Tôi hề giấu hộ chiếu của .
Tôi định mở miệng thanh minh thì lời chỉ trích của chặn .
"Ôn Duẫn, em quá nuông chiều ? Em chiều đến mức khiến hư hỏng đúng , khiến còn hiểu rõ phận của như thế ..."
Những lời khó còn dứt, từ ngoài cửa vang lên một giọng trẻ trung.
"Anh Hạ, hộ chiếu ở ngăn bên hông túi xách kìa."
Ánh mắt thiếu kiên nhẫn của biến thành sững sờ, nhanh chóng chuyển sang hối .
"Anh, em xin . Em trách lầm ."
Không cả.
Dù thì cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Cậu ôm lấy để dỗ dành.
"Em sẽ mang quà về để tạ với ."
Đi vài bước, đầu , với vẻ thắc mắc.
"Anh, định ? Sao đeo ba lô? Sao đeo dây chuyền, cả nhẫn của em tặng nữa, tháo từ bao giờ thế?"
Sợi dây chuyền đặt chiếc hộp ban đầu, chung với căn phòng đầy những món quà đắt tiền khác.
Còn chiếc nhẫn, đang im lìm tủ đầu giường.
Tôi cúi đầu, vết hằn của chiếc nhẫn vẫn còn in hằn ngón tay , sang bàn tay trống trơn của .
Chẳng chính mới là chủ động tháo nhẫn ?
Tôi mấp máy môi, nhưng chợt nhận chẳng thể nào thốt lời dối mặt .
Đáng lẽ , chúng nên chạm mặt thế .
Người giúp việc bên cạnh liền lên tiếng tiếp lời.
"Thưa , dạo ở đây, phu nhân đón Ôn về nhà ở tạm một thời gian ạ. Nghe bảo vẫn còn ho nên phu nhân mời bác sĩ đến khám ạ."
Lục Minh Hạ rõ ràng tin , ánh mắt nghi hoặc của dừng .
Người bên ngoài cửa đang hối thúc dữ dội.
"Anh Hạ ơi, nhanh là máy bay cất cánh chờ bọn đấy!"
Người là nhà họ Lục, xe cũng là xe của nhà họ Lục.
Cậu gật đầu, với :
"Ở nhà ngoan ngoãn đợi em về, đừng làm em giận, bà là lớn. Nhẫn tháo thì đừng đeo nữa, hợp . Đợi em về, em sẽ tặng món quà khác hơn."
Không cần , sẽ đợi nữa.
Chiếc xe lăn bánh rời , hề ngoái đầu lấy một .
Thứ đầu tiên vứt bỏ là chiếc điện thoại và tất cả thứ liên quan đến nó, bao gồm ảnh chụp, tin nhắn, tài khoản thanh toán liên kết với thẻ phụ, cùng bộ phương thức liên lạc,…
Tôi ném thẳng nó một thùng rác đầy nước bẩn.
Tôi mua điện thoại mới, làm sim mới.
Sau đó tùy tiện gọi một chiếc xe bên đường, cảnh vật xung quanh là những con phố lạ lẫm.
Tôi hiểu tiếng địa phương của bác tài, hai bên trao đổi qua mất nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng ông thả xuống ven đường lái xe thẳng.
Tôi chỉ thấy đó là một con phố xa lạ với những con hẻm nhỏ chằng chịt.
Tôi định tìm một nhà dân nào đó để gõ cửa hỏi đường.
Từ đằng xa, thấy ở góc hẻm bóng dáng một đang bò đất.
Tôi tiến gần, kịp xuống thì một bàn tay tóm chặt lấy ống quần.
Máu chảy đầy mặt đó, nhưng trong đôi mắt đang mở to tràn đầy yếu ớt và mong giúp đỡ.
"Đau quá..."
Và ...
Còn chuyện gì xảy đó nữa ư?
Thì gọi cấp cứu thôi chứ , còn cả đóng viện phí, chờ bác sĩ thăm khám, thành một chuỗi thủ tục.
Tôi và đó đối diện , trợn mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/ben-anh-thang-rong-ngay-dai/chuong-4.html.]
Tôi là ai, mà cũng chẳng nhớ là phương nào.
Bác sĩ :
"Toàn là vết thương ngoài da thôi, trông giống như t.a.i n.ạ.n xe cộ . Những chỗ khác cả, chỉ đầu va đập nên m.á.u bầm chèn ép dây thần kinh. Không phẫu thuật lấy , để nó tự tan thôi, đưa về ."
" hề quen mà."
Cậu nhảy xuống giường, túm chặt lấy gấu áo .
Bác sĩ quét mắt một lượt.
" vẻ nhận đấy."
Tôi giật áo , túm lấy nữa, cứ lặp lặp vài như thế.
Hốc mắt bỗng đỏ hoe, bộ dạng trông như thể bắt nạt bằng.
Trên đầu quấn băng gạc, đôi mắt tủi trông càng to hơn.
Sau khi lau sạch vết máu, lộ gương mặt khác với Lục Minh Hạ.
Đó là một vẻ sắc sảo và nam tính hơn, nhưng vẫn thấy hình bóng của Lục Minh Hạ trong đôi mắt .
Trong ký ức của , Lục Minh Hạ cũng chỉ duy nhất một lộ ánh mắt yếu đuối như thế.
Lần đó ốm một trận, cứ ôm chặt lấy eo buông, ánh mắt y hệt lúc , mềm mại, tủi đầy sự ỷ .
Tôi đang thẫn thờ thì gấu áo trai nắm chặt.
Bác sĩ rút điện thoại .
"Cậu bảo quen mà cứ bám riết lấy buông thế , là đ.â.m trúng đấy? Chắc là cần báo cảnh sát đây."
Cậu trai bỗng nở nụ , giọng trong trẻo như suối nguồn:
"Không cần ạ, bọn cháu quen mà, là trai cháu."
Tôi bụng cứu cuối cùng ăn vạ luôn.
Một trai trông tầm mười chín, hai mươi tuổi, dáng còn cao hơn cả .
Tôi hỏi cái gì cũng . Cậu chỉ túm gấu áo , mở to mắt gọi "Anh ơi".
Tôi bất lực:
"Tôi của ."
Cậu gật đầu.
"Em mà. là duy nhất đưa em đến bệnh viện. Trước , tất cả sáu ngang qua chỗ em ."
chẳng một ai tay giúp đỡ…
Chỉ đưa đến bệnh viện, và đó bám dính lấy.
Tôi kiểu gì cũng giống như lấy oán báo ân .
"Anh ơi, em đói quá."
Tôi mua sủi cảo.
"Anh ơi, em khát quá."
Tôi mua nước.
"Anh ơi, quần áo em bẩn quá."
Tôi mua đồ mới cho .
"Anh ơi, quá ."
Thế là tạm thời tên mới là Hảo Hảo.
Không dứt thì đành mang theo thôi.
Tôi tạm thời cũng thiếu tiền, mà cũng dễ nuôi.
Còn về lý do tại giữ ...
Có lẽ vì thấy hình bóng của chính , nhưng hào phóng hơn nhiều.
Cậu dám nhu cầu của , bằng ánh mắt khao khát.
Còn thì bao giờ , chỉ giấu kín sự khao khát đó sâu trong đôi mắt.
Thật , chữ "Duẫn" trong tên cũng mang ý nghĩa là .