Bệnh Mỹ Nhân Không Muốn Làm Thế Thân - Chương 107

Cập nhật lúc: 2025-10-27 22:17:27
Lượt xem: 212

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên gáy truyền đến cảm giác gặm cắn, kinh nghiệm từ , Thương Quân Lẫm dám cắn quá mạnh, chỉ dùng răng nanh để ngậm một phần da thịt nhỏ nhẹ nhàng cọ xát.

Không thể nghi ngờ điều càng khiến khó thể chịu đựng hơn sự đau đớn.

Thẩm Úc nam nhân sớm ý đồ từ giữ chặt trong lồng ngực, thể động đậy nổi, chỉ thể để mặc làm gì thì làm.

"Không bệ hạ ngầm đồng ý ?" Thẩm Úc thở dốc hỏi.

Việc một gặp Cố Hoài, từ lúc bắt đầu Thẩm Úc cũng từng ám chỉ với Thương Quân Lẫm. Y còn thầm nghĩ Cố Hoài thể gặp để chuyện trực tiếp với Thương Quân Lẫm , dù trong trí nhớ của y thì từ đến nay Cố Hoài cũng là một quả quyết tàn nhẫn, vì đạt mục đích của , sẽ thèm để ý tất cả thứ.

Cũng khả năng là bởi vì đời Cố thái y còn sống, con sói điên vẫn còn cam tâm tình nguyện đeo lên gông xiềng chính .

"Quý quân đang suy nghĩ gì ?" Nhận thấy Thẩm Úc đang thất thần, Thương Quân Lẫm dường như trừng phạt bằng cách gia tăng lực cắn.

Trong nháy mắt Thẩm Úc rảnh suy nghĩ nữa.

"Ta thấy bệ hạ chỉ đang tìm bừa một cái cớ để cắn mà thôi." Thẩm Úc khó chịu mà lẩm bẩm.

"Sao quý quân thể nghĩ như , nếu tại quý quân chịu chủ động, trẫm cũng cần tự tới đòi."

Cảm giác khó tả lan đến sườn mặt, một đường lan tràn tới những đường nét nhỏ nhắn của chiếc cằm, đó là một chiếc cằm tinh xảo, và cuối cùng chúng rơi xuống khóe môi y.

Thương Quân Lẫm chằm chằm cánh môi mềm mại đang gần trong gang tấc, ánh mắt như vực sâu tối đen, từng hôn lên đôi môi tình huống thanh niên đang hôn mê và hề gì, cho dù ở giữa còn nước thuốc chua đắng nhưng vẫn thể lấn át khoảnh khắc hai đôi môi chạm .

Mềm mại như .

Mang theo nhiệt độ cơ thể thanh niên, chỉ mới đụng thể mang một cảm giác rùng thể diễn tả nổi.

Lúc chỉ vội vàng bắt y nuốt thuốc xuống nên bỏ qua cảm thụ của , chỉ những lúc đút xong mới nhớ cảm giác chôn sâu trong ký ức.

Nó cắm rễ sâu trong đầu óc .

Cảm nhận thở của nam nhân càng ngày càng tới gần, Thẩm Úc nghiêng đầu, đôi môi của nam nhân vốn dĩ sẽ dừng môi y rơi xuống khóe môi y.

Sức lực của Thẩm Úc dần tan rã với từng động tác của nam nhân, Thẩm Úc cố chấp ngẩng đầu, cho Thương Quân Lẫm hôn .

"Vì A Úc ?" Thương Quân Lẫm cũng miễn cưỡng y, tiếp tục gặm cắn thơm lên mặt Thẩm Úc, để cho Thẩm Úc những cơn tê dại.

Chính Thẩm Úc cũng là vì nguyên nhân gì, nhưng đồng thời y nhịn mà nảy lên sự ấm ức và tủi : "Ngươi buông ."

Thương Quân Lẫm cũng đành thỏa hiệp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-107.html.]

Hắn hôn hôn lên trán Thẩm Úc để trấn an y mới buông .

Thẩm Úc trượt xuống từ Thương Quân Lẫm, y xuống một bên, biểu cảm chút ngơ ngác.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

"Sao vẫn còn ấm ức như ?" Thương Quân Lẫm dậy, xổm xuống mặt Thẩm Úc, "A Úc, với ngươi là chồng chồng, chúng làm những chuyện mật như cũng bình thường, hiện tại ngươi tạm thời vẫn quen , sẽ chờ ngươi thích ứng ."

Cho y đường sống, nhưng cũng cho y từ chối nó.

Thẩm Úc mờ mịt sờ sờ mặt: "Biểu hiện của rõ ràng ?"

"Trên mặt A Úc tràn đầy sự ." Thương Quân Lẫm nắm lấy tay Thẩm Úc, nhẹ nhàng nhéo nhéo, "Ta và ngươi là chồng chồng, làm những chuyện mật ."

Thẩm Úc cũng rõ trong lòng đang nghĩ gì, y kháng cự sự mật của Thương Quân Lẫm, thậm chí còn chút thích, nhưng y làm đến cuối cùng. Dường như vận mệnh âm thầm dự báo cho y, một khi làm đến bước đột phá đó thì sẽ xảy chuyện gì đó y ngờ đến.

"Ta ," một lát trầm mặc, Thẩm Úc nhỏ giọng , "Ta sẽ cố......"

Thương Quân Lẫm nâng bàn tay, phủ lên môi y, ngăn lời sắp tuôn : "Khiến cho A Úc cảm thấy bất an là do trẫm sai, A Úc cần vì thuận theo ý trẫm mà miễn cưỡng bản ."

Thứ Thương Quân Lẫm là sự tự nguyện sâu trong đáy lòng Thẩm Úc. Hắn thể cảm nhận trong lòng Thẩm Úc sự vướng mắc nào đó, nhưng sẽ nghĩ cách cởi bỏ nó.

"Bệ hạ ôm một cái." Thẩm Úc sẽ nghĩ nhiều, y vứt bỏ những suy nghĩ rối loạn trong đầu thầm nghĩ: Thôi thì thuận theo tự nhiên , nếu xảy chuyện gì, y tin năng lực giải quyết chúng.

Thương Quân Lẫm lên, cúi , ôm chặt Thẩm Úc trong lồng ngực.

Hơi thở lạnh thấu xương của nam nhân lập đầy trống giữa hai , thở quen thuộc , tâm trạng Thẩm Úc tĩnh lặng .

"Sau khi về cung, sẽ pha cho bệ hạ, bệ hạ uống gì?" Đôi tay Thẩm Úc vòng qua eo của nam nhân, y chôn mặt lồng n.g.ự.c của nam nhân cọ cọ.

"Chỉ cần là do A Úc nấu, trẫm đều thích."

Chuyện ở núi Thương Kỳ nháo lên quá lớn, tuy phong tỏa tin tức nhưng một vài đại thần vẫn tin tức bệ hạ và quý quân ám sát, cũng trong lúc , bọn họ mới , Thương Quân Lẫm lén mang Thẩm Úc rời cung.

Tấu chương khuyên nhủ bay tới nhiều như những bông hoa tuyết, nhưng dù rõ ràng thì ý chính vẫn là khuyên Thương Quân Lẫm hãy ngoan ngoãn ở yên trong cung, đừng gây chuyện.

Lần xảy chuyện gì còn thể là nhờ may mắn, ai thể bảo đảm , nữa vẫn sẽ xảy vấn đề? Lỡ may thì ?

Thẩm Úc tùy ý lật lật mấy cuốn sổ con đặt chiếc bàn thấp, nghìn bài như một, đều là khuyên Thương Quân Lẫm nhanh chóng trở về cung.

"Bọn họ dâng sổ con mà chỉ mấy thứ ?" Thẩm Úc cảm thấy cạn lời.

"Cũng một ít chuyện quan trọng." Thương Quân Lẫm chỉ chỉ mấy cuốn sổ con mặt .

Loading...