chút biểu cảm mà xuống phía : "Thái uý đừng vội nhận tội, với trẫm vài câu, tiên đế cho ông chỗ gì mà thể làm cho một vẫn sẵn sàng làm việc cho ông mười mấy năm ?"

"Thần dám!" Trong lòng thái uý nhảy dựng lên.

"Có cái gì ông dám làm? Có ông hối hận vì năm đó tay quá nhẹ nên thể khiến trẫm c.h.ế.t chiến trường, để cho Việt Vương tranh thủ cơ hội lên ngôi ?"

Lời của Thương Quân Lẫm rơi xuống liền tạo nên sóng to gió lớn, nghĩ trăm triệu cũng ngờ tới vụ án hợp tác cùng làm rối kỉ cương còn thể kéo theo những bí ẩn năm xưa.

Sau khi Thương Quân Lẫm lên ngôi lâu thì quả thật thương nặng trong một trận chiến lớn, chỉ là vì lợi cho tình hình nên tin tức giấu giếm, nhiều lắm, bên trong còn ẩn giấu chuyện khác càng ít.

"Bệ hạ, oan cho thần , là tại thần ma quỷ ám ảnh nên mới dám động tay khoa cử , nhưng chuyện bệ hạ thần thật sự từng làm mà!" Trong lòng thái uý hoảng sợ, chỉ dựa chuyện phía đủ để bộ gia tộc ông xử lý, nếu thêm cả chuyện năm đó nữa......

Hơn nữa năm đó ông chỉ một lòng vững chân ở trong triều, nào tâm tư làm chuyện đó, hơn nữa ông cũng đủ năng lực để sai xông nơi ở trọng binh bao vây của Thương Quân Lẫm mà tay!

Nhìn đang run như cầy sấy khoé miệng Thương Quân Lẫm khẽ cong lên, đương nhiên chuyện do thái uý làm, cố ý chuyện cũng chỉ là thông qua tai mắt trong triều để nhắn gửi cho nào đó chuyện năm đó là chuyện ngoài ý , và cũng sẽ tra rõ chuyện !

Thái uý với khuôn mặt trắng bệch dẫn , khi tan triều chỉ còn Phương đại nhân giữ .

Hai chuyện ở Ngự Thư Phòng cả một buổi trưa, khi Phương đại nhân rời , Đại Lý Tự bắt đầu tay xử lý chuyện của thái uý.

Thẩm Úc cách một lớp quần áo dán lên n.g.ự.c Thương Quân Lẫm, "Cho nên bệ hạ lừa ? Vết thương khi còn nhỏ?"

"Là trẫm đúng." Thương Quân Lẫm khổ, kể cho Thẩm Úc những chuyện xảy hồi sáng, ngờ Thẩm Úc chỉ quan tâm đến chuyện .

"Sau khi bệ hạ lên ngôi mà vẫn dám tay với bệ hạ ?" Thẩm Úc suy nghĩ một chút, cảm thấy cũng kỳ quái, mặc kệ là kiếp là kiếp thì Việt Vương vẫn luôn coi ngôi vị hoàng đế như hổ rình mồi đó .

Vốn dĩ Thẩm Úc cho rằng chỉ một Việt Vương mơ ước ngôi vị hoàng đế, hiện tại xem chỉ như thế, trừ thì bên ngoài vẫn nhiều mơ tưởng ngôi vị đó đến nỗi đếm hết. Chẳng qua Thương Quân Lẫm quá mạnh nên dám biểu lộ mà thôi.

Thẩm Úc dựa ký ức, tìm vị trí của vết thương ấn xuống: "Bệ hạ đau ?"

Thương Quân Lẫm nắm lấy bàn tay đang đặt n.g.ự.c của Thẩm Úc: "A Úc đau lòng ?"

Loading...