Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 108

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:17:28
Lượt xem: 206

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Úc thả cuốn sổ con trong tay xuống, đến bên cạnh Thương Quân Lẫm xuống, "Những chuyện quan trọng bệ hạ giao cho mấy thần tử khác xử lý là , bệ hạ tự xem chẳng qua cũng chỉ lãng phí thời gian mà thôi."

"Quý quân lý, là quý quân xử lý giúp trẫm một ít ."

"Nếu tiện thì giao những chuyện quan trọng cho bệ hạ xử lý?" Thẩm Úc chọt chọt Thương Quân Lẫm.

"Quả nhiên quý quân và trẫm thấu hiểu lẫn ." Nói xong, Thương Quân Lẫm đẩy một phần sổ con đến mặt Thẩm Úc.

Thẩm Úc thấy ở bên trong tên của Phương đại nhân liền lấy nó đẩy đến mặt Thương Quân Lẫm: "Chuyện của Việt Vương kết quả ?"

Thương Quân Lẫm mở sổ con , nội dung bên trong là những tin tức Phương đại nhân tra . Nếu tìm hiểu kỹ càng hơn thì ông sẽ sắp xếp hồ sơ chính thức để trình lên.

"Tạm thời còn từ từ." Thương Quân Lẫm mượn cơ hội để thử xem cuối cùng tiên đế để thứ gì cho Việt Vương.

Ở trong ngục tối.

Việt Vương vốn tưởng rằng nhanh sẽ ngoài, thế nhưng vài ngày nhịn mà bắt đầu luống cuống.

Không ai thẩm vấn , ngoại trừ một ngày hai bữa sẽ ngục đưa cơm tới, còn những thời gian khác hầu như thấy . Dường như Thương Quân Lẫm quên mất sự tồn tại của .

Quá trình chờ đợi luôn dày vò, đặc biệt là trạng thái bất cứ nào xung quanh càng khiến Việt Vương thể chịu nổi.

Hắn nhịn bắt đầu nghĩ: Vì Thương Quân Lẫm tới thẩm vấn ? Người của ? Vì mãi vẫn hành động nào? Hiện tại tình hình bên ngoài thế nào? Thương Quân Lẫm dám tay với , thật sự còn e ngại tiên đế ?.....

Thứ lớn nhất Việt Vương thể cậy chính là đồ vật mà tiên đế để cho , sinh tâm tư cướp ngôi cũng vì nó. Có thể thấy hoàng tử tiên đế yêu thương nhất chính là , nếu giao thứ đó cho ?

Lòng ác độc của con là thứ dễ dàng phóng đại, càng đến bọn họ là hoàng tử- những từ nhỏ dạy cách tranh quyền đoạt lợi.

Mỗi trôi qua một ngày, nỗi lo âu trong lòng Việt Vương nhiều thêm một chút. Cuối cùng một ngục đưa cơm tới nhịn gọi đối phương : "Ta gặp bệ hạ!"

Ngục phận của , cũng cấp cố ý phân phó chỉ thể nhốt , làm gì . Vì đoán ý của cấp nên chỉ thể báo tin tức lên.

Rất nhanh Thương Quân Lẫm nhận tin tức truyền đến từ ngục tối.

"Bệ hạ gặp ?" Thẩm Úc ở bên cửa sổ, một tay giữ tay áo, một tay nâng ấm , chậm rãi pha xanh nóng hổi.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Mỹ nhân sát cửa sổ, động tác pha thuận lợi như nước chảy mây trôi, chỉ thôi thì cũng là một loại hưởng thụ đối với thị giác.

Bọn họ về cung, nhận thấy các đại thần ý định bệ hạ trở về cung thì sẽ ngừng tay, hơn nữa thể Thẩm Úc cũng chuyển biến , ở ngoài cung cũng tiện như ở trong cung, khi thương lượng cuối cùng cả hai quyết định về cung .

Sau khi về cung quả nhiên các đại thần chịu dừng tay. Cuối cùng cũng thấy tấu chương khuyên nhủ về cung nữa,Thẩm Úc thỏa mãn nhẹ nhàng thở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-108.html.]

"Không nhất thiết gặp ." Thương Quân Lẫm đến xuống đối diện với Thẩm Úc, thưởng thức những động tác của thanh niên.

So với việc gặp Việt Vương, càng thích yên ở Ngọc Chương Cung với Thẩm Úc, cho dù làm gì hết cũng thể khiến cho tâm trạng thoải mái hơn.

Thẩm Úc nhanh nhẹn đưa ngon mới pha xong tới mặt Thương Quân Lẫm: "Bệ hạ nếm thử nhé?"

Thương Quân Lẫm bưng lên nhẹ nhấp một ngụm, trong miệng tràn ngập hương thơm quấn quýt biến mất, khen ngợi:"Tay nghề của A Úc ."

"Rảnh rỗi việc gì nên học, bệ hạ thích là ." Thẩm Úc cũng rót cho một ly. Kiếp khi đến đất phong của Việt Vương y học pha chỉ vì giúp Việt Vương mượn sức một nhà nho tài năng lánh đời, nhưng cũng dần dần trở thành một sở thích.

Vì ảnh hưởng của thể, nhiều chuyện Thẩm Úc thể làm, lúc pha thể khiến y cảm thấy bình yên, cần nghĩ những chuyện đấu đá lẫn nữa. Dần dần nó hình thành thói quen.

"Không Giang công tử và Hạ công tử đoán phận của chúng ," Thẩm Úc bưng chén lên, "Hy vọng hai vị công tử đều thể đậu giải cao."

Hạ Thừa Vũ thì Thẩm Úc rõ lắm, kiếp y hề quen . Còn Giang Hoài Thanh thì y hiểu rõ, nếu liên lụy thì nhất định thể lên như diều gặp gió.

"A Úc coi trọng hai ?" Thương Quân Lẫm vuốt ve cái ly trong tay, "Ánh mắt A Úc quả thật tồi, Hạ Thừa Vũ chính là xuất sắc nhất trong lớp trẻ của Hạ gia ở Giang Nam. Hắn cũng thuộc dòng chính*. Từ lúc tiên đế còn đang tại vị* thì Hạ gia còn sản sinh tài nào, dám để một trẻ tuổi xuất sắc như ngoài."(cha của HTV là con vợ cả+HTV cũng là con vợ cả. Cha của HTV đang nắm quyền thì HTV thuộc dòng chính. Hình như . )(*đang làm hoàng đế)

"Hẳn là cảm thấy bệ hạ là đáng để trung thành, cớ bệ hạ nghĩ bọn họ nghĩ thế nào. Nếu Hạ Thừa Vũ thật sự xuất sắc như lời đồn thì nếu thể vì nước góp sức, như thế càng thể phát huy tài năng hơn ?"

Nếu câu "Học thành văn võ nghệ, hóa cùng đế vương gia*.)

"A Úc thật là......" Thương Quân Lẫm lắc đầu, "Trẫm thấy A Úc vẫn luôn chú ý Giang Hoài Thanh, thực sự tài như ?"

"Nói như thế ? Hay là hai chúng đánh cuộc, nếu Giang Hoài Thanh là nổi bật nhất, bệ hạ đồng ý một yêu cầu của , thế nào?"

"Nếu A Úc thua, chủ động hôn trẫm một cái?" Thương Quân Lẫm chỉ chỉ lên môi , "Hôn ở nơi ."

Thẩm Úc nghĩ nghĩ một lát liền đồng ý.

"Chuyện bệ hạ phân phó chuẩn ." Mạnh công công cúi đầu .

Thương Quân Lẫm buông chén dậy: "A Úc cùng trẫm, trẫm cho ngươi xem một thứ."

"Xem cái gì?"

Thương Quân Lẫm đến mặt Thẩm Úc, nắm tay y, hai bước song song khỏi cửa.

Mạnh công công theo phía hai , mắt mũi mũi tim, thầm nghĩ: Bệ hạ thật sự càng ngày càng quan tâm tới quý quân, hiện tại những lúc ở cùng quý quân thì những lễ nghi của bậc đế vương cũng thèm quan tâm mấy nữa.

Xuyên qua hành lang gấp khúc, ánh mi mắt chính là một cây cổ thụ trăm năm cành cây thô to, tàng cây một chiếc xích đu lẳng lặng rũ xuống.

"Trẫm thể phục hồi chiếc xích đu như cũ nên dựa theo sự yêu thích của ngươi mà làm một cái mới cho ngươi, thích ?" Thương Quân Lẫm chăm chú góc nghiêng của thanh niên, trong mắt chất chứa thứ tình cảm dịu dàng thể hòa tan nổi.

Loading...