Bé Xinh Đẹp Đáng Thương Được Đại Lão Nhặt Về Nuôi - Chương 34.2

Cập nhật lúc: 2026-05-08 16:59:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đôi dép lê to lớn của Nguyễn Chi Nhiên lạch cạch rớt xuống đất, sửng sốt mà thể tin nổi mà đàn ông.

 

“Em tham gia lễ nghi thức bắt đầu chuẩn nên em đến chỗ Ôn Hướng Chúc , thể cùng thiết kế một chút kiểu trang trí thích, ?” Phó Tế Quân từng bước dẫn dắt, giống như một thầy giáo đang dỗ lời.

 

Nguyễn Chi Nhiên hiểu: “Tại chứ?”

 

Tại mà chậm trễ nhiều thời gian đến , tại mà thêm nhiều phiền toái.

 

“Không tại cả.” Ánh mắt của Phó Tế Quân mang theo chút lạnh nhạt nhưng vẫn bình thản về phía , : “Em thể đưa yêu cầu với , để bản sống hơn một chút.”

 

“Không ai bắt em ở nhà dọn dẹp vệ sinh.”

 

Người đàn ông như ném thế giới của một đốm lửa, cỏ dại trong lòng bốc cháy hừng hực.

 

Linh hồn của Nguyễn Chi Nhiên như bay bổng, thể miêu tả cảm giác đó. Có nhớ rõ thích ăn gì, để tự chọn quần áo thích, hỏi nguyên nhân, nhưng sẵn lòng đưa học vẽ. Tặng cho thẻ hội viên quý, dù chỉ một cái cũng chính thức chuẩn nghi thức tặng.

 

Bao nhiêu điều cộng dồn , Nguyễn Chi Nhiên nghĩ một từ để khái quát: Trân trọng.

 

Cậu Phó trân trọng.

 

Trước năm mười bốn tuổi, Nguyễn Chi Nhiên học violin. Ba , trong nhà luôn khá giả, chỉ việc học vẽ từ nhỏ là từng ngưng. Sau lấy Từ Cạnh Nam vì Từ Cạnh Nam tiền, nhưng cho tiếp tục học vẽ mà bộ thời gian đều bắt ép luyện đàn.

 

Cậu học vẽ, ba từng vẽ . Khi còn nhỏ, từng vẽ nhiều tranh gia đình, trong trí nhớ thì dáng vẻ của ba mờ nhạt, vẽ nên lén thử nhiều nhưng vẫn thành công.

 

Sau bữa cơm, Nguyễn Chi Nhiên mang theo tâm trạng hồi hộp thu dọn đồ đạc để ngày mai học vẽ.

 

Đáng tiếc là, những dụng cụ vẽ mà từng đều còn.

 

Trong phòng chỉ một cây bút lông, là khi mua quần áo thì vô tình để trong túi.

 

Cứ thế mà , trông thật thành ý. Đã hơn mười năm vẽ , Ôn Hướng Chúc chê kém cỏi nữa.

 

Không còn cách nào khác, Nguyễn Chi Nhiên tìm giấy, dùng cây bút lông mà miễn cưỡng vẽ vài nét cơ bản nhập môn, ít nhất để Ôn Hướng Chúc thấy nền tảng của .

 

Vẽ xong thì thêm phiền phức.

 

Không tập tranh và túi đựng tranh. Cậu chỉ thể xếp tranh thành mấy miếng nhỏ, nhét túi áo.

 

cũng chẳng cái ba lô nào để đựng cả.

 

Ôi đựng đồ kiểu gì bây giờ đây.

 

Quần áo của đều là Phó mua nên cũng ngại mở miệng xin cái ba lô nữa.

 

Thu dọn xong, định gặp báo một tiếng. Đẩy cửa phòng , đèn phòng khách tắt, ánh trăng ngoài cửa sổ sát đất rọi một mảng.

 

Nguyễn Chi Nhiên đồng hồ——

 

Hai giờ sáng!

 

Cậu vẽ tranh lâu quá !

 

Xong , quên mất Phó .

 

chắc cũng trách chuyện đó , tối ăn cơm còn hỏi ban ngày ngủ bù , mắt đau nên chắc là vẫn còn lo lắng sức khỏe .

 

Thật thì chỉ dễ mệt thôi, thể lực lắm. Mắt cũng hết đau , chung thì vẫn khoẻ mạnh.

 

Phó yêu cầu cũng cao thật.

 

Nguyễn Chi Nhiên xuống, nhưng tinh thần càng tỉnh táo.

 

Căn bản ngủ nổi.

 

Hôm , Nguyễn Chi Nhiên chằm chằm hai quầng thâm mắt, chờ ở cửa tầng trệt nhà ga chỗ làm: “Phó , chúng giờ luôn ?”

 

Cằm đàn ông nâng lên, vô thức căng thẳng.

 

“Nguyễn Chi Nhiên, tối qua em bắt chuột hả?”

 

Nguyễn Chi Nhiên cúi đầu né, giấu quầng thâm mắt của . đàn ông kẹp chặt , động đậy : “Phó …”

 

Nguyễn Chi Nhiên lẩm bẩm: “Đau…”

 

Cằm thả .

 

Nguyễn Chi Nhiên nhỏ giọng hỏi: “Vậy hôm nay em còn ?”

 

Phó Tế Quân nhướng mày, trong lòng thoáng hiện lên cảm xúc gì đó, nhưng để lộ ngoài, dịu dàng : “Đưa làm thì dậy nổi, còn đến chỗ Ôn Hướng Chúc thì nửa đêm cũng bò dậy .”

 

Nguyễn Chi Nhiên cãi .

 

Từ khi dọn đến đây, gần như chờ làm xong mới dậy.

 

“Em, em…”

 

“Được , em dậy nhưng bên Ôn Hướng Chúc cũng mở cửa, chiều mới mở nên lát nữa đưa em qua.”

 

“Vậy .” Nguyễn Chi Nhiên lấy lòng, dang tay ôm đàn ông, “Vậy ngoài nhớ cẩn thận nha.”

 

Phó Tế Quân vươn hai ngón tay, ấn trán , đẩy : “Giờ thì ngủ bù.”

 

Nguyễn Chi Nhiên bĩu môi, mở hai tay quật cường giơ lên.

 

Phó Tế Quân lắc đầu: “Nếu trở về mà thấy em thâm quầng mắt thì miễn cưỡng thể cho ôm một chút.”

 

……

 

Phó Tế Quân làm chậm.

 

Trợ lý sinh hoạt với trợ lý hành chính đều đoán xem, ông chủ nghiện công việc nhà họ đổi tính ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/be-xinh-dep-dang-thuong-duoc-dai-lao-nhat-ve-nuoi/chuong-34-2.html.]

Buổi chiều một chút, Ôn Hướng Chúc tỉnh. Gửi tin nhắn cho Phó Tế Quân, Phó Tế Quân khoác áo ngoài. Trợ lý hành chính đang đầu bù tóc rối tra tư liệu kế hoạch hạng mục mới, trợn mắt há hốc mồm Phó Tế Quân từ bàn làm việc bước ngang qua.

 

Mở WeChat với trợ lý sinh hoạt, tình cảm mãnh liệt dâng trào.

 

“Cậu sắp xếp lịch trình mới cho phó tổng ?!!! Sao đồng bộ! Có chuyện mới gì ?”

 

“Không mà, còn qua hết Tết, xếp lịch mới.”

 

“Vậy phó tổng ngoài…”

 

“… Có lẽ là, việc riêng.”

 

“… Riêng? Đời sống cá nhân của phó tổng còn sạch sẽ hơn cả .”

 

“… Dù thì…”

 

Phó Tế Quân cảm thấy bản gì khác thường, chuyện đều thuận lý thành chương, Nguyễn Chi Nhiên lời đáng thương, bởi thích nên liền nuôi. Nếu nuôi, thì nuôi hơn khác, hơn nữa trẻ con thích gì cũng là chuyện thường, thời gian đưa đón một chút cũng chẳng chuyện to tát.

 

Tiểu khu Lộc Lâm cũng bố trí khí năm mới. Phó Tế Quân về đến nhà thì thấy Nguyễn Chi Nhiên hợp tình hợp lý mặc áo lông đỏ, môi hồng răng trắng, giống y như búp bê Tết.

 

“Phó !” Nguyễn Chi Nhiên chạy tới ôm lấy .

 

Phó Tế Quân nâng cằm lên, kỹ mặt: “Ngủ bù ?”

 

Nguyễn Chi Nhiên gật đầu thật mạnh.

 

Cậu một cái ôm, xem như phần thưởng lời.

 

Đưa đến quán gốm vũ, Phó Tế Quân liền rời . Nguyễn Chi Nhiên từng gặp Ôn Hướng Chúc hai , với vũ ngốc đảo sợ hãi mà chỉ chút câu nệ.

 

Ôn Hướng Chúc cũng tùy tiện : “Cậu tới thì , nghi thức nhập hội của Tế Quân do đích tham gia, vẫn manh mối gì nhưng nếu thì tự họa tạo hình chủ đề thì sẽ sửa cho nên là cứ vẽ tùy ý là .”

 

Nói , Nguyễn Chi Nhiên đưa tới căn phòng thiết kế , Ôn Hướng Chúc bảo cứ tự nhiên luôn.

 

Nguyễn Chi Nhiên ôm bọc nhỏ của , vẻ mặt mờ mịt.

 

Sao cứ thấy... nhẹ tênh thế nào .

 

Trước khi đến đây, Nguyễn Chi Nhiên chuẩn sẵn cả bụng lời , ví dụ như một đoạn cảm ơn dài dằng dặc với Ôn Hướng Chúc, xin phiền các thứ. Thế nhưng, Ôn Hướng Chúc căn bản để ý đến nhiều đến . Nguyễn Chi Nhiên nhịn mà nghĩ, ở trong mắt những như Phó và Ôn Hướng Chúc thì chuyện gì mới coi là đại sự.

 

Cậu trong phòng thiết kế suốt một buổi trưa, vì rõ cái gọi là nghi thức nhập hội là gì nên chỉ nghĩ đại khái là làm một vài bố trí cảnh. Cậu thấy cái gì cũng hết, dù cuối cùng cũng rời .

 

Quyền lợi VIP cũng trả cho Phó .

 

Nghĩ , thấy khổ sở. Sờ chiếc vòng cổ chuông gió đang đeo, thiết kế luôn cả tạo hình nhập hội thành chuông gió.

 

Cậu nghĩ, nếu lúc nhớ đến Phó , thì sẽ đem chút tưởng niệm đó hòa gió, thổi chiếc chuông treo trong phòng.

 

Tâm huyết dâng trào, vẽ thêm mấy đám mây với một vài hình khác.

 

Ôn Hướng Chúc bước thấy, giơ ngón cái với : “Không hổ là của Phó Tế Quân ha, khó lắm đó nha, ai nấy đều sáng tạo khác nên kiểu nung lên dễ nứt lắm .”

 

“A, xin, xin , chỉ là…”

 

“Không , sẽ giúp sửa , cùng thử cái …” Ôn Hướng Chúc bản thảo, “Mà thật sự thiên phú, tiếc ghê.”

 

Nguyễn Chi Nhiên còn kịp vui mừng, câu : tiếc ghê.

 

Cổ họng nghẹn , hỏi một câu: “Vì ạ?”

 

“Muộn quá .” Ôn Hướng Chúc thản nhiên giải thích, “Tôi , thích cái nghề , tay kỹ năng, trong đầu cũng ý tưởng, mười năm tám năm trò trống mà bây giờ mới học, với cả lớn thì chắc chắn bằng lúc nhỏ, nếu bắt đầu luyện từ bé thì mấy.”

 

Nguyễn Chi Nhiên trong lòng như dòng nước chua ngược chảy, ăn mòn đến tận tim gan, đau nhức. Cậu vốn dĩ là học từ nhỏ, lúc ba ba còn sống, vẫn luôn đưa học, còn thường khen .

 

“Bất quá kéo violon thật sự tệ, ban nhạc , giới thiệu cho.” Ôn Hướng Chúc xong tự lắc đầu, “Thôi để Tế Quân tìm cho , nhất định sẽ ghét bỏ giới thiệu gì.”

 

mà… em kéo violon.” Nguyễn Chi Nhiên nhỏ, nhưng cũng là đầu tiên dám ý nghĩ của . Cậu lặp , “Em thích kéo violon.”

 

“Vậy thì đừng ban nhạc,” Ôn Hướng Chúc vẫn , “Tế Quân ở nhà buồn, bảo đưa ngoài chơi. Cậu ở đây giúp thiết kế vài món đồ nhỏ cũng , dù cũng trả tiền lao động ha ha.”

 

Nguyễn Chi Nhiên nửa buồn bực, nửa vui.

 

Vui vì thể vẽ tranh, buồn vì rốt cuộc cũng nhận là tất cả… kịp nữa .

 

Tối 9 giờ, đón về.

 

Lúc , Ôn Hướng Chúc còn đang bận dọn dẹp thủy tinh nên tiễn.

 

“Không , cứ làm việc như đấy, suốt đêm là chuyện bình thường nên cần chờ.”

 

Nguyễn Chi Nhiên đưa lên xe, bên trong xe yên tĩnh và trầm , chỉ thấy tiếng động cơ khẽ rung. Người đàn ông bên cạnh đang gọi điện thoại, vài từ chuyên ngành mà hiểu.

 

Ngoài cửa sổ, ánh đèn neon xuyên qua kính chiếu mặt , đường nét sắc lạnh. 

 

Ngón tay thon dài thao tác bảng điều khiển, màn hình hiển thị đầy các đồ thị phức tạp.

 

Nguyễn Chi Nhiên chút hoảng hốt, cứ như đều đang tiến về phía , chỉ là đang chạy trốn một cách mù quáng. Không mục đích, kế hoạch, chỉ đơn giản là… mệt mỏi mà chạy.

 

Cậu hỏi: “Phó , mỗi đều công việc ?”

 

“Em học vẽ?” Phó Tế Quân buông điện thoại, nghiêng đầu , “Ôn Hướng Chúc với , thể tìm cho em một giáo viên.”

 

Nguyễn Chi Nhiên lưỡng lự. Học vẽ ít nhất cũng mất mười năm, làm thể ở bên lâu đến ? Nếu rời khỏi , còn thể làm gì? Ngoài kéo violin thì chẳng gì cả.

 

… ghét kéo violin.

 

Tối đó, buồn đến mức quên luôn việc hỏi cho phép . Cậu cứ suy nghĩ m.ô.n.g lung đến khuya, cuối cùng mới lấy điện thoại Cố Diễn cho mà nhắn tin, xóa, xóa .

 

Cố Diễn: ?

 

!!!

 

Nguyễn Chi Nhiên hoảng đến mức vứt luôn điện thoại.

Loading...