Thẩm Úc: "Chắc sẽ tra bất cứ thứ gì từ áo xám, nếu đối phương dám tay thì chắc chắn cũng nghĩ đến đường lui nếu thất bại."
Thương Quân Lẫm: "Trẫm ." Người áo xám thực sự làm thẩm vấn đau đầu, việc bắt cũng sẽ khai gì dường như là nhận thức chung của tử sĩ. Thế nhưng bọn họ bắt là dám hại của bệ hạ, nếu bệ hạ kêu ngưng thì bọn họ vẫn sẽ thẩm vấn mãi.
Lúc lăn lộn đến nỗi chỉ còn một thở, cuối cùng bệ hạ cũng lệnh: Không cần hỏi cái gì, cứ tiếp tục thẩm tra là .(Không cần hỏi gì chỉ cần bón hành cho nó là .)
"Lời của bệ hạ là ý gì?" Nhận ý chỉ, bọn họ ngơ ngác .
"Bệ hạ xả giận cho quý quân, đừng để sống là ." Có phản ứng .
"Bệ hạ thật sự coi trọng quý quân đó." Một khác cảm thán.
"Đừng nữa, làm việc , chúng cũng chịu khổ hai ngày."
Ở bên của ngục tối, Việt Vương thấy cách đó xa truyền đến tiếng gào thảm thiết, Việt Vương đành rụt trong góc tường.
Không những đó cố ý mà mỗi đều chọn mấy nhà lao gần để thẩm vấn phạm nhân. Một hai còn đỡ, nhiều lên thì thần tiên cũng sẽ chịu nổi tiếng la hét thảm thiết cứ quanh quẩn mãi bên tai.
Ngoại trừ tiếng kêu thảm thiết, còn các loại âm thanh của các hình phạt, chỉ thôi cũng khiến sởn tóc gáy: Tiếng "xèo xèo" khi bàn ủi nóng bỏng tiếp xúc với bề mặt của làn da, tiếng kẽo kẹt khi hai hàm răng cắn , cùng với đó là tiếng "bốp, chát" khi chiếc roi da đánh , tiếng gió khi roi da bay.......
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Chỉ mới mấy ngày mà cả tinh thần lẫn thể xác Việt Vương trở nên mệt mỏi, trong giấc mộng cũng tràn đầy âm thanh.
Hắn chịu nổi nữa! Hắn cần ngoài!
Việt Vương còn rảnh quan tâm sự dặn dò của tiên đế, nếu đến lúc thể làm khác thì đừng động đến những thế lực đó. Hắn chỉ cầu rời khỏi nơi thấy ánh mặt trời , thoát khỏi những âm thanh tra tấn !
"Bệ hạ, động tĩnh." Ẩn Long Vệ đầu cung kính quỳ mặt đất, .
"Trước đừng rút dây động rừng, trẫm dùng Việt Vương làm mồi câu để câu con cá lớn lưng ." Một tay Thương Quân Lẫm chống đầu, vị trí của riêng hoàng đế, ngữ khí* bình đạm.
(Kĩ thuật dùng thở nhấn nhá, nặng nhẹ trong lời .)
"Vâng ạ."
Sau khi Việt Vương dùng phương pháp đặc thù để liên hệ với thế lực đó, cuối cùng trong lòng cũng nhẹ nhàng thở , dù tiếng kêu thảm thiết ở xung quanh cũng cảm thấy gian nan như lúc nữa.
Tiếng kêu thảm thiết ở nhà lao bên cạnh vẫn còn tiếp tục, ngẫu nhiên thể vài câu nhỏ, đơn giản là về việc bệ hạ sủng ái Thẩm quý quân như thế nào. Việt Vương ở bên tường, nhịn hồi tưởng thanh niên mặc bộ y phục màu xanh lam thanh lịch nhã nhặn .
Thẩm Úc.
Rốt cuộc là sai chỗ nào mà khiến cho Thẩm Úc đổi thái độ chỉ trong một đêm, cho đến nay Việt Vương vẫn từng suy nghĩ cẩn thận.
Thẩm Úc những hành động của Việt Vương qua lời kể của Thương Quân Lẫm, y khó hiểu hỏi: "Sao đột nhiên trở nên mất lý trí như thế?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-110.html.]
Dựa sự cẩn thận của Việt Vương, hợp lý chút nào khi chỉ mới chịu khổ mấy ngày mà chịu nổi.
"Trẫm để bọn họ thẩm vấn áo xám ngay bên cạnh Việt Vương." Thương Quân Lẫm bình tĩnh thuật chuyện.
"Phốc," Thẩm Úc nhịn tiếng, "Sao bệ hạ nghĩ phương pháp ?"
Thẩm Úc hiểu chỉ trong thời gian ngắn mà Việt Vương chịu bao nhiêu sự dày vò. Việt Vương là thể chịu đựng tiếng ầm ĩ, những âm thanh như suốt ngày quanh quẩn ở bên tai, thể nhẫn nhịn đến bây giờ mới hành động thì cũng là cực hạn của .
"Là do quý quân dạy giỏi."
Thẩm Úc: "???"
"Ta dạy bệ hạ cái gì?"
Thương Quân Lẫm nhắc nhở: "Lúc quý quân bảo trẫm truyền tin cho những hồng nhan của Việt Vương......"
Thẩm Úc nghẹn lời, nhưng mà nghĩ đến mấy ngày gần đây Việt Vương chịu khổ nên y quyết định so đo với Thương Quân Lẫm.
Nhắc tới ngục tối, Thẩm Úc nhớ đến một khác cũng nhốt ở đó: "Bệ hạ, chuyện liên quan tới Hà gia ?"
"Có," mày Thương Quân Lẫm nhíu , "Bọn họ âm thầm tới kinh thành ."
Tới kinh thành , làm gì cả, để tránh rút dây động rừng, Thương Quân Lẫm chỉ sai chú ý đến hành động của bọn họ, tạm thời làm chuyện gì khác.
Hà gia, thế lực thần bí lưng Hà gia, Việt Vương, Thẩm Úc liên hệ ba thế lực với , y nhịn mà sinh một ý nghĩ mới. Lẽ nào tiểu công tử Hà gia chỉ là một lớp ngụy trang? Nếu Việt Vương thế lực thần bí trợ giúp bởi vì cứu tiểu công tử Hà gia...
Không đúng, nếu như Việt Vương cần mất công ngục tối để cứu tiểu công tử Hà gia . Người như Việt Vương, lợi ích thì dậy sớm, nếu lợi ích đủ lớn sẽ mạo hiểm lớn như để cứu một giữ sâu trong ngục tối.
"Bệ hạ trong thời gian cũng chú ý đến động tĩnh bên phía tiểu công tử Hà gia." Thẩm Úc nhắc nhở.
"Trẫm sẽ chú ý." Thương Quân Lẫm xong, buông tấu chương trong tay , tới gần Thẩm Úc.
"Quý quân còn nhớ tiền mà chúng dùng để đặt cược ? Kỳ thi xuân sắp bắt đầu ." Thương Quân Lẫm bế Thẩm Úc lên chiếc trường kỷ, nhẹ nhàng buông xuống, đó theo sát mà cúi xuống--
Thẩm Úc xoay thoát khỏi sự khống chế của Thương Quân Lẫm: "Thắng bại định, bệ hạ sốt ruột như làm cái gì?"
Tác giả lời : Hôm nay lúc đến chiếc xích đu, nhịn bắt đầu não bộ khi hai hiểu rõ tâm ý của thì cảnh tượng A Úc ấn lên chiếc xích đu sẽ như thế nào. Vì một màn kịch nhỏ:
Ngón tay trắng nõn nắm chặt lấy dây thừng của chiếc xích đu, xích đu theo động tác của nam nhân ngừng đung đưa, một bàn tay của Thẩm Úc nắm chặt quần áo của nam nhân, giọng vang lên đứt quãng:
"Bệ hạ, ưm...... Dừng ......"
"Đừng sợ, ôm chặt trẫm."
Thương Quân Lẫm ôm chặt lấy y, quần áo hai vẫn cởi, màu đen cùng màu trắng đan xen tầng tầng lớp lớp, theo sự lắc lư của chiếc xích đu mà dần dần hoà thành một thể......