Việt Vương giam giữ ở trong ngục tối, mất tất cả cơ hội liên hệ với bên ngoài. Giờ phút cũng bao công sức mất nhiều năm để sắp xếp Phương đại nhân diệt sạch.
Phương đại nhân tra càng ngày càng nhiều đồ vật, nỗi khiếp sợ trong ông cũng càng mãnh liệt. Cuối cùng, ông yên nên đành tự đến xin gặp Thương Quân Lẫm.
Phương đại nhân tới viện nhỏ buổi chiều, Thẩm Úc đang ngủ trưa, vì quấy rầy y nên Thương Quân Lẫm bảo Phương đại nhân ngoài chuyện.
Đầu tiên Phương đại nhân báo cáo những tiến triển điều tra trong thời gian , đó mới điểm đáng ngờ phát hiện : "Thần cho rằng hẳn là một thế lực nào đó đang âm thầm đưa manh mối tới tay thần."
"Không tra địa vị của đối phương ư?" Thương Quân Lẫm dùng những đốt ngón tay gõ lên mặt bàn.
"Thần bất tài." Phương đại nhân hổ thẹn cúi đầu.
"Nói thử xem."
"Thần thử tìm kiếm những manh mối để tìm thế lực đó, nhưng bọn họ ẩn giấu quá sâu, thể tra chút dấu vết nào, thậm chí thần còn hoài nghi thần nghĩ quá nhiều."
" đời thể nhiều sự trùng hợp như , Việt Vương mất nhiều năm để sắp xếp ở kinh thành như , còn sự giúp đỡ của tiên đế, nếu thật sự thể dễ dàng tra như mới là hợp lí."
Thương Quân Lẫm cũng đồng ý với chuyện , động tác gõ mặt bàn dừng : "Trừ cái , bọn họ còn hành động nào khác ?"
"Không ."
Thẩm Úc thức dậy từ trong cơn mơ liền thấy tiếng chuyện của Thương Quân Lẫm và Phương đại nhân truyền , khóe miệng y cong lên.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nếu đời còn ai hiểu thế lực của Việt Vương thì ngoại trừ Thẩm Úc thì cũng còn ai khác. Kiếp vì thể giúp đỡ Việt Vương, y tìm hiểu rõ ràng sự phân bố của các thế lực trướng Việt Vương.
"Mộ Tịch."
"Công tử dậy ?" Nghe thấy tiếng kêu, Mộ Tịch đang ở gian ngoài .
Thẩm Úc mặc xong quần áo liền xuống giường: "Ngày mai sẽ cùng bệ hạ tới thôn trang chơi một ngày."
"Nô tỳ sẽ chuẩn ." Mộ Tịch ý khác trong lời của Thẩm Úc.
Trước lúc rời cung, Thẩm Úc giao phó cho Mộ Tịch một ít việc, cũng giao cho nàng một ít thư để nàng tìm cơ hội, tình huống khiến cho bất cứ nào hoài nghi giao tin đến cho những đang ở thôn trang.
Sau khi rời cung, Thẩm Úc cũng lấy cớ ở riêng với Thương Quân Lẫm để mang cung nhân ngoài cùng. Mộ Tịch cũng mượn cớ mua một ít đồ vật, tìm thêm mấy tiểu tỷ nữa tìm lý do để cửa vài . Vì nàng cũng chỉ là một hầu bên Thẩm Úc, Ẩn Long Vệ cũng sẽ quá chú ý nàng, mấy xác nhận thành vấn đề liền thả lỏng cảnh giác, Mộ Tịch cũng tranh thủ lúc , lặng lẽ truyền tin tới thôn trang.
Trên thư cũng quá nhiều tin tức quan trọng, kế hoạch chân chính sắp xếp từ lúc Thẩm Úc cung. Phương đại nhân điều tra chuyện của Việt Vương cũng là nhờ Thẩm Úc lựa chọn đúng thời cơ để nhúng tay.
Mượn tay của Phương đại nhân, những thế lực của Việt Vương sẽ đào . Ngoại trừ việc bọn họ nghi ngờ thì cũng sẽ tìm điểm đáng ngờ nào cả, bởi vì từ đầu đến cuối của y từng chân chính tham gia chuyện . Dù bọn họ cũng chỉ góp phần khiến cho manh mối rõ ràng hơn mà thôi.
Hiện giờ xem , kế hoạch tiến hành thuận lợi.
"Ừm, nhớ bảo bọn họ chuẩn những điểm tâm nhất cho , mang bệ hạ tới nếm thử cái mới."
Thẩm Úc rửa mặt, Thương Quân Lẫm thấy tiếng động liền : "Quý quân dậy ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/benh-my-nhan-khong-muon-lam-the-than/chuong-100.html.]
"Bệ hạ đang làm việc ? Bên ngoài là vị đại thần nào ?" Thẩm Úc lướt qua ngoài cửa.
"Là Phương đại nhân, xong, sẽ tự trở về nhà."
Phương đại nhân mới một nửa đang ở trong viện, vẻ mặt mờ mịt.
Mạnh công công tới : "Phương đại nhân, mời ngài trở về ."
Nghĩ nghĩ, những chuyện quan trọng đều xong, quả thật những chuyện còn quá quan trọng, Phương đại nhân liền xoay rời .
"Bệ hạ, hôm nay chúng ?" Thẩm Úc thu hồi ánh mắt, hứng thú bừng bừng hỏi.
"Đi núi Thương Kỳ."
Núi Thương Kỳ ở phía Bắc của kinh thành, phong cảnh tú lệ, mỗi năm nhiều cùng bạn bè thích đến đó du xuân, ngắm cảnh.
Núi Thương Kỳ cách chỗ bọn họ đang ở xa, nửa canh giờ(1 tiếng), xe ngựa dừng .
Lần bọn họ mang thêm vài cung nhân hầu hạ, cung nhân bố trí chỗ nghỉ ngơi, Thẩm Úc và Thương Quân Lẫm cũng dạo.
Ánh nắng tươi sáng, gió nhẹ ấm áp, phóng tầm mắt qua, giữa những tầng lá xanh ngắt tô điểm những đóa hoa tràn ngập màu sắc. Thi thoảng vài nữ tử đang độ tuổi xuân chạy nhảy vui đùa ầm ĩ, còn yêu kiều hơn hoa.
Bên bờ sông các thư sinh tụ tập với , uống rượu ngâm thơ, Thẩm Úc cũng thấy Giang Hoài Thanh và Hạ Thừa Vũ ở bên trong đám nhưng suy xét đến tâm trạng của Thương Quân Lẫm nên cũng quá chào hỏi.
Hai cầm tay qua đám , thấy tiếng ở xung quanh, tâm trạng hai cũng trở nên vui hơn.
"Nếu mỗi ngày đều thể như thật ." Thẩm Úc cảm thán.
"Nếu A Úc thích, chúng đến tiếp."
"Có quá phiền toái ?" Dù cũng là hoàng đế, loại chuyện với những bình thường thì dễ dàng nhưng đối với bọn họ thì nhiều phiền toái.
Thẩm Úc thích, chút phiền toái cũng chẳng , Thương Quân Lẫm ý mặt Thẩm Úc, thầm nghĩ.
"Cẩn thận!" Một cơn gió mạnh thổi tới, Thương Quân Lẫm kịp nghĩ nhiều, vội ôm lấy Thẩm Úc xoay .
"A ——" bốn phía vang lên tiếng hô kinh hãi.
Thẩm Úc xuyên qua bả vai Thương Quân Lẫm, thấy một mặc áo xám nhanh chóng xẹt qua.
Không vì , trong lòng Thẩm Úc nhảy lên, cánh tay đang nắm lấy Thương Quân Lẫm cũng bất giác nắm chặt hơn.
"Bệ hạ......"
Tưởng rằng Thẩm Úc dọa sợ, Thương Quân Lẫm khẽ vuốt sống lưng y, an ủi : "Đừng sợ."
Thẩm Úc lấy bình tĩnh nhưng vẫn thể bỏ qua cảm giác khiến tim đập nhanh .
Người đó là ai? Vì xuất hiện ở chỗ ?