Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-04-23 10:53:14
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ban đêm, Nguyễn Chi Nhiên mơ một giấc mơ. Trong mơ, Phó tự tay đeo khuyên tai cho , đầu ngón tay khẽ vuốt đuôi mắt, ánh dịu dàng. Cậu gương thấy rõ ràng, lòng cũng theo đó mà rối loạn, tim đập dồn dập.

 

“Nhìn sang đây.” Giọng trầm khàn, lười nhác, khẽ vang bên tai .

 

Cậu đầu , đụng một ánh mắt sâu hun hút, như xuyên thấu lớp quần áo, đ.â.m thẳng . Cả run rẩy, gọi , nhưng Phó Tế Quân dần trở nên mơ hồ. Cậu cố hết sức bật một tiếng gọi , nhưng đổi là Từ Cạnh Nam khẽ c.ắ.n lên vành tai , khẽ: “Tiểu Nguyễn, em chạy thoát .”

 

A ——

 

Nguyễn Chi Nhiên trong lòng thầm hét lên kinh hãi.

 

Hai chân đạp loạn, một chân vô tình đạp ngã lăn xuống giường.

 

Mông đau quá.

 

Nguyễn Chi Nhiên bật dậy, xoa xoa chỗ đau. May mà còn quấn chăn rơi xuống, nếu chắc chắn đau c.h.ế.t mất.

 

May thật, còn cảm giác đau, chứng tỏ chỉ là mơ. Nguyễn Chi Nhiên đất một lúc, nghĩ đến Nguyễn Tinh. Cậu hối hận vì bẻ gãy điện thoại, Nguyễn Tinh liệu Từ Cạnh Nam làm khó dễ .

 

giờ thì cũng chẳng giúp gì, Từ Cạnh Nam chỉ cần để uy h.i.ế.p Nguyễn Tinh mà thôi.

 

Nguyễn Chi Nhiên nhíu mày, đưa tay vuốt tóc cho gọn, từ đất bò dậy, ôm chăn gấp gọn gàng lên giường, bày biện chỉnh tề, như thể từng ngủ ở đây mới khỏi phòng.

 

Phòng khách im lặng một tiếng động. Nguyễn Chi Nhiên ghế sofa một lúc, mắt cứ chằm chằm cánh cửa phòng Phó .

 

Cứ thế đợi, nửa giờ trôi qua, cửa phòng vẫn hề động tĩnh. Nguyễn Chi Nhiên rón rén gần, ở cửa, khẽ gọi: “Phó .”

 

Không ai trả lời.

 

Nguyễn Chi Nhiên áp tai cửa, vẫn chẳng thấy gì cả.

 

“Ngủ ?” Cậu lẩm bẩm, về sofa .

 

Cậu cứ chờ mãi, đến khi chắc chắn, Phó thực sự .

 

Lòng cũng trùng xuống theo, cả căn phòng rộng lớn chỉ còn tiếng hít thở của . Nguyễn Chi Nhiên ngoài cửa sổ, ánh mắt lạc lõng…

 

Đến trưa, cửa khóa điện t.ử kêu tích tích.

 

Nguyễn Chi Nhiên như con cá đập trúng, bật dậy khỏi sofa, hốt hoảng kêu lên: “Phó !”

 

Bác giúp việc ở cửa, dọa lùi một bước, tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nắm cửa. May nhờ nghiệp vụ chuyên nghiệp, bác nhanh chóng bình tĩnh , mỉm lễ phép: “Chào , đến để dọn vệ sinh cho phó tổng.”

 

“À… , chào bác.”

 

Nguyễn Chi Nhiên hổ đỏ mặt, lắp bắp trả lời, nhớ đêm qua ngủ ở phòng Phó .

 

Thật ngại quá .

 

Bác giúp việc ở chung cư, rốt cuộc Phó bao nhiêu căn nhà chứ, mỗi chỗ đều riêng để dọn dẹp ? Nguyễn Chi Nhiên thầm nghĩ, căn hộ, thấy nó cũng chẳng khác gì chỗ từng ở, Phó .

 

Nguyễn Chi Nhiên yên lặng chờ đến chiều, bác giúp việc đường ngang hỏi cần dọn phòng . Nguyễn Chi Nhiên ngơ ngác: “Tôi… nữa…”

 

Cũng nhà của , cần dọn .

 

“Vậy làm như bình thường, dọn dẹp sạch sẽ sẽ rời , làm phiền nhé.” Bác giúp việc lễ phép cầm dụng cụ dọn dẹp nhà.

 

Nguyễn Chi Nhiên chợt nghĩ đến gì đó, vội ngăn : “Không cần bác, cần dọn ạ.”

 

“Vâng, chủ.”

 

Bác giúp việc rời , Nguyễn Chi Nhiên bước nhà tắm, lấy một chiếc khăn tắm, nhúng nước ấm, thêm chút nước giặt đồ và chất khử trùng, vắt ráo. Cậu lau khăn cho thơm, phòng khách, bắt đầu lau từng chút một từ bàn .

 

Làm gì đó cho bận rộn, tâm trạng cũng đỡ hơn.

 

Nếu , với Phó , để dọn dẹp phòng cũng . như tính là cướp việc của bác giúp việc nhỉ? Nguyễn Chi Nhiên cảm thấy bác giúp việc lễ phép với , nên giành việc của khác.

 

Có công việc là chuyện quan trọng mà.

 

vẫn dừng tay, lau lau , căn phòng vốn sạch bong, lau thêm một lượt nữa. Hương thơm nhè nhẹ của nước giặt bay khắp phòng. Nguyễn Chi Nhiên thành quả của , thấy trống trải trong lòng vơi phần nào.

 

Cậu thể rời nữa, Từ Cạnh Nam tìm thì quá dễ dàng. Dù gì, pháp luật, Từ Cạnh Nam vẫn là ba của . Nếu Nguyễn Tinh giúp kéo dài thời gian, Từ Cạnh Nam thể trực tiếp báo mất tích ở công an, bắt về.

 

Căn hộ là nơi duy nhất thể bảo vệ xác .

 

Trời dần tối, dày bắt đầu âm ỉ đau. Cậu mới sực nhớ, cả ngày hôm nay ăn gì. Mỗi ngày trôi qua từ khi trưởng thành đều khổ sở như , sợ hãi màn đêm, mong đợi ban mai.

 

Không Phó cho phép, dám tự tiện đụng đồ đạc trong phòng, cũng dám xuống lầu mua đồ ăn, mà cũng tiền… Cậu cuộn sofa, đau lòng nhớ tiền hôm đó Từ Cạnh Nam ném công viên bỏ . Cậu nghĩ nên phòng ngủ , ngủ chắc sẽ thấy đau nữa.

 

Cửa khóa điện t.ử kêu lên một nữa, tai giật giật, nhưng dám phản ứng ngay, mãi đến khi xác định là vân tay mở khóa chứ , mới giật bật dậy khỏi sofa. Cơn đau âm ỉ trong bụng dường như vuốt phẳng bởi bóng dáng nam nhân xuất hiện.

 

“Phó , về .”

 

Cậu kích động hồi hộp, năng lắp bắp.

 

Phó Tế Quân thường rửa tay ở bồn rửa trong huyền quan, “Tôi còn phép về ?”

 

Giọng trầm thấp, trong bóng tối càng dễ , khẩu khí tuy , nhưng trong mắt Thuỵ Phong ánh lên tia sáng, ánh đèn huyền quan chiếu rọi, lộ nét dịu dàng tinh tế. Nguyễn Chi Nhiên nhận tâm tình tệ, kìm mà chạy về phía .

 

Cậu dừng mặt hai bước, dám làm liều.

 

Phó Tế Quân rửa xong tay, mở hai tay , : “Lại đây.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-7.html.]

“Hở?” Nguyễn Chi Nhiên ngập ngừng tiến tới, hai tay đặt nhẹ bên hông , run run, “Em... em phép ?”

 

Phó Tế Quân dùng hành động đáp .

 

Mùi hương Absinthe mà mong chờ cả ngày vây quanh, cuối cùng cũng dựa n.g.ự.c , trong lòng Nguyễn Chi Nhiên bỗng thấy lạc lõng, lẩm bẩm: “Em tưởng... sẽ về nữa.”

 

Nguyễn Chi Nhiên lén dùng chút sức, gắt gao ôm chặt Phó Tế Quân.

 

Đây là cách duy nhất để cảm thấy an tâm hơn.

 

Phó Tế Quân đẩy , “Được .”

 

Nguyễn Chi Nhiên lập tức buông tay, lắp bắp: “Em xin , Phó .”

 

làm càn.

 

mà, vòng tay của thật ấm áp, thật dễ chịu.

 

Bụng bắt đầu kháng nghị, lộc cộc lộc cộc mấy tiếng liền vang lên.

 

Nguyễn Chi Nhiên choáng váng.

 

...Đừng như mà.

 

“Em thấy đói bụng ?”

 

“Không... , .” Nguyễn Chi Nhiên vội vàng giải thích, “Có lẽ vì em vui quá, thấy liền... liền cao hứng, nên bụng mới kêu.”

 

Phó Tế Quân liếc , còn mặc áo choàng tắm từ tối hôm qua, sắc mặt tái nhợt, “Em ngoài ăn gì ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên lắc đầu: “Em đói.”

 

Vừa dứt lời, bụng vang lên một tiếng rõ to.

 

Phó Tế Quân tháo đồng hồ, đặt lên hộp đựng đồ trong huyền quan, bóp cổ Nguyễn Chi Nhiên, đẩy về phòng, “Còn dám dối.”

 

“A... , em ...”

 

Chẳng bao lâu , Nguyễn Chi Nhiên thấy chuông cửa vang lên, lập tức chạy mở cửa. Phó Tế Quân sofa, duỗi cánh tay dài , nhéo cổ của , xả tay, Nguyễn Chi Nhiên ngã lăn sofa.

 

“Phó ?” Nguyễn Chi Nhiên khó hiểu Phó Tế Quân về phía huyền quan.

 

“Cơm hộp của ngài, Phó tổng.”

 

Mùi đồ ăn thơm nức bay từ túi trong tay Phó Tế Quân, mùi thịt bò nướng mê tràn ngập khí, túi logo mà Nguyễn Chi Nhiên từng thấy qua, Từ Cạnh Nam thỉnh thoảng rảnh rỗi cũng sẽ dẫn và Nguyễn Tinh ăn.

 

Chưa bao giờ thấy đồ ăn của nhà hàng thơm đến thế.

 

Nguyễn Chi Nhiên nuốt nước miếng, hương thơm dụ dỗ mà tới bên bàn bếp, đưa tay mở túi .

 

“Này.” Phó Tế Quân dùng đũa gõ lên mu bàn tay , “Cái cho em.”

 

“À...” Gương mặt nhỏ nhắn của Nguyễn Chi Nhiên lập tức nhăn , quên mất lời dạy của Nguyễn Tinh, rằng thì khiến Phó vui vẻ.

 

“Em chẳng đói .” Phó Tế Quân lượt lấy từng món , bày bàn bếp, Nguyễn Chi Nhiên dán mắt phần thịt bò tỏa nóng.

 

Thật đói, nhưng Phó ăn... Vậy thì ăn.

 

Nguyễn Chi Nhiên bĩu môi, xoay trở về sofa, đưa lưng về phía bàn ăn.

 

Trên bàn mỹ vị mê , chỉ thể thể ăn, bụng kêu ngày càng to hơn.

 

Phó Tế Quân cố ý trừng phạt tiểu gia hỏa thích dối , rót nước bạc hà sủi bọt ly pha lê trong suốt, phát âm thanh xèo xèo. Nguyễn Chi Nhiên vẫn lưng, nhúc nhích. Phó Tế Quân vội, xuống bàn ăn, thong thả gắp một miếng thịt bò.

 

Mùi vị vẫn thế.

 

Anh hôm nay xã giao, ăn ở ngoài mới về, quên mất trong nhà vẫn còn chờ về. Năm phút trôi qua, Nguyễn Chi Nhiên vẫn tức giận lưng về phía , chỉ cho thấy bóng lưng nhỏ nhắn của . Ánh mắt Phó Tế Quân chợt tối , khóe mắt hẹp dài khẽ hạ xuống.

 

Một mang về, mà cũng dám giận ?

 

Phó Tế Quân tiện tay hất miếng thịt bò hấp sốt ớt thùng rác.

 

Lỗ tai Nguyễn Chi Nhiên động đậy, lập tức nhảy dựng từ sofa chạy tới, ánh mắt long lanh: “Phó , để em làm.”

 

Cậu hành động nhanh nhẹn, quét hết đĩa bồ câu non da giòn thùng rác, mâm dính đầy sốt cũng ném bồn rửa bát.

 

Phó Tế Quân đang cầm đĩa, cũng giật lấy, thu dọn cùng một chỗ.

 

“Em đang làm gì ?” Lần đến lượt Phó Tế Quân ngơ ngác.

 

“Thu dọn mà, Phó , em dọn phòng, em dọn giỏi lắm!” Nguyễn Chi Nhiên vỗ ngực, cố gắng thật tự tin.

 

Cậu chỉ giúp quét tước phòng một chút thôi, sẽ cướp công việc của dì giúp việc, mà còn thể khiến chút giá trị tồn tại trong căn phòng .

 

Phó Tế Quân khẽ nghiến lưỡi lên hàm răng.

 

Nguyễn Chi Nhiên chăm chú , lông tơ lưng dựng . Phó Tế Quân vui.

 

Ở nhà Từ Cạnh Nam năm năm, bài học đầu tiên mà Nguyễn Chi Nhiên học chính là sắc mặt khác. Phó Tế Quân vui, mí mắt sẽ cụp xuống, tròng đen che khuất, tròng trắng mắt lộ rõ, xương gò má sắc nét, chỉ cần liếc một cái cũng toát khí chất áp bức.

 

Nguyễn Chi Nhiên nhẹ nhàng đặt đĩa lên bàn, lí nhí xin : “Em xin , em sẽ tự ý quét dọn nữa.”

 

Cậu cố gắng nở nụ , đôi mắt cong cong, giọng mềm như bông, khiến nỡ trách: “Tiên sinh, đừng giận em nhé?”

Loading...